CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 141

Cập nhật lúc: 2025-01-02 09:28:09
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Việt chậm rãi để sát vào, hắn cũng sợ đụng tới bụng Chu Lê, nên không dám động thân thể, chỉ cố rướn cổ qua.

Khi hắn ngậm được viên kẹo hồ lô ngọt ngào, Chu Lê thừa cơ lỏng hàm răng ra, lại dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng đẩy đẩy, đưa toàn bộ phần thịt quả vào miệng Thẩm Việt. Nàng làm như vậy, vốn chỉ vì có thể đút toàn bộ kẹo hồ lô cho Thẩm Việt ăn, vậy mà, đầu lưỡi nàng duỗi ra lại không rút về được.

Bị hắn hút một cái, chớp mắt tiến sâu thêm.

Hắn vừa vờn cái lưỡi mềm mại trơn trợt của Chu Lê, vừa cắn nát phần thịt quả trong miệng.

Nước ô mai trong veo tan ra trong miệng, hai người đều được nếm tư vị ngọt ngào này. Còn có lớp vỏ đường giòn xốp, vỡ vụn thành ngàn vạn hạt đường, theo hai người đùa bỡn, vuốt nhẹ lên trước, hơi quét qua đầu lưỡi, có chút xíu đau, lại dường như không phải cảm giác đau, càng giống như dùng ngón tay di di lên mớ cát mịn.

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ có gió đêm thổi tới, trước ngọn đèn chập chờn, bóng hai người phía trước cũng chập chờn theo.

Hồi lâu sau hai người mới tách ra, bọn họ đều từng nhung nhớ lẫn nhau, nên giờ khắc này, nụ hôn có vẻ đặc biệt dài.

Sau một hồi, Chu Lê đột nhiên nhíu mày một cái, sau đó khẽ rên một tiếng.

Thẩm Việt căng thẳng trong lòng, vội vàng thả nàng ra: "Sao vậy?"

Chu Lê cúi đầu nhìn bụng một chút, lại đưa tay vuốt vuốt: "Hài tử đá ta một cái, nhất định là nhắc nhở ta nên đi ngủ."

Thẩm Việt có chút mất mát: "Như vậy a... Vậy nàng nhanh ngủ đi, đây đây, ta dìu nàng nằm xuống."

Thẩm Việt đứng lên, đỡ nàng, chú ý cẩn thận đỡ nàng nằm xuống giường, cuối cùng, còn giúp nàng cởi giày.

Chu Lê nằm xong, thấy Thẩm Việt cũng không có ý muốn lập tức lên giường: "Chàng còn chưa ngủ sao?"

Thẩm Việt ho nhẹ một tiếng: "Ta... Ta ra đây một chút" Nói xong, liền xoay người đi đến cửa phòng.

Chu Lê còn chưa kịp gọi hắn lại, người đã mở cửa đi ra ngoài.

Nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ hắn đi nhà vệ sinh. nàng trở mình, quyết định chờ hắn về lại ngủ chung.

Đêm qua nàng lên giường trước, một lát sau lại ngủ quên, còn chưa kịp nói chuyện với hắn, đêm nay nàng muốn tán gẫu với hắn một chút.

Nàng nằm trên giường chờ, chờ rồi chờ, đợi đến khi bấc đèn trong ngọn đèn sắp sửa cháy hết, đợi đến khi mí mắt nàng từ từ kéo xuống, Thẩm Việt mới rón ra rón rén đi trở về.

Khi hắn về đến, thấy mặt nàng hướng ra ngoài nhắm hai mắt, cho rằng nàng đã ngủ, hắn đá giày, chậm rãi leo lên từ cuối giường, nằm thẳng bên trong giường.

Vậy mà mới vừa nằm xuống, liền nghe nữ tử bên cạnh nói: "Về đến rồi à? Sao đi lâu vậy?"

Thẩm Việt đàng hoàng trịnh trọng, như sự thực nói: "Vừa rồi ta đi nhà xí, vừa hay cha cũng ra đến, nên ngồi nói chuyện với cha một lúc."

Chu Lê không nghi ngờ hắn: "Nha..." Nói, mở mắt ra, cố hết sức trở mình, hướng mặt vào Thẩm Việt, tay trái đặt dưới giường, tay phải giơ quạt hương bồ quạt gió cho mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-141.html.]

"Việt lang, có người nói thi điện có thể nhìn thấy Thiên Tử, chàng có nhìn thấy không? Hoàng Thượng ra sao?" Ngữ khí Chu Lê mang theo hưng phấn hỏi.

Thẩm Việt lấy cây quạt: "Ta giúp nàng quạt."

Chu Lê mở to mắt hạnh, nhích đến gần hắn. Có phu quân ở bên cạnh cảm giác thật tốt.

"Bệ hạ ngồi ở phía trên cung điện, chúng ta đứng phía dưới, luôn cúi thấp đầu, Thiên Tử uy nghi, há có thể mặc người nhìn loạn."

Thẩm Việt nói.

Chu Lê lại hỏi: "Vậy hoàng cung là cái dạng gì? Gạch là dùng ngọc thạch lát tường sao? Còn có những cột chống kia, đều nạm bảo thạch hết sao? Mái ngói nóc nhà có phải đều bằng ngói lưu ly?".

Nàng hỏi liên tiếp, mà Thẩm Việt chỉ đáp vỏn vẹn bốn chữ: "Chưa từng chú ý."

Chu Lê nhất thời im lặng.

"Kinh đô chơi vui không? Có người nói chợ đêm kinh đô rất phồn hoa, cả đêm đều đèn đuốc sáng choang, không giống Cam Thủy trấn chúng ta, cách mười ngày nửa tháng mới có một lần chợ đêm."

Thẩm Việt đúng sự thật nói: "Chợ đêm ngược lại cũng sẽ không mở cả đêm, đến giờ Tý cũng bị cấm đi lại ban đêm."

Chu Lê nhìn hắn, vẻ mặt Thẩm Việt trước sau vẫn chất phác nghiêm túc, nàng lại như hỏi hắn một số vấn đề, mà vấn đề hỏi đến cũng là liên quan đến những kinh sử khô khan kia.

Cũng không biết hắn đang bị gì, đi nhà xí về liền thành như vậy, chẳng lẽ là buồn ngủ? Nhưng tối nay nàng đã muốn trò chuyện với hắn, lập tức, nàng chuyển con ngươi, nghĩ đến một vấn đề khá là lắt léo.

"Nghe nói chốn yên hoa* ở kinh đô vô cùng phát đạt, thanh lâu kỹ viện mỹ nữ như mây, tài mạo song toàn liên tục không ngừng, ngay cả ta cũng nghe nói qua, Nam có Liễu Tư Tư, Bắc có Tần Miên Miên. A, chàng có gặp qua Tần Miên Miên này không, có phải rất đẹp thật không?"

*Yên: khói, Hoa: bông. Cảnh phong lưu, nơi phồn hoa đô hội.

Đầu Thẩm Việt từ sau khi ra khỏi tịnh phòng vẫn nằm ở trạng thái trống rỗng, hắn vốn muốn về đến lập tức đi ngủ, mà sao tinh thần tức phụ lại quá tỉnh táo, đuổi theo hắn hỏi các loại vấn đề. Nhìn xem, đây lại là vấn đề gì?

Ai? Ai có xinh đẹp hay không?

"... Vi phu chưa từng gặp."

Chu Lê nhìn hắn: "Chàng không đi mấy chỗ kia sao? Nghe nói rất nhiều văn nhân nhà thơ, cần phải đi đến đó mới có thể viết ra văn thơ hay được."

Thẩm Việt nói: "Đây đều là mấy cái cớ của nam nhân thôi, viết văn thơ, chỉ cần câu từ dạt dào, ngay cả đi nhà xí cũng có thể viết được một bài, không cần đi đến chỗ chuyên môn nào khác."

Chu Lê nghe vậy nở nụ cười: "Chàng ít giả bộ làm chính nhân quân tử lại đi, từ ngày chàng nhảy qua tường viện của ta, ta xem như đã rõ, cõi đời này nào có quân tử chân chính gì, dù sao cũng đều là giả vờ giả vịt thôi."

Thẩm Việt lần này hoàn toàn nghe hiểu ý nàng, vội vàng giải thích: "Phu nhân không nên so sánh vi phu với các nam nhân khác, vi phu cũng chỉ như vậy với một mình phu nhân. Với những cô nương khác, một chút hứng thú vi phu cũng không có, rất lâu trước đây vi phu đã từng thử."

Lời vừa nói ra, ngay cả Thẩm Việt cũng giật mình, lập tức kinh hoảng lên.

"Chàng từng thử? Với ai?" Chu Lê đột nhiên nhạy bén bắt lấy trọng điểm.

Loading...