Trước đó đều là Ngưu thị, Lý thị hoặc là Thẩm Ngư đi cùng Chu Lê, tuy Chu Lê cảm thấy như vậy cũng rất tốt, nhưng có đôi khi ở bờ sông nhìn thấy thai phụ khác đều có tướng công ở bên cạnh, trong lòng ít nhiều cũng có chút mất mát.
Bất quá hiện tại tốt rồi, Thẩm Việt đã trở lại.
Hai người đan xen mười ngón tay, đi ra cửa nhà, đang muốn đi theo hướng cửa thôn, chợt thấy cây bách cách đó không xa đang có mấy phụ nhân cầm chổi ở chỗ kia quét rác.
Thẩm Việt có chút kỳ quái: “Đây không phải là cây bách nhà chúng ta sao?”
Chu Lê nghiêng đầu nhìn qua, quả nhiên thấy Ngô nương tử ngày ấy vỗ tay giao ước với nàng ở cửa thôn, đang ở chỗ đó quét rác, tựa hồ cảm nhận được bọn họ ra tới, ngẩng đầu nhìn thoáng qua bên này, ánh mắt tràn ngập phẫn oán, nhưng lại cực lực khắc chế.
Chu Lê nói: “Không có gì, Ngô nương tử cùng mấy nương tử kia nói, mấy cái lá rụng của cây bách nhà chúng ta có ích với bọn họ, hương thân cùng thôn, chúng ta cũng không thể chỉ vài miếng lá vàng khô rụng, cũng luyến tiếc cho bọn họ chứ.”
Thẩm Việt nghĩ, người trong thôn đại đa số đều rất mê tín, có lẽ thật sự thấy mấy thứ lá cây đó có ích lợi gì đi, cũng không lại hỏi nhiều, nắm tay Chu Lê đi ra cửa thôn.
“Hôm nay muốn đi chỗ nào?” Thẩm Việt hỏi.
Lòng bàn tay truyền đến độ ấm ôn hòa, theo cánh tay thẳng tới đáy lòng, làm cho người an bình lại thư thái, nàng cười nói: “Đều được.”
Thẩm Việt nghĩ nghĩ: “Không bằng chúng ta đi dạo lên trấn trên, nhìn xem có gì cần mua cho hài tử không.”
Chu Lê gật đầu ngay.
Hai người chậm rãi từ cửa thôn đi đến trấn trên, Chu Lê có thời gian hơi lâu không đi dạo phố tới trấn trên, nhìn cái gì đều rất mới mẻ. Trước đó kỳ thật nàng cũng muốn đi dạo, nhưng Ngưu thị cùng Lý thị đều cảm thấy thân thể nàng không tiện, trong thị trấn người nhiều, sợ có cái gì sơ xuất. Bụng nàng còn lớn hơn các phụ nhân mang thai khác, trong lòng nàng cũng thấy sợ.
Hiện giờ có Thẩm Việt bên cạnh, nàng cảm thấy hiện tại nàng chẳng sợ đi phủ thành, hoặc đi leo núi cũng không có vấn đề gì.
Ven đường có bán kẹo đường hồ lô, từng xâu kẹo được ghim trên cây, quả sơn tra hồng hồng được bọc đường nâu nâu, Chu Lê nhìn thoáng qua, tức khắc miệng liền ngứa.
“Việt Lang, ta muốn ăn cái kia.” Nàng duỗi tay chỉ kẹo hồ lô bên kia đường.
Thẩm Việt theo hướng ngón tay nàng nhìn qua, sau đó lắc đầu:
“Không được.”
Chu Lê hoàn toàn không ngờ, Thẩm Việt sẽ cự tuyệt: “Vì sao?”
Thẩm Việt nghiêm túc lại chăm chú, tựa như lúc trước hắn đi học ở học đường: “Sơn tra có vẻ dễ ăn, tiến vào cơ thể sẽ có vài công hiệu, nhưng thai phụ không nên ăn, nó có khả năng dẫn tới thai nhi sinh non.”
Chu Lê lại nhìn kẹo hồ lô kia một cái, luôn cảm thấy bất quá là một loại thức ăn thường thấy mà thôi, nào có nghiêm trọng như vậy: “Thật không thể ăn sao?”
Thẩm Việt gật đầu.
Nhưng nàng chính là đang thèm ăn: “Chỉ ăn một xâu……” Nàng vươn ngón trỏ ra khoa tay múa chân nói với hắn.
Thẩm Việt liếc mắt nhìn nàng một cái, thái độ kiên quyết: “Không được.”
“Vậy chàng mua một xâu, chàng ăn bốn cái, ta ăn một cái, chỉ một cái thôi!” Một xâu kẹo đường hồ lô có năm quả sơn tra, ăn một cái cũng được đi.
Thẩm Việt lắc đầu: “Không được.”
Chu Lê tức khắc thất vọng, mày liễu nhíu lại, chu môi anh đào, lập tức buông tay Thẩm Việt ra, đi về phía trước.
Thẩm Việt vội vàng đuổi theo, vừa bước vội theo nàng, vừa nghiêng đầu nhìn nàng, thấy đầy mặt nàng viết chữ không vui, trong lúc nhất thời cũng có chút tay luống cuống tay chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-139.html.]
Hình như hắn lại chọc tức phụ không cao hứng rồi.
“A Lê, nàng xem bên kia, có bánh hạt dẻ nàng thích ăn, ta đi mua cho nàng?”
“Không cần.”
“Bên kia có bán trái cây, ăn không?”
“Không ăn.”
“Bên kia có cửa hàng hoa quả khô, có muốn ăn mơ chua không?”
“Không muốn.”
Sau khi bị cự tuyệt ba lần, Thẩm Việt chỉ phải từ bỏ.
Đến giữa trưa, hai người về đến nhà. Sau khi về đến nhà, thật ra Chu Lê cũng không biểu hiện ra cảm xúc không thoải mái nào, chỉ là trong lòng luôn nghĩ đến hương vị sơn trà, dẫn tới nhìn một bàn đồ ăn ngon Ngưu thị làm, cũng không muốn ăn uống gì.
Bộ dạng này dừng trong mắt Thẩm Việt, nghiễm nhiên là bộ dạng còn đang giận hắn.
Chu Lê ăn cơm, liền trở về phòng nghỉ trưa, ban đầu Thẩm Việt cũng ngủ cùng nàng trong phòng, nhưng chờ lúc nàng tỉnh dậy, lại phát hiện trên giường cũng không thấy thân ảnh Thẩm Việt. Cũng không biết hắn rời giường bao lâu rồi.
Ra phòng, thấy chỉ có Ngưu thị ở trong sân, liền hỏi: “Nương, Việt Lang đâu?”
Ngưu thị nói: “Mới vừa đi ra ngoài.”
Trong lòng Chu Lê ít nhiều có chút bực, đi ra ngoài cũng không nói với nàng một tiếng.
Tới giờ ăn cơm chiều, Thẩm Việt đã trở lại. Chu Lê hỏi hắn buổi chiều đi nơi nào, hắn trả lời ấp úng, vô cùng lấy lệ. Cái này làm cho tâm tình Chu Lê vốn đã có chút bực bội, càng thêm buồn bực.
Sau cơm chiều, Thẩm Việt vốn định dẫn nàng đi ra ngoài dạo quanh tiêu cơm, Chu Lê không muốn đi, chỉ ngồi dưới mái hiên thêu thùa.
Thẩm Việt đành phải dọn ghế ngồi vào bên cạnh Chu Lê, nhìn nàng. Thường thường khen một câu “Phu nhân thêu con cá vàng nhỏ này, thật là sinh động như thật.”, “Phu nhân thêu đài sen này cứ y như thật”, “Tay phu nhân thật khéo”……
Hiển nhiên, phu nhân không có phản ứng hắn.
Thẩm Việt thấy dỗ thế nào tức phụ cũng đều làm mặt lạnh, tròng mắt chuyển động, hắn muốn ra đòn sát thủ, tiến đến gần nàng, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, sau trời tối, vi phu có kinh hỉ cho nàng.”
Chu Lê liếc hắn một cái, nhàn nhạt: “Nga.”
Thẩm Việt thấy nàng phản ứng không mặn không nhạt, nhấp môi thức thời lui về trên ghế của mình.
Ngưu thị thấy bầu không khí giữa hai người dường như không thích hợp lắm, nhưng nhìn bộ dáng nhi tử, lại cảm thấy hẳn chuyện cũng không lớn, mặc dù có là chuyện lớn, nhìn nhi tử như vậy cũng có thể thu dọn được, nên không đi quản bọn họ nữa.
Đảo mắt tới trời tối, Thẩm Việt đi rửa mặt trở về phòng trước, Chu Lê đi nhà xí một chuyến, trở về trễ hơn.
Khi nàng tiến vào, trong phòng đốt đèn, ngẩng đầu liền thấy Thẩm Việt đứng ở dưới đèn, trong tay cầm một bàn tính.
Nàng vừa đi qua, vừa hỏi: “Chàng cầm bàn tính làm gì?”
Thẩm Việt mang bộ dáng phạm đại tội cam nguyện lãnh phạt: “Hôm nay ban ngày chọc phu nhân mất hứng, gia pháp nhà chúng ta chính là quỳ bàn tính, cho nên vi phu lại chờ phu nhân, xin một chút chỉ thị, tối nay cần quỳ không?”
Chu Lê thiếu chút nữa phì cười: “Đây là kinh hỉ ngươi nói?”