Cũng không biết chờ lúc Thẩm Việt trở về, nàng đã mập thành hình dáng gì rồi, có thể bị Thẩm Việt cười, thậm chí có bị ghét bỏ hay không.
Chu Lê nghĩ những thứ có không này, tay vịn lan can đầu giường, chậm rãi nằm xuống.
Bên trong bóng đêm, nàng nhìn chằm chằm đỉnh màn, ánh mắt có chút đăm chiêu. Cũng không biết bây giờ Thẩm Việt rốt cuộc thế nào rồi, tuy nói cả nhà các nàng đều không tin tên trên công văn là Thẩm Việt, nhưng kỳ thực trong nội tâm mọi người, vẫn có chút thấp thỏm.
Nàng trở mình, thân thể hướng ra ngoài. Bây giờ đang mùa nóng nực, khí trời khô hanh, bởi vậy nàng ngủ cũng không đóng cửa sổ.
Nàng nằm trên giường, vừa vặn có thể nhìn thấy màn trời màu xanh đậm ngoài cửa sổ, một vầng trăng sáng. Cao cao giữa bầu trời, chiếu sáng mỗi người trên đất.
Không biết lúc này Thẩm Việt có phải cũng ngủ không được, nửa đêm bò dậy ngắm trăng không.
Tâm tư nàng đặt trên vầng trăng đang trôi không mục đích, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Việt xác thực đã tỉnh ngủ, đứng trong hành lang uốn khúc của khách điếm, đang ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng kia.
Hắn móc ra một cái khăn, từ từ mở ra, lộ mấy viên thịt khô còn sót lại bên trong.
Đây là trước lúc hắn đi A Lê làm cho hắn. Trên đường hắn đã ăn hết bánh khô, thịt khô vẫn còn giữ lại một ít, là do hắn tính trước khi ăn, nếu chỉ lo ăn, đến khi hết rồi thì mấy tháng sẽ không được ăn món A Lê làm.
Hắn cầm lấy một miếng thịt khô nhỏ, đưa vào trong miệng chậm rãi nghiền ngẫm. Cứ như vậy một miếng nhỏ bị hắn nghiền ngẫm rất lâu mới xong, mãi đến tận lúc mùi vị thịt khô hầu như không còn, hắn mới cam lòng nuốt xuống.
Hôm sao, ăn xong điểm tâm, Chu Lê liền ngồi ở cửa nhà chính tiếp tục thiêu thùa may vá, Thẩm Yêu cùng Thẩm Ngư đi tới cửa hàng bán đậu hoa, Ngưu thị ở lại nấu cơm trưa cho Chu Lê.
Ngưu thị lo liệu xong việc nhà, liền đeo giỏ trúc đến sau núi thu thức ăn, trong nhà cũng chỉ còn lại một mình Chu Lê, nàng may vá thêu thùa một lúc sau, đột nhiên nghe được sát vách truyền đến tiếng cười Lý thị cùng Bảo Nhi, nàng cũng nhếch khóe môi, cất kim chỉ, dự định đi qua nhà mẹ đẻ.
Gả gần chính là tốt như vậy, muốn trở về bất cứ lúc nào cũng được.
Mới vừa đi tới cửa, liền gặp phải Ngưu thị trở về. Vừa nãy nói mang giỏ đi hái thức ăn, lại mang giỏ trống rỗng trở về, Chu Lê ngạc nhiên nói: "Nương, chưa hái được thức ăn sao?"
Ngưu thị cau mày, nói: "Không đi." Nói xong, liền đi vào trong viện.
Chu Lê cũng theo bà đi vào, tâm tình Ngưu thị tựa hồ không được tốt, nhưng thời điểm vừa mới đi ra ngoài còn rất tốt: "Sao lại không đi?"
Ngưu thị thả giỏ trúc xuống, xoay người nói với Chu Lê: "Vừa mới đi đến cửa thôn, thì gặp phải mấy bà tám, bọn họ ở nơi đó nói chuyện, vừa lúc bị ta nghe được, ta tức không nhịn nổi, liền lên trước lý luận cùng bọn họ vài câu, bọn họ nhiều người, ta nói không lại bọn họ, nhất thời không còn tâm tình hái thức ăn, liền mang giỏ không trở về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-133.html.]
"Bọn họ nói cái gì?" Chu Lê nghĩ, ngày thường Ngưu thị cũng không phải người thích tính toán chi li, có lúc người khác nói bà vài câu chuyện phiếm, bà cũng làm như không nghe, lần này sao lại tức giận dữ vậy?
Ngưu thị bẹp miệng: "Cũng không biết bọn họ nghe được từ đâu, đều đang nói khoa thi năm nay xảy ra án lộ đề, còn bắt được một thí sinh họ Thẩm, thí sinh này tên rất giống Việt lang, nên đều cho rằng đó là Việt lang."
Chu Lê vừa nghe, nhíu mày: "Sao bọn họ biết chuyện công văn?"
Ngưu thị mở hai tay ra: "Ai biết được, bây giờ đều đang nói chuyện này, nói như đây là chuyện thật sự đã xảy ra, bọn họ thậm chí còn nói, năm đó Việt lang đứng đầu thi Hương, có phải cũng là do mua đề thi đỗ hay không, bằng không với phong thủy của Thẩm gia thôn này, sao có thể ra được cái giải Nguyên?"
Chu Lê nghe xong, im lặng một lúc, nhìn Ngưu thị nói: "Nương, con đi cửa thôn một chuyến, trở về nhanh thôi."
Ngưu thị thấy nàng xoay người muốn đi đến cửa thôn, mau mau ngăn cản nàng: "A Lê, bây giờ thân thể con không tiện, vẫn đừng nên đi, cửa thôn có nhiều người như vậy, con đi tới sẽ chịu thiệt đó. Chúng ta cứ chờ xem, chờ Việt lang chúng ta trở về, lời đồn tự khắc sụp đổ."
Chu Lê kéo tay Ngưu thị, vỗ vỗ mu bàn tay bà, nở nụ cười: "Nương, người yên tâm, con cũng không phải đi cãi nhau với mấy người đó."
Ngưu thị ngạc nhiên nói: "Vậy con qua đó làm cái gì? Mấy người bọn họ, quanh năm ở bên ngoài nói hết người này đến người kia, miệng rất lợi hại, mặc dù con không cãi nhau với bọn họ, đi nói lý, cũng là nói không được."
Chu Lê lắc đầu một cái: "Không, con cũng không đi nói lý."
Ngưu thị càng thấy kỳ quái: "Vậy con đi làm gì?"
Chu Lê nói: "Nương theo con đến đó nhìn thì sẽ biết. Nếu người bọn họ nói là con, con sẽ nhịn, nhưng tướng công con họ không thể nói được."
Ngưu thị thấy biểu hiện trên mặt Chu Lê vẫn tính bình tĩnh, cũng không tiếp tục ngăn cản, hai người cùng nhau đi đến cửa thôn.
Đi tới cửa thôn, hai người còn chưa đến gần, những người kia ngồi dưới cây đa cổ thụ bàn tán, theo gió mùa hè khô nóng truyền tới tai Chu Lê.
"Lúc trước hắn trúng Giải Nguyên phong quang đến cỡ nào, quan binh mở đường diễu hành, Học Chính đại nhân trong huyện tự mình đến nhà chúc mừng."
"Không phải sao, nhưng không nghĩ tới, người đứng đầu thi hương lại gây ra chuyện tác tệ như vậy, ngươi nói coi, đây có phải đang ném mặt mũi Thẩm gia thôn chúng ta không?."
"Không phải sao? Ta nghe nói a, chữ trên công văn, khả năng là chữ "Việt" rất lớn, nét chữ tương tự, lại là họ Thẩm, còn là thí sinh bên ngoài vào kinh thi, nói không phải Thẩm Việt ai tin, chuyện kể ở quán trà đều trùng hợp như thế đúng không?."
...
Một đống người đang ngồi dưới tàng cây, vừa cắn hạt dưa vừa thảo luận, bỗng nhiên, ánh sáng trước mặt bị chặn lại hơn một nửa, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy Chu Lê cùng Ngưu thị không biết khi nào đã đến trước mặt bọn họ.