Một bữa cơm trôi qua, hai người cũng chưa nói chuyện, chỉ là đều sẽ thường thường nâng mắt lên nhanh chóng liếc mắt nhìn đối phương một cái.
Chờ ăn xong, Thẩm Việt cầm chén xuống dưới lầu, lại gọi người mang nước ấm tới.
Đây là ở bên ngoài, không thể so với ở trong nhà, hai người đơn giản rửa mặt một lượt, rồi tính đi ngủ.
Nhưng mà, chỉ có một cái giường.
Thẩm Việt nhớ tới vừa rồi, hắn sợ mình lại đường đột Chu Lê, liền nói: “Nàng ngủ giường, ta đi gọi tiểu nhị ôm thêm nệm bông tới, ngủ dưới đất.”
Ngủ dưới đất? Ngày mùa đông này, rất lạnh a. Mắt thấy Thẩm Việt xoay người sắp đi ra ngoài cửa, Chu Lê vội gọi hắn lại: “Không cần, chúng ta đều ngủ trên giường.”
Thẩm Việt vừa nghe, bước chân ngừng lại, xoay người nhìn về phía Chu Lê đã ngồi ở đầu giường. Thấy nàng mới tháo trâm cài, tóc đen rơi xuống dọc theo thân hình nhỏ xinh của nàng, đôi mắt trong trẻo nhìn qua.
Tâm thần Thẩm Việt rung động, lập tức nhớ tới bộ dáng xiêm y không chỉnh tề của hai người vừa rồi, ngọn lửa trong lòng mới tắt không bao lâu, bỗng chốc lại ngầm bốc cháy lên. Hắn cũng không cự tuyệt, lập tức đi qua, ngồi song song cùng nàng: “Được, nàng yên tâm, ta không bao giờ như vậy.”
Chu Lê nhẹ nhàng gật đầu lên tiếng: “Ừhm.”
Tắt đèn, hai người nằm xuống. Chu Lê nằm ở trong, Thẩm Việt nằm ở bên ngoài. Trên giường có hai cái chăn, mỗi người một cái.
Chu Lê vốn cho rằng, có Thẩm Việt nằm bên cạnh, mình sẽ rất khó ngủ, nhưng có lẽ do đi dạo một ngày, hơn nữa trận nháo vừa rồi, thân mình đích xác mệt mỏi, nhắm mắt lại không bao lâu liền bất tri bất giác thiếp đi.
Thẩm Việt nghe người bên cạnh truyền đến hô hấp đều đều, quay đầu nhìn về phía Chu Lê.
Ánh sáng đèn lồng thắp trên hành lang bên ngoài, xuyên qua song cửa sổ rải rác vào trong, khiến cho tầm mắt người trong phòng không đến nỗi tối tăm.
Trong ánh sáng chập chờn, nữ tử nằm ngẩng mặt, hàng mi dài rũ, theo hô hấp đều đều của nàng, chăn trước n.g.ự.c hơi hơi phập phồng.
Thẩm Việt lật nghiêng thân mình, bắt đầu quang minh chính đại nhìn chằm chằm Chu Lê. Hắn từ trong ổ chăn nâng một bàn tay ra, trộm với qua, dùng ngón trỏ điểm nhẹ trên chóp mũi tinh xảo của nàng một chút, dường như sợ nàng tỉnh giấc, lại vội vàng rụt tay trở về.
Cô nương này, lại qua không bao lâu, chính là tức phụ mình, mỗi đêm sau này, hai người bọn họ, cũng sẽ nằm cùng giường như vậy, khi đó, thậm chí là ôm nhau, cùng chung một cái chăn, không phải giống như bây giờ, một người dán vào cạnh giường, một người ở mép giường ngoài, ngủ cũng khác gối.
Hắn thoáng nhìn sợi tóc nàng, có vài sợi đặt lên gối bên này của hắn, ma xui quỷ khiến nắm lên ngửi ngửi một chút, hương hoa hồng nhàn nhạt lập tức thấm nhập vào ruột gan hắn, hắn thỏa mãn nhắm mắt lại, nắm sợi tóc kia đi vào giấc ngủ.
Chỉ là rất nhanh, hắn lại mở bừng mắt.
Đêm tối, có tiếng sột sột soạt soạt gì đó ngầm vang lên, mới đầu hắn tưởng chuột, nghe trong chốc lát, lại không giống lắm. Cho đến khi một trận tiếng thở gấp truyền đến, hắn mới bất tri bất giác phản ứng lại đó là cái gì.
Thanh âm kia tựa hồ như từ vách tường phía sau truyền đến, trong đêm tối có vẻ phá lệ rõ ràng, ngay cả một chút động tác xoay người, chỉ cần ngươi ngưng thần để nghe, đều có thể nghe được rõ ràng.
Thẩm Việt nhanh chóng nhắm mắt, ép mình nhanh chóng vào mộng, nhưng không biết như thế nào, giờ phút này cảm giác lại bị phóng đại vô hạn không lý do.
Giá gỗ xướng lên khúc nhạt kẽo cà kẽo kẹt, chọc thẳng màng nhĩ hắn, trong đầu hắn không chịu khống chế nhớ tới một màn hắn kéo A Lê vào trong lòng ngực, mà giờ phút này, A Lê đang an tĩnh nằm ở trước mắt mình. Hắn với tay vào trong chăn, nới lỏng tiết khố.
Lại lần nữa nắm sợi tóc thấm hương hoa hồng kia lên, đưa đến dưới mũi, trông cậy một ít hương hoa này có thể làm thể xác và tinh thần mình bình phục……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-119.html.]
Nhưng mà, một giấc ngủ dậy, hắn mới phát hiện mình sai rồi, mùi hương kia càng khiến mình chấp mê bất ngộ, thậm chí là ở trong mộng.
Khi hắn tỉnh lại, trời còn chưa sáng, người bên cạnh còn say ngủ. Hắn chịu đựng dính ướt không thoải mái, tay chân nhẹ nhàng đứng dậy xuống giường, khoác áo khoác, đi xuống lầu gọi tiểu nhị, cho một thỏi bạc, nhờ hắn đi mua một bộ trung y sạch sẽ.
Tiểu nhị rất nhanh mua về đưa đến cửa phòng. Hắn nhận trung y mới, khép cửa lại, đi đến mép giường, xác định người trên giường còn chưa tỉnh, lại đi đến sau bình phong bên cạnh, bắt đầu cởi áo tháo thắt lưng.
Chờ đổi xong xiêm y, hắn đi xuống lầu một chuyến, còn ra khỏi khách điếm, ném trung y cũ đi, rồi đi trở về, khi đến dưới lầu, còn lấy chút bánh bao cùng cháo, một mình bưng lên lầu.
Vào phòng, đặt khay lên trên bàn, nhìn về phía trên giường, nắng sớm từ bên ngoài rải vào cửa, thấy A Lê còn chưa tỉnh lại, Thẩm Việt cười cười.
Đã bao lâu rồi, còn chưa tỉnh.
Hắn đi đến mép giường, tính kêu nàng dậy ăn sáng.
Nhưng mà, chờ khi hắn đi đến mép giường, thấy nữ tử trong ổ chăn nằm nghiêng người, mặt hướng ra bên ngoài, nhắm mắt, vẻ mặt an tĩnh. Đột nhiên không đành lòng đánh thức nàng.
Có một tia nắng mặt trời chiếu đến trên giường, vừa lúc chiếu vào gò má bạch ngọc của nữ tử, xẹt qua cánh môi hồng nhạt, kéo dài một đường trên chăn.
Thẩm Việt nhìn một màn này, tuy là vào đông, trong lòng hắn lại dâng lên một luồng ấm áp. Đột nhiên muốn hôn nàng. Cũng chỉ muốn hôn một chút, không có thêm gì khác.
Vì thế, hắn đá giày, ngồi trên giường, chậm rãi cúi người, khi sắp đến gần, Chu Lê đột nhiên mở bừng mắt.
Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy là một Thẩm Việt gần trong gang tấc, Chu Lê đầu tiên là cả kinh, thầm nghĩ vì sao ngủ một giấc dậy lại thấy được Thẩm Việt? Nhưng rất nhanh đã nhớ tới, đêm qua bọn họ ở trọ khách điếm, ngủ cùng giường. Tâm lập tức có chút khẩn trương lên.
“Ngươi đang làm gì?” Chu Lê không khỏi hỏi.
Thẩm Việt hôn trộm thất bại, tâm tư vừa chuyển, mày nhăn lại, thập phần nghiêm túc nói: “Đừng nhúc nhích.”
Chu Lê kinh ngạc, nhưng thấy biểu tình hắn nghiêm túc, thật sự lập tức cứng lại.
“Sao vậy?” Nàng hỏi.
“Có con nhện hoa bò trên gối nàng.” Thẩm Việt nhớ, Chu Lê luôn luôn sợ thứ này.
Quả nhiên như hắn sở liệu, khi Chu Lê nghe được hai chữ “nhện hoa”, nháy mắt kinh hoảng lên, ngay sau đó, bỗng chốc bò dậy, ôm chặt Thẩm Việt: “Ở đâu? Ở đâu? Mau đuổi đi!”
Mùi hương nồng nàn kề bên, Thẩm Việt xốc xốc khóe môi.
“Ổn rồi, nó bò đi rồi, đừng sợ.”
Chu Lê nghe tiếng, yếu ớt quay đầu lại nhìn gối đầu, thấy đích xác đã không có nhện hoa, thở phào một hơi, tính rời khỏi cái ôm của Thẩm Việt.
Nàng đang buông cổ hắn ra, ai ngờ, một đôi tay đột nhiên giam cầm nàng lại.
“Ôm một lát.” Thẩm Việt ấm giọng nói.
Chu Lê sửng sốt một cái chớp mắt, nhưng ngay sau đó gật đầu, xấu hổ nhẹ “Ừhm” một tiếng.
Nắng sớm mờ ảo, rải ấm áp đầy phòng.