CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 113

Cập nhật lúc: 2025-01-02 08:06:45
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngõ nhỏ thực hẹp, lúc này bên trong không có người đi ngang qua, Chu Lê theo hắn đi vào, trong lúc nhất thời, phồn hoa bên đường tựa hồ đã tách biệt cùng bọn họ.

"Kêu ta vào đây làm gì?" Chu Lê khó hiểu hỏi.

Thẩm Việt bỗng nhiên nắm tay Chu Lê, ngữ khí ôn hòa: "Về sau nàng cần phải quen, quen đi cùng ta trên đường lớn."

Chu Lê muốn rút tay về, nhưng giãy giụa hai cái, cũng không tránh thoát được: "Ngươi buông ta ra, chúng ta còn chưa thành thân đâu, đừng lôi kéo như vậy."

Thẩm Việt cũng không tính buông: "A Lê, từ khi nửa đêm trèo tường đến tìm nàng, hai người chúng ta cũng đã buông không dứt."

Chu Lê nhìn về phía hắn, oán trách nói: "Ngươi còn không biết xấu hổ, đều tại ngươi."

Thẩm Việt hơi hơi nhíu mày: "Đều do ta? Trách ta hủy hôn sự của nàng cùng Vương đại ca sao?"

Chu Lê không nói, nàng nghe ra trong lời nói Thẩm Việt có một tia không vui.

Tay Thẩm Việt hơi tăng lực đạo, Chu Lê rõ ràng cảm nhận được đôi tay mình bị siết chặt hơn vài phần, nàng có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về hắn.

Sắt mặt Thẩm Việt hờ hững, nhưng ánh mắt pha trộn nhiều cảm xúc: "Nàng cảm thấy Vương đại ca thế nào?"

Chu Lê không hiểu được, Thẩm Việt hỏi có chút không đầu không đuôi, nàng đúng sự thật đáp: "Tự nhiên rất tốt, lại có tay nghề, làm người cũng thành thật, tính tình lại ôn hòa, bộ dáng cũng tráng......"

"Nếu ta không vượt tường, có phải nàng thật sự sẽ gả cho hắn không?" Thẩm Việt đi về phía trước một bước, Chu Lê theo bản năng lui về sau một bước, ngõ nhỏ này vô cùng nhỏ hẹp, nàng lui như vậy, trực tiếp chống lưng vào vách tường.

Chu Lê tựa như tự giễu: "Cũng đã nhận sính lễ của người ta, đương nhiên là nhất định phải gả, bằng không ngươi cho rằng ta đang trêu đùa Vương đại ca sao? Chu Lê ta thành loại người nào?"

Thẩm Việt kéo kéo khóe miệng, lộ ra một nụ cười bâng quơ:

"Phải không, còn ta thì sao?"

Chu Lê cả kinh, nhìn về phía hắn. Lúc này, ánh mặt trời rắc lên phía trên ngõ nhỏ, hắn đứng giữa ánh mặt trời ôn nhu sáng mùa đông, mắt sắt như dao, lông mi dày, mũi cao như dãy núi, hình môi rõ ràng, tựa như những bức họa văn nhân dùng lối vẽ tỉ mỉ phác hoạ ra.

Nàng vẫn là lần đầu đánh giá Thẩm Việt gần như vậy, trước đây bọn họ cũng từng dựa vào rất gần, nhưng nàng chưa bao giờ dám nhìn hắn lâu, sợ bị người khác phát hiện ra manh mối gì. Nhưng lần này tâm cảnh đều không giống như trước, nàng lại dám trắng trợn nhìn thẳng hắn.

Trước kia nàng chỉ biết bộ dáng hắn tuấn lãng, lại không biết tuấn lãng như thế nào, hiện giờ xem ra, hắn tuấn lãng, là một loại tuấn lãng khiến người nhìn một cái liền nhịn không được nổi trống trong lòng. Nếu không, vì sao tim nàng lại không chịu khống chế mà ồn ào lên như thế.

"Ngươi......" Nàng thẹn thùng cúi đầu, "Là do tự mình ngươi sấn tới, có quan hệ gì tới ta."

Thẩm Việt vừa nghe, kéo khóe miệng hừ lạnh một tiếng, đôi tay buông nàng ra, Chu Lê vốn tưởng rằng mình được tự do, đang muốn tránh ra một chút, lại không nghĩ tới, đôi tai Thẩm Việt trực tiếp chống lên vách tường phía sau nàng, giam cầm nàng ở trước người hắn.

Trong lòng nàng bắt đầu hốt hoảng, liếc liếc mắt bên trong ngõ nhỏ một cái, rất sợ có người tới: "Uy, ngươi là người đọc sách, là chính nhân quân tử đó." Nói xong, duỗi tay đẩy n.g.ự.c hắn.

Thẩm Việt cười: "Từ lúc ta vượt tường, cũng đã quyết định, ở trước mặt nàng, sẽ để các thánh nhân đi nghỉ một lát, quân tử hay không, đó là đối với người ngoài." Chóp mũi đều là hương hoa hồng trên tóc nàng, hắn theo bản năng cúi người xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-113.html.]

Chu Lê phản ứng cực kỳ mau, hắn bất quá mới chạm được một chút sợi tóc nàng, người nàng đã như cá trạch trong nước, chui đi ra ngoài từ dưới nách hắn.

Chu Lê đỏ mặt: "Lần nào ngươi cũng quên mất, ta nói rồi, về sau chúng ta không được như vậy nữa, bằng không lát nữa ngươi lại càng khó chịu."

Thẩm Việt vừa nghe, nhất thời như bị giội nguyên bồn nước lạnh. Thiếu chút nữa hắn đã quên, còn nàng lúc nào cũng đều nhớ rõ, nhớ rõ thì thôi đi, vậy mà lúc nào cũng muốn nhắc nhở hắn.

Hắn thu tay, nhấp môi: "Cũng đúng. Vậy chúng ta đi ăn sáng đi."

Chu Lê liếc nhìn hắn một cái, thấy trên mặt hắn không có vẻ tươi cười, còn nhíu mày lại. Nàng đã nhìn ra Thẩm Việt, bắt đầu nổi lên lưu manh là sẽ quên hết. Thôi vậy, xem ra về sau tự mình phải chú ý, không tiếp xúc với hắn là xong, đỡ phải mở miệng nhắc nhở, đụng chạm đến nỗi đau của hắn.

Hai người đi ra ngõ nhỏ, một lão bà bà bán bánh hấp cách đầu hẻm không xa, thấy hai người sắc mặt hồng nhuận ra tới, không khỏi cười hì hì nhìn thêm vài lần.

Chu Lê thẹn thùng không thôi, vẫn đi đến phía trước. Thẩm Việt bước nhanh đuổi theo, hai người đi vào tiệm bánh bao, gọi bánh bao, bắt đầu ăn.

Chu Lê vẫn là lần đầu tiên ăn cùng Thẩm Việt ở bên ngoài ăn, nàng không dám nhìn chung quanh, chỉ vùi đầu ăn.

Trấn trên này nhìn chung cũng có rất nhiều người nhận ra nàng là bà chủ cửa hàng đậu hoa, luôn dùng ánh mắt có thâm ý khác nhìn nàng, nhìn đến nàng ngượng ngùng.

Thẩm Việt ngắt bánh bao từ từ ăn, ánh mắt trước sau đều nhìn chằm chằm Chu Lê. Chỉ thấy nàng vẫn luôn rũ đầu, hận không thể dúi đầu vào trong chén cháo, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

Bọn họ chọn ngồi ở vị trí gần cửa sổ trong tiệm bánh bao, chỏ bánh bao trên bàn vuông tỏa khói nghi ngút, mặt trời mùa đông tỏa ánh sáng trắng, ôn nhu rải từ cửa sổ vào trong, có một con chim sẻ bay đến đậu trên song cửa sổ, hướng về hai người bên cửa sổ rúc lên vài tiếng, lại vùng cánh bay đi.

Thẩm Việt biết, hắn không cần Chu Lê lại xác nhận cái gì, đêm qua khi nhà bếp nổi lửa, nàng nôn nóng kêu tên hắn, còn muốn vọt vào lửa, đây... chính là đáp án tốt nhất.

"Nàng ăn cháo không sao được? Đây, ăn cái bánh bao này đi." Thẩm Việt đưa một cái bánh bao qua.

Chu Lê không ngẩng đầu, duỗi tay nhận lấy, chậm rãi cắn.

"Ăn xong rồi chúng ta về thôn, ta bảo cha đi hợp bát tự của hai ta, rồi chọn ra một ngày tốt."

Chu Lê cắn một chút bánh bao, gật đầu: "Ừhm."

"Sau khi thành thân chúng ta ở nhà, hay ở một tòa nhà khác trong thị trấn?" Thẩm Việt tựa hồ nghĩ nghĩ, lại nói, "Nếu không vẫn nên mua một chỗ khác đi, bằng không sửa lại viện chúng ta đang ở cũng được."

Chu Lê uống một ngụm cháo, lại gật đầu: "Ừhm."

"Tách khỏi cha nương, chúng ta cũng tiện hơn một ít." Thấy khuôn mặt nàng hồng nhuận, thanh âm hắn bỗng nhiên mang theo một chút ý lười nhác, "Ban ngày ban đêm đều tiện hơn một chút."

Chu Lê căn bản không nghe ra cái gì, vẫn cứ gật đầu: "Ừhm."

Thẩm Việt thấy nàng như thế, bất chợt cảm thấy buồn cười, đột nhiên gọi nàng: "Phu nhân."

Chu Lê: "Ừhm," phát hiện không đúng, "Hửm?"

Chợt ngẩng đầu, trừng hắn.

Hắn cười lên khanh khách.

Loading...