CỖ MÁY GIẢI ĐỀ TRẤN NHỎ TRONG TRUYỆN BÁ TỔNG - 7
Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:55:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(Góc của Cố Trường Phong)
là Cố Trường Phong. Sau khi đại học, gặp "cô gái mùa xuân" — vẫn thường xuyên xuất hiện trong những giấc mơ của .
Cô là bạn cùng chuyên ngành với . Mỗi khi ở thư viện, thường cố tình chọn chỗ thật gần cô , chỉ để lén xem cô mã môn học tự chọn nào vở.
Có vẻ cô cũng nhận cạnh là vị "đại diện tân sinh viên" nổi tiếng, nên cô cũng bắt đầu ngó nghiêng sang màn hình máy tính của để xem hệ thống đăng ký môn học. liền giả vờ vô tình điều chỉnh góc độ máy tính, để cô thể thấy rõ nhất.
Thế là, hai chúng cùng đăng ký một môn học đại cương mà "lỡ tay" chọn trong phút bối rối: Sinh vật biển và Bảo tồn đại dương.
Môn vốn ít theo học, nhờ mà thể đường hoàng cùng cô ở ngay hàng ghế đầu tiên. Ngay cả giảng viên cũng ngạc nhiên vì đầu thấy sinh viên "đam mê" môn học đến thế.
Trong giờ học, cô thường chăm chú những hình ảnh sinh vật biển màn chiếu thẩn thờ xuất thần. Lần đầu tiên cô chủ động bắt chuyện với là để hỏi:
— "Anh bao giờ tận mắt thấy những sinh vật xinh ?"
đáp:
— " thấy vài loài ở thủy cung ."
Cô khẽ , giọng đầy vẻ ngưỡng mộ:
— "Em thì bao giờ thủy cung cả."
Ngay lập tức, chớp lấy thời cơ mời cô cùng. bảo cuối tuần chúng thể đến thủy cung lớn nhất trung tâm thành phố để thu thập tư liệu cho bài luận cuối khóa.
Thế nhưng, cô từ chối:
— "Cảm ơn , nhưng hôm đó em thêm ."
Đường Chiêu là một khó hẹn. Từ lúc nhập học đến giờ, ngoài thời gian lên lớp và ở thư viện, cô luôn tất bật với đủ loại công việc thêm. loáng thoáng rằng điều kiện gia đình cô đặc biệt khó khăn.
Mãi đến tận học kỳ hai năm thứ hai, khi cô cuối cùng cũng tích góp đủ tiền để mua một chiếc smartphone cũ, mới thể kết bạn với cô qua WeChat. Còn về máy tính, cô vẫn luôn dùng nhờ máy ở phòng thực hành của trường.
Lời nhắn kết bạn của lúc đó là: " là Cố Trường Phong, cùng học môn đại cương với bạn hồi năm nhất."
Cô chỉ hồi âm ngắn gọn: "Đã chấp nhận yêu cầu kết bạn."
Và đó... còn " đó" nữa. Chẳng thêm bất kỳ tin nhắn nào gửi tới.
Trước giờ luôn là các cô gái chủ động tìm chủ đề chuyện với , đây là đầu tiên rơi tình cảnh . đành c.ắ.n răng nhắn :
— "Chào bạn."
Cô trả lời:
— "Xin , đang việc, lát nữa chuyện nhé."
Thế là, với một bụng hậm hực, xuống nhà ăn sinh viên. Và ở đó, hình khi chạm mặt Đường Chiêu đang đeo tạp dề, tay cầm chiếc muỗng lớn phục vụ tại quầy cơm.
Tay cô múc cơm cực kỳ chuẩn xác, chẳng hề run chút nào, và cô xới cho một phần sườn kho tàu đầy ú nụ.
lúng túng:
— "Cảm ơn nhé."
Cô đáp tỉnh bơ:
— "Chín tệ, quẹt thẻ !"
Để gặp Đường Chiêu nhiều hơn, thường xuyên canh đúng ca trực của cô để đến ăn cơm. Cô cũng thành thói quen, nào cũng múc thêm cho nhiều thịt. Kết quả là chỉ trong vòng một tháng, tăng vọt 4kg, đến mức bắt đầu chạy bộ đêm điên cuồng để giữ gìn vóc dáng.
Lúc đó thầm nghĩ: Không , còn tán đổ mà cô vỗ béo như heo thế thì hỏng hết hình tượng.
Sau , hội bạn trong câu lạc bộ tổ chức tham quan thủy cung — nơi mà từng cùng Đường Chiêu. ma xui quỷ khiến thế nào đồng ý tham gia, nhưng chẳng thể ngờ gặp cô ở đó.
Cô đang cầm một xấp tờ rơi quảng cáo của thủy cung phát ở cổng. Thấy , cô liền giới thiệu:
— "Hôm nay gói vé cặp đôi đang giảm giá 12% đấy."
Mấy đứa bạn cùng thấy thế liền ồn ào trêu chọc, một cô bạn thích thầm định kéo tay cùng mua vé cặp đôi. lạnh lùng từ chối:
— "Không phù hợp ."
Đường Chiêu dường như nhận sự lúng túng của cô bạn , cô liền thêm:
— "Vé sinh viên thì giảm tới 30% cơ."
vội đáp:
— " , vé sinh viên phù hợp với chúng hơn."
Thế là cả nhóm mua vé kéo trong. ngoái đầu , thấy Đường Chiêu đội chiếc mũ đồng phục, tay cầm xấp tờ rơi lẻ loi tại chỗ theo bóng lưng chúng . Khoảnh khắc , l.ồ.ng n.g.ự.c thắt , một cảm giác xót xa trào dâng như tràn ngoài.
Có cô luôn ở góc khuất của để dõi theo thanh xuân của khác ?
Nhận đang , cô giơ tay vẫy vẫy, như rằng vẫn , cả. Buổi tham quan hôm đó, chẳng nhớ xem những gì, trong đầu chỉ hình bóng của Đường Chiêu. hiểu vì chúng luôn cứ vô tình lướt qua như .
Đến năm thứ ba, khi bắt đầu thực tập, quyết định nộp đơn một chi nhánh nhỏ thuộc tập đoàn gia đình từ cấp cơ sở. Lần , vận mệnh dường như cuối cùng cũng mỉm với : Đường Chiêu cũng nộp CV công ty và thuận lợi vượt qua các vòng thi tuyển.
Gặp , cô chút ngạc nhiên. định bắt chuyện nhưng vì quá căng thẳng nên giọng điệu trở nên quá đỗi xa cách, khiến cô chỉ lịch sự gật đầu chào một cái thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-may-giai-de-tran-nho-trong-truyen-ba-tong/7.html.]
Trong công việc, Đường Chiêu luôn nỗ lực hết . Cô là thực tập sinh xuất sắc nhất khóa đó và đương nhiên giữ nhân viên chính thức.
Sau , chính thức nhậm chức Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn. Biết Đường Chiêu ở bộ phận kinh doanh 3 nên mới xuống thị sát, nhưng cô cũng giống như bao khác, chỉ gọi một tiếng: "Chào Cố tổng!"
Giây phút đó, trái tim như vỡ vụn. Có lẽ, giữa chúng thực sự chẳng chút duyên phận nào chăng?
Đường Chiêu thực sự là một cực kỳ ưu tú. Cô tự bôn ba, thăng chức, tăng lương, và tập đoàn phá lệ đề bạt lên vị trí cao.
Những đắng cay mà cô nếm trải là thứ bình thường thể chịu đựng , nhưng cô nhẫn nại vượt qua tất cả. Khi hỏi liệu cô Trợ lý đặc biệt cho , khi tìm hiểu kỹ mức lương và đãi ngộ, cô gật đầu đồng ý.
Đêm đó, mừng đến mức mất ngủ. Hì hì, thiết lập "Tổng tài và Thư ký", cuối cùng cũng cơ hội !
Thế nhưng, vì quá gặp cô nên thường xuyên gọi cô pha cà phê. Kết quả là Đường Chiêu bắt đầu nổi giận. rụt rè giải thích:
— "Anh quên mất là còn trợ lý đời sống, em đừng giận nhé."
Cô lạnh lùng đáp:
— " giận, nhưng nhiều việc . Những chuyện ngoài phạm vi công việc thì đừng tìm ."
nếu tìm em, em chịu lấy một cái chứ?
nảy ý định khác: Để Đường Chiêu tăng ca nhiều hơn. Như chúng thể ở cùng một phòng, "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", thế nào cũng hiệu quả.
Thế một ngày nọ, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức thuộc về . phát hiện là nam chính của một cuốn tiểu thuyết, và nữ chính của đời là một cô sinh viên năm hai tên Bạch Lị Lị.
Vớ vẩn! thích ai là quyền của , ai quản nổi chứ? "trồng cây si" bên cạnh Đường Chiêu lâu như , giờ tự dưng bảo chúng hợp là xong chuyện chắc?
Sau khi hệ thống cốt truyện trong đầu, phát hiện hóa Đường Chiêu cũng thích . Chúng là "song hướng yêu thầm"!
Hơn nữa, theo đúng kịch bản, chỉ cần để Bạch Lị Lị việc và sa thải Đường Chiêu, cô sẽ vì đau lòng mà tỏ tình với . tính kỹ , lúc đó sẽ chẳng thèm do dự mà đồng ý ngay lập tức.
là cái loại "sách lậu" hại !
Thư Sách
sa thải Đường Chiêu xong, cô chẳng những tỏ tình mà còn suýt nữa đưa tòa vì vi phạm luật lao động. Chờ mãi chẳng thấy bóng dáng lời tỏ tình nào, chợt nhận nếu còn đợi nữa, chắc quỵt tiền bồi thường hợp đồng của cô thì mới mong gặp cô tòa mất.
tìm đến tận nhà cô . ngoài việc bảo nếu ai xác minh lý lịch thì hãy cho cô vài câu, Đường Chiêu chẳng còn lời nào khác dành cho .
Cuối cùng, lo giận, đành tự tỏ tình . còn hy vọng cô sẽ công ty việc.
Thế nhưng cô bảo yêu đương nơi công sở, đưa một tràng lý lẽ để chứng minh thái độ bài trừ chuyện đó của .
cứ ngỡ thất bại t.h.ả.m hại, nhưng bước ngoặt đến: Đường Chiêu đồng ý ở bên .
Dựa theo kịch bản trong đầu, chơi ngầu bằng một màn "tường đông" để hôn cô , kết quả thành trò . Lúc đó thực sự độn thổ cho xong, nghĩ bụng chắc chạy lẹ khỏi đây thôi!
Nụ hôn đầu tiên của chúng là do một Đường Chiêu vốn dĩ luôn lạnh nhạt chủ động kiễng chân lên. Tất nhiên, nếu thể xóa bỏ cái "bóng đèn" mang tên Bạch Lị Lị cạnh đó thì sẽ hảo hơn nhiều.
Đường Chiêu hiểu lắm về sự lãng mạn của . Những chiêu trò thể khiến các cô gái khác cảm động đến phát thì với cô , nó chỉ đổi một ánh mắt kiểu: "Đầu óc vấn đề ?"
vô tình phát hiện một điều: chỉ cần tỏ vẻ vui một chút, Đường Chiêu sẽ chủ động đến dỗ dành, thỉnh thoảng còn nhận những nụ hôn ngọt ngào.
Tuy thiết lập nhân vật của là "Tổng tài băng sơn", nhưng chỉ cần ở gần Đường Chiêu, thiết lập nhân vật cái gì chứ? Vứt hết cũng !
Sau khi Đường Chiêu tự khởi nghiệp, cô càng bận rộn hơn, đến mức chẳng mấy khi thấy bóng dáng cô . Để tăng thời gian bên , bám theo lịch trình tham gia hoạt động của cô . Với cường độ việc của cô , ngay cả nghiệp vụ công ty cũng vô tình hưởng lợi mà tăng trưởng gấp đôi.
Mẹ từ khi và Đường Chiêu yêu , ngày nào cũng cầm sổ tay hỏi han chi tiết chuyện tình cảm của hai đứa. bảo chẳng chi tiết gì , là họp với họp thôi. Mà dù chăng nữa, ai kể với ruột chứ?
Thực , Đường Chiêu những lúc quyến rũ mà chính cô cũng tự nhận .
Có bảo dạo mệt quá, ý định là cô dành thời gian cho nhiều hơn. Kết quả, cô trực tiếp ấn xuống đùi , cúi hôn lên trán , dịu dàng hỏi thấy đỡ hơn .
Giây phút đó, nguyện mệt cả đời cũng .
Sau , khi quỳ xuống cầu hôn cô tại thủy cung, cô hề vỡ òa vì sung sướng lóc cảm động.
Cô chỉ lặng lẽ đưa tay để đeo nhẫn, khẽ :
"Lúc học, em thời gian cũng chẳng tiền. Đi , em tiền nhưng thời gian. Cho nên, đây là đầu tiên em đến thủy cung."
mỉm hỏi cô :
— "Lần đầu đến thủy cung cầu hôn, cảm giác thế nào?"
Cô bảo, cô từng nghĩ cả đời sẽ bao giờ đến đây nữa. Những tâm nguyện thể thực hiện ở tuổi dậy thì, nếu lỡ mất thì chính là lỡ mất.
Cô , ánh mắt dịu dàng:
"Được cùng đến thủy cung là giấc mơ thời thiếu nữ của em. Còn gả cho , là giấc mơ hiện tại của em."
gì hơn, chỉ thể ôm lấy và hôn cô thật sâu.
Anh tham lam hơn em nhiều, Đường Chiêu ạ. Anh chỉ cùng em thủy cung, chỉ kết hôn với em. Anh hy vọng cả đời , ánh mắt em sẽ luôn dõi theo , giống như khoảnh khắc đầu tiên chúng gặp gỡ năm .
- TOÀN VĂN HOÀN -