May mà nhanh trí, “ồ” một tiếng : “Ngô tổng, ôi… xin cho cơ hội ! Mẹ chấn thương cổ, đang ICU, mỗi ngày mất 5000 tệ, gia đình gần hết tiền. xin việc khắp nơi, chỉ nhà ông lương cao nhất, chẳng còn cách nào… ôi…”
Nghe tiếng , thái độ lập tức mềm .
Thậm chí còn vẫy tay an ủi, nhưng để tay , đành thu .
“ hồi nhỏ c.h.ặ.t củi, vác phân, thể lực … thấy hình ông, chắc đ.á.n.h , nên nỗi lo của ông cần thiết.”
Nói xong, Ngô Vi Minh im lặng.
Bên cạnh, cô giúp việc : “Ngô tổng, thấy cô Lý cũng . Cô trông đáng tin, ông cân nhắc .”
Nhíu mày c.h.ặ.t của nới lỏng: “Ngày mai cô tới , thử việc 7 ngày.”
Diễn cho trọn, lên, cúi chào sâu: “Vâng, cảm ơn Ngô tổng.”
Có việc , vui vẻ trở trường.
May là năm tư, sắp Tết, tự do.
Sang học kỳ tới luận, giúp việc tại nhà Ngô Vi Minh, hợp thời gian, còn kiếm thêm chút tiền, thật hảo!
---
Ngày hôm , tới đúng giờ.
Ngô Vi Minh phòng khách uống cà phê.
thẳng bếp: “Ngô tổng, sáng nay ăn gì ạ?”
“Đơn giản thôi, bánh mì và trứng chiên.”
“Vâng.”
“Nếu cô ăn, cũng thể tự một phần.”
À… đúng là ăn.
Chẳng bao lâu, bưng bữa sáng lên bàn.
Một phần cho , một phần cho .
“Ngô tổng, mời dùng bữa.”
Anh từ sofa dậy, vẫn dựa trí nhớ đến bàn ăn và xuống.
cũng theo.
“Ngô tổng, trong đĩa bánh mì, trứng và xúc xích bò, cắt sẵn xúc xích, ông cứ yên tâm ăn.”
để một cốc nước cạnh đĩa: “Nước ở đây.”
đặt mạnh một chút để rõ.
“Cô chu đáo quá.” Ngô Vi Minh cầm nĩa ăn.
“Tay cũng khéo, ông thử xem.”
Anh gật đầu.
Lúc đó mới cơ hội quan sát kỹ.
Da trắng, nét mặt thanh tú, sống mũi cao nhưng nổi bật.
Đường nét gò má mềm mại, tạo cảm giác dịu dàng, lịch lãm.
Không hề sự thô lỗ, nhưng xa cách.
Anh ăn vội, lịch sự, còn “ mặt” khi ăn sạch sẽ đĩa thức ăn.
“Ngon.” Anh nhận xét.
“Cảm ơn.” đưa cốc nước gần hơn, cầm uống.
“Ngô tổng, trưa nay ăn gì?”
“Cá chẽm hấp. Còn cô tự nấu tùy thích.”
Anh thật …
“Ngoài , công việc hiện tại chỉ là nấu ăn và dọn dẹp, cô sắp xếp thời gian, thể thăm .”
Thật chu đáo.
“À… ! Cảm ơn Ngô tổng.” ngại mà đáp.
Để che giấu, ngoài mỗi ngày ?
Ôi, dối một , dùng trăm dối để che!
Ăn xong, Ngô Vi Minh lên lầu.
dọn dẹp bếp, chuẩn lau nhà.
Khi nhà vệ sinh tìm cây lau nhà, mới phát hiện trong phòng giặt còn mấy bộ đồ cần giặt.
Quần áo của Ngô Vi Minh màu sắc nhạt, cần phân loại, thẳng tay bỏ máy giặt.
Chỉ là…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-giup-viec-tro-thanh-tinh-yeu-doi-anh/2.html.]
Lớp cùng của đống đồ bẩn là… đồ lót của Ngô Vi Minh.
Cái … liệu giặt tay ?
Chuyện cũng tiện hỏi trực tiếp .
… cũng giặt, trong lòng cứ thấy khó xử.
Cuối cùng phòng kho tìm một đôi găng tay cao su, giặt tay cho .
Công việc mà, kiếm tiền thì cái gì cũng vượt qua .
Giặt xong phơi quần áo, lau dọn nhà xong, thời gian còn sớm.
Buồn chán, dạo quanh khu vườn nhỏ trong sân.
Mùa đông, cây cối khô héo, lá chỉ còn lác đác vài chiếc, trông khá hoang vu.
Gió lạnh thổi ù ù, đ.á.n.h mặt đau như d.a.o cắt.
Không Ngô Vi Minh đang gì nhỉ?
Do dự một hồi lâu, quyết định lên lầu xem .
Hít một , bước nhẹ nhàng, bắt đầu leo lên cầu thang dẫn lên tầng hai.
Tầng hai tối, rèm cửa trong hành lang cũng kéo kín.
Cánh cửa phòng bên hé mở, qua khe hở thấy Ngô Vi Minh giữa đống sách, nhắm mắt như đang suy nghĩ gì đó.
Anh sống kiểu ? Trong bóng tối.
“Có việc gì ?” giọng vang lên.
Tim bỗng nhói: “À… chỉ hỏi ông, cá cần cho ớt ạ?”
“Không cần.”
“Vâng.” Để che giấu sự bối rối, vội vàng chuẩn xuống lầu.
Phía vang lên giọng lạnh lùng của Ngô Vi Minh: “Cô Lý, hy vọng cô cố gắng lên tầng hai.”
“…Vâng, xin .”
“Nếu việc, thể nhắn tin cho . WeChat của chính là điện thoại, cô thể thêm.”
“Ừ, .”
---
Xuống lầu, thêm WeChat của Ngô Vi Minh.
Trước đây dù thế nào cũng thêm , giờ dễ dàng như .
Quả thật là tốn công sức gì cả!
Ngô Vi Minh nhanh ch.óng đồng ý kết bạn.
gửi cho một sticker 【Chào nhé!】
Anh trả lời bằng một sticker 【Bắt tay】.
À… chút cách thế hệ.
Đến giờ ăn trưa, nhắn tin: 【Ngô tổng, dùng cơm trưa nhé!】
Hai phút , xuống lầu.
gắp xương cá , bỏ bát của .
Quan sát biểu cảm, chắc khá hài lòng.
“Ngô tổng, ông thích ăn cá ?” hỏi.
Anh suy nghĩ hai giây, trả lời: “Cũng .”
“Vậy tại …”
“Đây là để kiểm tra cô.”
“Kiểm tra?”
“Xem cô tỉ mỉ , ví dụ: gỡ xương cho .”
À… hóa vẫn là con cáo già.
Sáng nay chăm chút như , vẫn đủ chu đáo ?
“Vậy qua bài kiểm tra ?”
Anh gật đầu.
nhịn , trông như một giám khảo, nhưng là giám khảo mềm lòng: “Ngô tổng, thể hỏi tuổi ông ?”
Anh thản nhiên: “Đương nhiên, 31 tuổi.”
“Thật ? tưởng… 27 28!”
Anh e thẹn, thêm, tiếp tục ăn.