Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-01-03 07:51:19
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại đội trưởng lập tức rạng rỡ: "Viết nhiều thì quá, thời gian cứ thêm nhé. , sắp tới là kéo dây điện , hai đứa liệu mà về sớm sớm chút, chú ký giấy cho một tuần đấy."

"Vâng ạ."

"Còn nữa, chú nhắn với Tiểu Lục một tiếng, lớp xóa mù chữ đợi các cháu về là bắt đầu luôn, lúc đó chắc cũng vặn lắp xong điện cho đại đội."

Dặn dò xong xuôi những việc sắp tới, đại đội trưởng mới cho Thẩm Húc .

"Cái cô vợ của Húc t.ử cưới về đúng là báu vật mà. Ông xem hai bài báo , cứ thế mà phát huy, đến chuyện kiếm tiền, chỉ riêng việc mặt đại đội lãnh đạo xã cũng là điểm cộng lớn ."

"Sau nhà họ việc gì cũng nên giúp đỡ nhiều hơn. Thằng Xuân cũng kể với , Húc t.ử bảo đại đội mua hóa phân thì nó sẽ hỗ trợ vận chuyển đấy."

Bí thư chi bộ cũng gật đầu tán thành. Nhờ hai bài của Lục Ân Ân mà bản báo cáo tổng kết cuối năm của ông thêm nhiều nội dung đặc sắc, chắc chắn lãnh đạo cấp sẽ hài lòng.

Thẩm Húc hề những lời khen ngợi phía . Cầm tờ giấy giới thiệu trong tay, suốt đường về nhà cứ mải suy nghĩ về những lời của Đường Thư Bạch. Trong đại đội, ngoại trừ nhà họ Thẩm thì ai chuyện , nếu hỏi thẳng nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ "đánh rắn động rừng"...

Nếu điều tra, chỉ thể đến kho lưu trữ của thành phố. Thông thường những hồ sơ sẽ niêm phong lưu giữ ở đó, tra cứu lẽ nhờ đến sự giúp đỡ của chú Lục Ân Ân. Chỉ là đó đáng tin cậy .

Về đến nhà, vặn Lục Ân Ân nấu cơm xong: " , em đang nghĩ lên thành phố, tiện thể hai đứa chụp một tấm ảnh, gửi cho cha trai một tấm. Nếu cơ hội... thăm cha em nhé."

Thẩm Húc gật đầu, giúp vợ bê thức ăn lên bàn.

"Ân Ân , chú mà cha nhắc tới hiện giờ giữ chức vụ gì thành phố thế em? Lần đến bái phỏng chú một chuyến."

Lục Ân Ân nhớ : "Chú Hứa đây cũng là quân nhân, khi giải phóng thì chuyển ngành sang ở bộ phận chính phủ. Nếu đến thăm thì ngày đầu tiên lên đó hỏi thăm xem chú , em cũng chắc... liệu chú chịu tiếp ."

Thấy vẻ sốt sắng của Thẩm Húc, Lục Ân Ân chút phân vân, thời gian trôi qua lâu , chẳng chú Hứa còn nể tình xưa với cha cô .

"Không , nếu tạo mối quan hệ thì nhất, còn cũng chẳng ." Thẩm Húc trấn an cô.

Bữa sáng Lục Ân Ân hâm nóng bánh bao, kèm theo một đĩa dưa muối nhỏ, tương ớt và canh mặn hành gừng. Giữa tiết trời chớm đông, ăn một bữa như thực sự dễ chịu.

"Tối nay lên núi một chuyến, xem đổi ít phiếu bông nào về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-96.html.]

"Không đổi cũng . Cùng lắm thì dỡ mấy cái chăn hiện đ.á.n.h thành một chiếc chăn to, để dành năm thêm một chiếc chăn mỏng khác."

Thẩm Húc: ...... Vậy thì chắc chắn là " đổi " phiếu bông . Liên quan đến phúc lợi ( ngủ chung chăn) thế , phiếu bông nhất định là đổi .

Chương 83: Làm ấm ổ chăn

Buổi chiều, Lục Ân Ân sang nhà bác Gái Thái xin ít gốc hẹ về trồng trong vườn rau, còn Thẩm Húc thì thẳng lên núi. Tranh thủ lúc rảnh rỗi lấy thêm ít củi khô dự trữ mùa đông, nếu săn thú rừng thì càng . Sắp Tết , nhất định gửi chút đồ về cho nhạc phụ, mà lên thành phố nếu điều tra gì... chắc chắn cũng hỏi thăm tình hình từ phía nhạc phụ nữa. Ông cắm rễ ở Thủ đô bao nhiêu năm, giờ nhà họ Cố sa sút, theo suy đoán của Thẩm Húc, lẽ nhạc phụ sẽ tin tức gì đó.

Trong lúc Thẩm Húc bận rộn, Lục Ân Ân ở nhà bác Gái Thái cũng thấy Vương Linh đang tương đậu — một món mà đây cô một thanh niên tri thức Đông Bắc dạy cho. Lục Ân Ân từng học món nhưng đầu bếp ở nhà hàng kể qua, nhân tiện học hỏi luôn.

"Em mà học thì đợi thành phố về là bắt tay luôn . Dạo nắng , chứ đợi tuyết rơi trời lạnh là ."

"Vâng ạ, đúng , đây bạn em chỉ cách dưa chua, hôm nào xong em dạy chị nhé." Lục Ân Ân chợt nhớ món Kim chi cải thảo (cay) kiếp thạo, dạy cho Vương Linh thì mùa đông sẽ thêm món ăn. Trước đây lúc xây nhà, Vương Linh tặng khá nhiều dưa muối từ cải bẹ, ăn mãi một loại cũng ngán.

Chiều đó Lục Ân Ân học khá nhiều điều. Về nhà, cô trồng nốt mấy gốc hẹ bắt đầu nấu cơm. Hôm nay nghỉ ngơi thoải mái nên cô dành thời gian nấu một bữa thật ngon đãi bản : Thịt bò khô xào hành, thỏ rừng kho tộ và khoai tây sợi, ăn kèm cơm trắng.

Cơm chín tới thì Thẩm Húc về: "Anh săn một ổ thỏ, tranh thủ trời tối mang sang biếu nhà Xuân một con."

"Thế mau , về là kịp ăn cơm." Lục Ân Ân xào nấu .

Thẩm Húc ừ một tiếng, nghĩ ngợi một lát, lén mang sang khu chuồng bò biếu một con.

"Chúng ... thể nhận . Người thấy sẽ cho , tranh thủ ai thấy mang về ..." Đường Thư Bạch con thỏ tay Thẩm Húc, vội vàng từ chối.

"Cháu tiện tay săn thôi. Hai chú bà... chú ý giữ gìn sức khỏe, để mà tẩm bổ." Nói xong Thẩm Húc ngay. Bây giờ chuyện ngã ngũ, đối diện với Đường Thư Bạch cũng thấy chút ngượng ngùng.

Đường Thư Bạch đợi khuất mới nhà, đưa con thỏ cho Cố Bội Lan: "Thẩm Húc gửi đấy."

Cố Bội Lan im lặng một lúc: "Đứa trẻ thật thông minh... giống hệt đại ca. Chắc là nó đoán gì đó ."

"Ừ, sắp tới bọn Cố Dương cũng đến đây , hy vọng điều tra gì đó. , Lục Ân Ân cũng thấy quen mắt, em nhận ? Anh cứ thấy như gặp ở ." Đường Thư Bạch xoa xoa thái dương.

"Em cũng thấy quen, nhưng chắc là gặp ở khu tập thể quân đội... hoặc thể là bên phía trai em. Đợi bọn Cố Dương đến hỏi chúng nó xem ."

"Ừ, bọn Cố Dương thế nào, tính theo thời gian thì lẽ đến nơi chứ." Nhắc đến hai đứa nhỏ nhà trai, Cố Bội Lan khỏi lo lắng.

Loading...