Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-01-03 07:20:32
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Húc giúp vợ dọn dẹp bát đũa .

Thẩm Xuân cũng từ chối, việc cả buổi sáng cũng mệt , chào một tiếng về nhà ngay.

Đợi khỏi, Thẩm Húc đột nhiên một câu: "Sau , sẽ cố gắng để em ở nhà một ."

Lục Nhân Nhân ngẩn , đây là đang... tỏ tình ?

Chương 51: Biến động huyện

Lục Nhân Nhân thẫn thờ một lúc mới phản ứng , cô khẽ "" một tiếng.

tâm trạng vẫn mấy phấn chấn.

Cô nữ tri thức sai điều gì chứ? Rõ ràng chẳng gì sai cả, nhận lấy một kết cục như thế.

"Đừng nghĩ nữa, chẳng lúc nãy Xuân , cô thể về thành phố , thể quỹ đạo cuộc đời và một khởi đầu mới." Thẩm Húc trầm giọng an ủi.

Đón lấy cốc nước từ tay Thẩm Húc, Lục Nhân Nhân nhấp một ngụm gật đầu, vẻ mặt vẫn còn chút buồn bực.

"Đừng nghĩ nhiều quá, ngủ một lát , chiều cũng việc gì." Thẩm Húc xoa xoa đầu cô vợ nhỏ, giọng ôn tồn, ngữ điệu dịu dàng.

Lục Nhân Nhân đưa cốc nước cho , lủi thủi về phòng.

Thẩm Húc theo , xuống giường mà vẫn mặc nguyên quần áo, bước tới bên mép giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô.

Có lẽ bất ngờ hành động đột ngột của Thẩm Húc, cơ thể Lục Nhân Nhân cứng đờ trong thoáng chốc.

Như cảm nhận sự đổi của cô, Thẩm Húc vẫn tiếp tục vỗ nhẹ nhàng, đều đặn, khiến Lục Nhân Nhân dần dần thả lỏng.

Đợi đến khi cô vợ nhỏ ngủ say, Thẩm Húc mới dừng tay, lặng lẽ ngắm cô. Có thể nhận , trong lòng cô ẩn chứa một bí mật lớn, một nút thắt sâu.

Không nghĩ ngợi thêm nữa, khẽ khép cửa phòng , một lẳng lặng sân tiếp tục việc.

Buổi chiều lúc Thẩm Xuân đến kinh ngạc: "Húc t.ử, trưa nay chú nghỉ ngơi ?"

"Em cũng mới dậy thôi. , chuyện bên đại đội bên cạnh, cụ thể là thế nào ?"

Thẩm Xuân lắc đầu: "Để lát nữa hỏi chị dâu chú xem, nhưng mấy ngày nay chị cứ họp suốt công xã, tối về mới hỏi , chuyện gì ?"

"Không gì ạ, chỉ là đột nhiên xảy chuyện lớn như , thấy lo lắng thôi." Thẩm Húc nhàn nhạt lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

"Cũng đúng, giờ cán bộ đại đội bên đó chắc đang truy cứu trách nhiệm dữ lắm, may mà đại đội hạng lưu manh như tên đó."

Thẩm Húc gật đầu, đó liền lái câu chuyện sang việc xây nhà, Thẩm Xuân cũng thắc mắc thêm tại đột nhiên hỏi chuyện đó nữa.

Tối đến khi Thẩm Xuân về, hai lặng lẽ thu dọn đồ đạc trong nhà, ngày mai nhà gỗ dựng xong là thể rục rịch chuyển đồ . Ngày hẹn là sẽ dỡ nhà cũ để bắt đầu khởi công xây nhà mới.

Thẩm Húc suy nghĩ một hồi, thấy cô vợ nhỏ vẫn còn canh cánh nỗi niềm về chuyện ban ngày, khẽ : "Bi kịch của đại đội bên cạnh thể cứu vãn, nhưng em thể cầm cây b.út trong tay, nên câu chuyện đau lòng . Chỉ cần , thể tránh thêm nhiều chuyện tương tự xảy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-60.html.]

Mắt Lục Nhân Nhân sáng bừng lên, nỗi u uất trong lòng quét sạch, cô hận thể cầm b.út ngay lập tức.

"Không cần vội, chúng sắp sửa xây nhà, nhiều thời gian để . Đợi nhà xây xong, lúc đó em thời gian thoải mái, cứ bảo là ở nhà ôn thi để chuẩn tuyển giáo viên là ."

Nghe từng câu từng chữ của đàn ông mặt, Lục Nhân Nhân cảm thấy như đang ngâm trong dòng suối nước nóng, ấm áp, dịu dàng bao bọc lấy cô.

"Vâng."

Nhìn đôi mắt lấp lánh của cô vợ nhỏ, Thẩm Húc cũng mỉm theo.

"Vậy em tắm , đun sẵn nước nóng bếp than ."

Lục Nhân Nhân gật đầu: "Vậy em , tối nay chúng đều ngủ sớm một chút."

Vì buổi chiều ngủ một giấc nên Lục Nhân Nhân thực thấy buồn ngủ lắm, nhưng bên cạnh hóa cũng ngủ.

Nghe thấy tiếng động xoay qua bên cạnh, Thẩm Húc nhắm mắt khẽ hỏi: "Sao thế? Không ngủ ?"

"Không , chỉ là cảm thấy..." Không quen lắm, cụ thể là quen ở thì chính cô cũng .

Thẩm Húc nghiêng sang, nhẹ nhàng vỗ về cô y như lúc buổi chiều, từng nhịp từng nhịp một. Lục Nhân Nhân cảm nhận sự dịu dàng , dần dần chìm giấc mộng.

Nghe thấy tiếng thở đều đặn bình của vợ, Thẩm Húc mới dừng động tác. Trong bóng tối, theo đường nét khuôn mặt cô, ngón tay bất giác khẽ cử động như đang phác họa .

Đêm tĩnh lặng, trong phòng bình yên lạ thường.

Sáng hôm khi ăn sáng xong, Thẩm Húc và Thẩm Xuân tiếp tục bận rộn ngoài sân.

Lục Nhân Nhân đón xe bò của bác Bảy Trần để lên huyện mua ít bạt nhựa, thứ là hàng hiếm, mua nổi .

"Thứ ở đại đội cần phiếu công nghiệp đấy, trong đội cũng từng mua , cháu cứ cửa hàng bách hóa mà hỏi xem." Bác Bảy Trần hút tẩu t.h.u.ố.c .

"Bác Bảy, cháu thấy hôm nay cháu lên huyện thôi ạ? Sao bác vẫn thế?"

"Đội trưởng dặn bác từ sớm , hôm nay công xã đợt giống lúa mới, bác tiện đường chở về luôn, chứ hôm nay bác cũng chẳng ."

Lục Nhân Nhân gật đầu. Đến công xã, thêm vài lên xe, bác Bảy cũng tiện đường chở họ luôn. Trên xe, chủ đề bàn tán nhiều nhất vẫn là chuyện của đại đội bên cạnh, Lục Nhân Nhân im lặng lắng .

" bảo , cô tri thức đó tính tình cương quyết quá, nhảy sông luôn cơ mà! Chậm một tí thôi là mất mạng ."

"Nghe tên lưu manh đó giờ đang ở đồn công an, hạng đó liệu ... b.ắ.n luôn nhỉ?"

"Chẳng nữa, tính chất nghiêm trọng quá, chắc cả huyện hết ."

"Cô nữ tri thức đó giờ vẫn đang viện, bảo xét cho về thành phố , bà bảo liệu thế để về thành phố ..."

"Bà cái kiểu gì thế? Ai đem danh dự của trò đùa chứ?"

"......"

Lục Nhân Nhân vẫn giữ im lặng.

Loading...