Vì thế cũng chẳng ai gì nữa, huống hồ giờ Lục Ngân Ân còn đang mang thai.
Theo thói quen sinh hoạt của họ, việc bồi bổ kỹ lưỡng càng là chuyện đương nhiên.
Thẩm Húc về đến nhà, quanh một vòng chỉ Cố Nguyệt ở nhà, cô đang cầm xấp vải thô mà đổi về hôm , định may cho nhóm Cố Lãng một bộ vỏ chăn.
"Anh ngoài một lát, tìm kiếm thêm ít củi khô cho nhà ."
Đợi Cố Nguyệt xong, Thẩm Húc mới khỏi cửa.
Lần ngoài chỉ vì chuyện củi lửa, Thẩm Húc còn mang theo bản vẽ nôi em bé mà vợ yêu vẽ, xem thợ mộc trong đại đội .
Kết quả khỏi cửa gặp ngay vợ yêu.
"Tan học em?"
Lục Ngân Ân mỉm : "Vâng, tan ạ, định đấy?"
Thẩm Húc xong liền đón lấy đồ trong tay vợ, hai thong thả cùng tới nhà thợ mộc.
Thợ mộc xem kỹ bản vẽ một hồi, chỉ cái dám đảm bảo là .
"Vậy chúng công xã tìm xưởng mộc , sẵn tiện luôn cả xe đẩy."
Lục Ngân Ân thấy mấy thứ vội dùng, thì cái .
Thẩm Húc cũng ý đó, tính toán thời gian của : "Vậy đợi thành phố Hải về, chúng huyện kiểm tra sức khỏe xong thì công xã tìm ."
Rời nhà thợ mộc, hai tìm để thuê nhặt củi cho thêm hai ngày nữa mới về nhà.
Trên đường gặp hỏi, trực tiếp lấy lý do sẵn dùng.
"Cuối năm vợ em sinh con , lúc đó dùng củi chắc chắn sẽ tốn, em cứ chuẩn nhiều một chút cho chắc, kẻo đông mới lo thì em sợ kịp."
Lý do của Thẩm Húc hợp tình hợp lý, đều chấp nhận .
" , nhắc đến chuyện , hôm nay bác Thái với em là sắp một lứa gà con , giờ nhà nuôi bốn con gà, đợi đến nửa năm sắp sinh con, lúc đó nuôi thêm vài con nữa trong đại đội chắc cũng chẳng ai gì ."
Lục Ngân Ân kể với Thẩm Húc chuyện , đây họ vẫn hằng mong đợi, kết quả thời gian trôi qua quên khuấy mất.
Thẩm Húc gật đầu: "Chuồng gà với Cố Dương dọn dẹp xong , nếu giờ mang về thì cứ thả trực tiếp chuồng thôi, mỗi ngày cho ăn một ít là ."
Lúc hai về đến nhà, Cố Nguyệt mới may xong vỏ chăn.
Vải thô màu xanh xám Cố Nguyệt may thành một bộ đồ giường chỉnh, tuy tinh xảo nhưng sờ là thấy vải thực sự thô ráp.
"Chúng dùng cái bọc ở ngoài cùng, lúc ngủ buổi tối thì dùng chăn mỏng ngăn cách là ."
Cố Nguyệt tính kỹ , lông thỏ trong nhà vốn nhiều, khi sơ chế thành chăn mỏng, giờ mỗi đều một chiếc.
Lục Ngân Ân ý kiến, thứ cũng quá lố, phù hợp với phận của họ.
Thêm đó, đại đội trưởng hiện giờ nhận sự chỉ dẫn của Thẩm Húc, chắc là thể trấn áp trong đại đội tới phiền họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-497.html.]
Nhóm Cố Lãng giờ cứ yên tĩnh sống cuộc đời của là .
Sau khi về nhà, Thẩm Húc xử lý đám thú hoang mang về hồi sáng, tối nay họ còn việc nặng , chắc chắn ăn một bữa thật ngon.
"Tối nay thì cẩn thận một chút, nhất là bố và tuổi, đường núi ban đêm khó , đều cẩn thận đấy."
Thực nếu Lục Ngân Ân mà thì sẽ thuận tiện hơn nhiều, lúc đó thể thu trực tiếp gian.
giờ trong nhà đông , cách quá dễ lộ.
Thẩm Húc gật đầu: "Yên tâm, con đường núi đó khảo sát bao nhiêu , chỗ nào dễ mà, yên tâm , chắc chắn sẽ mang đồ về an ."
Lục Ngân Ân rửa tay ở sân cùng Cố Nguyệt bắt đầu chuẩn bữa tối.
Cố Dương dạo mỗi chiều đều về khá muộn vì lỡ việc học của bọn trẻ, ngày nào cũng tranh thủ đến lúc trời tối mới nghỉ . Đợi Cố Dương đối chiếu xong điểm công với thì lúc về gần bảy giờ tối .
than khổ cũng chẳng kêu mệt, trong đại đội giờ cũng bắt đầu dần dần công nhận .
Dù thì cái việc kế toán đại đội ... kế toán đây cũng chỉ nghiệp tiểu học mà vẫn bao nhiêu năm trời.
Cũng nhất thiết là một học sinh cấp ba như Cố Dương mới , nhưng giờ thấy đúng là .
Mỗi đối chiếu xong đều thể thấy ngày trong tháng và điểm công tích lũy mỗi tháng, giống như đây chỉ thấy mỗi ngày bao nhiêu.
Phải là dựa năng lực của chính để dập tắt những lời nghi ngại của .
Nhóm Cố Lãng cũng đợi đến lúc trời tối hẳn mới qua: "Tối nay chuẩn nhiều món ngon thế ?"
Nhìn thấy đám gà rừng, thỏ rừng g.i.ế.c thịt, Cố Lãng và Lý Lan đều kinh ngạc.
Mặc dù đó kể Thẩm Húc là tay săn b.ắ.n cừ khôi, nhưng ngờ nào cũng thu hoạch lớn như .
Hèn gì mấy đứa trẻ về đây bao lâu mà cảm thấy sắc mặt còn hơn .
" ạ, tối nay chúng lấy lương thực, chẳng nên lấy một cái điềm lành ?" Lục Ngân Ân .
Lý Lan cũng rạng rỡ, đứa trẻ đúng là...
Rõ ràng là tẩm bổ cho hai già mà cứ khéo như , sợ họ thấy áp lực tâm lý.
"Vậy chắc chắn là lấy điềm lành , vì mâm cơm chúng chuẩn bây giờ so với bữa cơm tất niên của cũng chẳng kém là bao ."
Cố Lãng lẳng lặng giúp Lục Ngân Ân nhóm lửa.
Tối nay cần nấu khá nhiều món, Lục Ngân Ân cho đỏ lửa cả hai bếp.
"Chị dâu, đây là t.h.u.ố.c Bắc em chuẩn cho hai , mỗi ngày hai tự sắc lấy, một gói t.h.u.ố.c uống hai , mỗi ngày uống một gói là ."
Cố Bội Lan xem mạch cho trai và chị dâu, hôm nay khó khăn lắm mới gom đủ t.h.u.ố.c, vội vàng chuẩn sẵn cho họ.
Lục Ngân Ân thấy Cố Bội Lan mới sực nhớ để hỏi câu đó: " cô út, Lưu Quế Hoa trong bụng rốt cuộc là m.a.n.g t.h.a.i con trai con gái ạ?"