Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 466

Cập nhật lúc: 2026-01-06 06:40:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Ngân Ân suy nghĩ một chút: "Ngày mai thể gọi thêm cả chị Vương Linh nữa, dù chuyện cũng liên quan đến phụ nữ và trẻ em, thì đối với chị cũng là một thành tích chính trị."

 

Cố Nguyệt gật đầu: "Vậy mai em sẽ với chị một tiếng, hoặc là lát nữa chị dâu trực tiếp với họ luôn . Sáng mai em chỉ một tiết thôi, dạy xong em định về giặt quần áo, chiều còn qua đài phát thanh nữa."

 

"Được, mai chị với họ là ."

 

Lục Ngân Ân đồng ý sảng khoái, dù đây cũng là bổn phận của một hiệu trưởng như cô.

 

Thẩm Húc suốt quá trình câu nào, đối với tất cả những chuyện của nhà họ Thẩm hiện tại, đều chẳng mảy may quan tâm.

 

Thế nhưng dáng vẻ trong mắt em Cố Dương trở thành chút đau lòng... Dù cũng là cha nuôi dưỡng bao nhiêu năm, chuyện xảy đột ngột thế trong lòng chắc chắn dễ chịu gì.

 

Lúc , Cố Dương quên mất rằng... bộ sự việc đều do một tay Thẩm Húc lên kế hoạch.

 

Ăn cơm xong, Thẩm Húc rửa bát.

 

Lục Ngân Ân nhớ tới việc hôm nay em Cố Dương đưa cho một xấp tiền và phiếu, cô liền bỏ thêm một ít, mua một xấp vải cho hai em.

 

"Lát nữa em bảo Nguyệt Nguyệt xem giúp cho, xem nên may kiểu áo nào. Dù bây giờ em cũng là , thể may một chiếc áo khoác trông chững chạc một chút."

 

Lúc chọn vải, Lục Ngân Ân chọn màu xanh biển đậm khá dày dặn và đắn, chứ chọn màu xanh lục quân đội mà đại đa yêu thích hiện nay.

 

Cố Dương gật đầu, ai mà chẳng thích quần áo mới chứ?

 

Cố Nguyệt bắt đầu đo kích thước cho trai, thời gian gần đây ăn ngon ngủ kỹ, còn áp lực tâm lý quá lớn nên chiều cao của hai em đều tăng vọt một đoạn dài.

 

Lục Ngân Ân thấy rõ ràng, huống chi là bản em Cố Dương tự cảm nhận .

 

Thẩm Húc , thấy dáng vẻ hớn hở của hai đứa em, trong lòng cũng thấy vui lây.

 

Họ bôn ba phấn đấu ở bên ngoài, chẳng là vì gia đình như thế ?

 

Mấy trò chuyện thêm một lát, Thẩm Húc và Lục Ngân Ân đều mệt nên để họ tắm , đó ai nấy mới về phòng ngủ.

 

Vào đến phòng ngủ, Lục Ngân Ân lấy túi vải của , đem đống phong bì và giấy thư mới mua , kết quả là...

 

Bị Thẩm Húc thấy chiếc hộp đựng đồng hồ.

 

"Em còn mua món đồ gì quý giá nữa ? Anh thấy còn cả hộp đựng ."

 

Thẩm Húc liếc chiếc hộp cảm thấy quen mắt, nhưng thực sự nhớ đây là hộp đựng cái gì.

 

Lục Ngân Ân: ...

 

Vốn định đợi đến ngày sinh nhật mới tặng , nhưng bây giờ... "Chẳng thứ Bảy đón sinh nhật ? Em mua cho một món quà sinh nhật, xem thử thích ?"

 

Khóe môi Thẩm Húc nhếch lên: "Em mua thì chắc chắn đều thích cả."

 

"Khéo mồm khéo miệng."

 

Nói xong Lục Ngân Ân liền đưa sang cho Thẩm Húc, tay giả vờ bận rộn sắp xếp đống phong bì , thực tế thì dư quang vẫn luôn quan sát Thẩm Húc, xem biểu cảm gì.

 

Thẩm Húc khi mở hộp quà , thấy chiếc đồng hồ đó liền nghĩ ngay đến chiếc mà từng chọn cho vợ nhỏ.

 

"Dùng phiếu của cả ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-466.html.]

Lục Ngân Ân gật đầu: "Em cũng chỉ mỗi tờ phiếu cả cho thôi mà."

 

"Anh thích, cảm ơn em..." Thẩm Húc lấy trực tiếp đeo tay, ngắm nghía kỹ lưỡng từ xuống , từ trái sang , càng càng thấy , thấy ưng ý.

 

Thấy Thẩm Húc vui như , Lục Ngân Ân cũng thấy hạnh phúc.

 

" vốn dĩ em định đến ngày sinh nhật mới tặng , giờ tặng ... ngày sinh nhật đừng hỏi em đòi quà nữa đấy."

 

Thẩm Húc thực vẫn ... Anh ghé sát tai vợ nhỏ khẽ một câu.

 

Mặt Lục Ngân Ân đỏ bừng, ngờ Thẩm Húc cái ...

 

"Em bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, chừng mực!"

 

"Trong lòng chúng đều hiểu mà... bà xã."

 

Hai chữ cuối cùng Thẩm Húc trầm và khàn, qua là đang kìm nén thứ gì đó.

 

Lục Ngân Ân thu dọn đồ đạc đặt trực tiếp lên bàn : "Em ngủ đây, dọn dẹp phòng cho gọn cũng mau ."

 

Thẩm Húc thấy vợ nhỏ lảng tránh như , trả lời trực diện câu hỏi của , thực trong lòng rõ câu trả lời.

 

Kéo rèm cửa , để cửa sổ hé mở một khe nhỏ, đóng cửa phòng ngủ, khi tắt đèn, Thẩm Húc liền chui chăn.

 

Tuy điều bất ngờ như mong ngày sinh nhật, nhưng đêm nay ít nhất cũng coi là ăn no một nửa.

 

Thẩm Húc hài lòng, trán Lục Ngân Ân lấm tấm mồ hôi, vô lực đẩy đàn ông một cái...

 

Một đêm mộng mị.

 

Sáng hôm lúc Lục Ngân Ân thức dậy, Thẩm Húc sớm khỏi nhà.

 

Tiết đầu cô giờ, lúc dậy trong nhà chỉ còn một cô.

 

Thong thả ăn xong bữa sáng, Lục Ngân Ân mới tới trường.

 

Sau khi đến nơi, lúc gặp giờ chơi tiết đầu, cô gọi Đường Uyển văn phòng của , tỉ mỉ giảng giải quy trình gia phóng cho cô một lượt.

 

"Tóm chủ yếu là khuyên nhủ Lý Ái Anh, em hãy phản hồi chân thực với chị về tình trạng hiện tại của đứa trẻ. Nếu kéo dài thì thực sự thể ảnh hưởng đến sự trưởng thành của con trẻ, cái chủ yếu thể hiện ở phương diện tâm lý."

 

"Sau khi tan học, em tìm chị Vương Linh một chuyến, rõ mục đích gia phóng của , nếu chị thể cùng thì là nhất."

 

Ngoài việc tạo thêm một tầng bảo đảm cho đôi bên, cũng là để Lý Ái Anh tự cân nhắc, đừng coi giáo viên của trường thành kẻ thù.

 

Đường Uyển cũng là thông minh, một hiểu mười.

 

Vốn dĩ cô còn tưởng cả và chị dâu đều quan hệ với nhà họ Thẩm cũ, nhưng... ngờ chị dâu công tư phân minh như , việc nào việc nấy.

 

Rất , cô học thêm một điều.

 

Sau khi , Lục Ngân Ân nhấp một ngụm nước.

 

Bất chợt cô nghĩ tới đứa trẻ Thẩm Tĩnh, biến cố trong gia đình quá nhiều, đối với một đứa trẻ mà thì thực sự chút quá sức chịu đựng.

 

Hơn nữa ông bà nội chăm sóc bé từ nhỏ đều nhà, bố cũng ở bên cạnh.

 

 

Loading...