Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-01-04 04:28:36
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhân Nhân, em quên ? Cô chú ở đây, Cố Dương cũng ở đây. Chỉ cần họ một lá thư, tiện đường mang theo, chẳng là chuyện đơn giản ?"

Lục Nhân Nhân bừng tỉnh đại ngộ. Nhìn dáng vẻ thận trọng của Thẩm Húc, giây tiếp theo cô suýt chút nữa thốt lên: "Hay là đưa cho em , cất trực tiếp gian là an nhất!". cô vẫn kìm . Chính Thẩm Húc , trở về đôi bên sẽ thành thật đối diện với !

Cô cũng xem thử, cái gọi là "thành thật đối diện" rốt cuộc là như thế nào...

"Xem đồ cả gửi tới , Tết qua ..." Thẩm Húc vẫn luôn tò mò về ông vợ , nếu thể gặp mặt thì quá.

Đọc xong thư, Lục Nhân Nhân vui mừng: "Anh trai em Tết nghỉ phép, lúc đó sẽ qua đây. Tuyệt quá! Em đang tính mấy chúng ăn Tết thì quạnh quẽ quá."

Thẩm Húc mở đồ vợ gửi tới xem, bộ là hải sản khô, thậm chí còn cả hoa quả sấy. Miền Nam ấm áp, bốn mùa đều trái cây, Lục Hành Chu gửi tới nhiều hoa quả sấy, thứ đáng bao nhiêu tiền nên mua nhiều.

Lục Nhân Nhân thấy thì khá ngạc nhiên. Nơi họ ở là vùng miền Trung, hẳn Nam cũng chẳng hẳn Bắc, bốn mùa phân rõ rệt, trồng gì cũng nhưng chẳng cái gì thực sự xuất sắc. Cô nếm một miếng xoài sấy cũng nhét một miếng miệng Thẩm Húc: "Nếm thử , ngọt lắm ."

"Cũng ngon đấy. Lần thành phố cũng gặp mấy sạp bán trái cây tươi, nhưng xếp hàng xong thì hết mất. Để xem Tết đội vận tải của phát phúc lợi gì ." Thấy vợ thích ăn, Thẩm Húc quyết định sẽ tìm cách mang thêm về.

Lục Nhân Nhân tùy tiện gật đầu: "Anh dọn dẹp đống , em nhào bột bánh đây."

Lần , Lục Nhân Nhân định dán bánh thành nồi nữa. Cô lấy cái vỉ sắt Thẩm Húc cho, đặt lò nướng từ từ, đợi đến khi hai mặt vàng ruộm mới lấy . Thẩm Húc dọn dẹp xong tới nếm thử một miếng: "Làm thế một mùi thơm kiểu khác."

"Anh thích ăn là . Tối nay nhiều một chút, buổi sáng tự hâm nóng , kẹp thêm ít dưa muối em , ăn xong là ấm sực ngay."

Mùa đông , Lục Nhân Nhân chỉ thích nấu mấy món nước hoặc nóng hổi, ăn dễ chịu.

"Được thôi, mỗi tội thế phiền phức. nếu lò nướng điện thì sẽ tiện hơn nhiều."

Thẩm Húc trực tiếp tung một "chiêu cuối", khiến Lục Nhân Nhân trong phút chốc gì nữa...

Chương 194: Bí mật của Thẩm Húc

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-221.html.]

Trên đường về, Thẩm Húc suy nghĩ suốt dọc đường. Anh và vợ giờ còn rào cản nào nữa, thì trực tiếp một đôi vợ chồng thực thụ thôi... Đời ngắn ngủi, kịp thời hưởng lạc chứ.

Hơn nữa, hiện tại họ tình đầu ý hợp, còn cái đám "chó má" nhà họ Thẩm cũ cứ quấy rầy cuộc sống nữa. Chỉ cần yên phận qua vài năm , những ngày tháng đó tự nhiên sẽ là ngày lành.

Chỉ là hiện giờ, dù trong lòng cả hai đều đối phương, nhưng ai cũng đang giấu giếm bí mật của riêng , điều khiến Thẩm Húc luôn cảm thấy thoải mái. Sau khi giải quyết xong chuyện nhà họ Thẩm cũ, Thẩm Húc quyết định , đợi thêm một ngày nào nữa, trực tiếp chiêu, mở miệng là một "vũ khí hạng nặng".

Trực tiếp Lục Nhân Nhân " hình"... Thật sự là cho một chút thời gian đệm nào luôn!

Lục Nhân Nhân cái từ "lò nướng điện" của Thẩm Húc cho máy... Người chắc còn tưởng định tặng cô một cái thật chứ! cơn kinh ngạc, cô lập tức phản ứng : Thẩm Húc đây là để đường lui cho cả hai, trực tiếp đem bí mật của hai toạc .

Chỉ cần cô gật đầu đáp , thì cả hai bắt buộc thú thực tất cả. Còn nếu đáp... Lục Nhân Nhân , mối quan hệ giữa hai lẽ sẽ dừng ở đây. Dẫu đó từng ôm ấp, hôn hít, thậm chí là những cử chỉ mật hơn, nhưng hai đăng ký kết hôn, đến bước cuối cùng. Xét về khía cạnh nào đó, cứ yên sống vài năm , đợi đến khi mở cửa... chỉ cần hai đại đội Tiền Tiến, sẽ chẳng ai họ từng kết hôn.

Thế nhưng... bản Lục Nhân Nhân tình nguyện ? Cô từ từ ôm lấy n.g.ự.c , gương mặt lộ rõ vẻ m.ô.n.g lung.

Bố Lục con gái đang những giây phút rối bời như . Lúc , Lục đang may áo thu đông mặc bên trong cho ông. Lúc mới đến đây mang theo nhiều quần áo, mấy món đồ lót mặc sát chỉ vài bộ, mặc mãi cũng rách hỏng cả. May mà con gái gửi vải bông qua, Lục dạo cứ hễ tan tranh thủ may áo. Ở đây máy khâu, chỉ thể khâu tay ánh đèn dầu, cũng bất tiện.

"Bà đừng nữa, thiếu cái mặc , kẻo đau mắt ." Bố Lục gấp tờ báo , thấy vợ vẫn đang bận rộn bèn vội khuyên vài câu.

Mẹ Lục lườm ông một cái. Đàn ông đúng là... chỉ cần cái mặc là , thật chẳng kén chọn gì cả. "Giờ xong thì Tết ông mới cái mà mặc chứ. Vả mấy bộ đồ cũ của ông thấy rách nát lắm , định đem đế giày hết đây, ông đừng chắn sáng của nữa."

Ông thế nào bà cũng lý lẽ, bố Lục cũng chấp nhặt.

"Tính ngày thì chắc bưu phẩm gửi cũng sắp tới nơi . Lần lão Cố đúng là một đứa con trai thật! Hơn hẳn cái đứa lão nuôi đây... Hừ!"

Nhắc đến Cố Liệt, bố Lục thích. Một từng qua b.o.m đạn chiến trường như ông, ghét nhất là hạng con cái như Cố Liệt. Còn chẳng bằng con nuôi của lão Cố là Diệp Trường Thanh.

"Con rể thì thật... nhưng nó đối xử với con gái thế nào? Giờ phận đổi, nhà lão Cố đang tình cảnh thế , haizz..." Mẹ Lục c.ắ.n đứt sợi chỉ, thở dài một tiếng.

"Bà yên tâm , ai chuyện chứ lão Cố thì . Ngày xưa lão Cố còn xoay xở giữa ba phe cánh khác , giờ chút chuyện chỉ là chuyện nhỏ, chắc chắn vấn đề gì." Bố Lục an ủi vợ, nhưng trong lòng chính ông cũng thầm thở dài một tiếng...

Điều ông lo lắng là chuyện đó... Mà là con rể xảy chuyện lớn như , nếu ảnh hưởng đến tâm tính, mà bên cạnh nó chỉ mỗi con gái , cũng nữa.

Loading...