Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-01-03 09:47:09
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nghe bảo đội vận tải sẽ phát đồ bảo hộ lao động, đến lúc đó quần áo mặc , em đừng chi cho mỏi mắt." Thẩm Húc xót vợ, cô tự tay lụng vất vả.

Tuy nhiên... Lục Nhân Nhân vẫn còn đang mải suy nghĩ về vấn đề lúc nãy.

Cô nhớ trong hòm hồi môn của vẫn còn một ít vải vóc. Ở thời phong kiến, cô dâu mới về nhà chồng thường tự tay cắt may quần áo mới cho phu quân, bá phụ bá mẫu của cô vốn là chu , sợ lời tiếng nên chắc chắn chuẩn sẵn những thứ cho cô.

Cứ thế lấy ... Thẩm Húc liệu nghi ngờ ? Lục Nhân Nhân quyết định lát nữa công xã xem vải , nếu loại nào phù hợp thì mua .

"Không , để em xem mua xấp vải nào ưng ý , mua về để dành cũng . Tết em may cho bố mỗi một bộ quần áo."

Thẩm Húc thấy vợ sâu thêm nên cũng hỏi gặng.

"Trong nhà còn phiếu vải ?"

"Phiếu vải thì vẫn còn nhưng nhiều lắm. , đợi em xong cái t.h.ả.m lông thỏ, nếu còn dư em sẽ may cho một cái áo lót ba lỗ, mặc chắc là ấm lắm."

Sau chạy đôn chạy đáo khắp nơi, hàng ngày còn đạp xe, mặc dày một chút cho đỡ khổ.

Thẩm Húc: "..." Áo lót lông thỏ, thật dám tưởng tượng bộ dạng khi mặc nó sẽ như thế nào.

Vừa ăn cơm xong thì Thẩm Xuân tới, còn mang theo một bộ dụng cụ bếp lò. Thẩm Húc liền phụ một tay tìm đất sét vàng.

Lục Nhân Nhân ngó một lát chào hai một tiếng, đeo gùi, khoác túi vải bạt trụ sở đại đội. Sắp đến Tết , nhiều đến trụ sở xin giấy giới thiệu để lên huyện mua đồ Tết, chú Bảy Trần ngày nào cũng đ.á.n.h xe chở huyện.

"Vậy em cùng chị dâu , hôm nay chị cũng mua đồ. Giờ công xã e là bắt xe chú Bảy , huyện cả thôi..." Thẩm Xuân khéo.

Thẩm Húc và Lục Nhân Nhân là hiểu ngay. Đều là bỏ tiền xe, huyện kiếm nhiều hơn, chở khách công xã cũng là lẽ thường tình.

Lục Nhân Nhân cũng để tâm, trời lạnh thế bộ một chút cho ấm cũng : "Không , em với chị dâu bộ, cũng chẳng tốn bao nhiêu sức."

Nói đoạn, Lục Nhân Nhân sang nhà đại đội trưởng.

Vương Linh cũng đang dọn dẹp chuẩn xuất phát, thấy Lục Nhân Nhân sang thì vui, hai cùng cho bạn. Huống hồ... điều kiện của Lục Nhân Nhân , cùng cô mua đồ sẽ mấy lời ghen tị mỉa mai. Mỗi Vương Linh cùng khác trong đại đội, mua nhiều mua ít đều dòm ngó khiến chị khó chịu.

Mấy cùng Lục Nhân Nhân, cả hai đều mua sắm thoải mái. Chủ yếu là vì hai đều học thức, hành xử hào phóng, soi mói gùi đồ của khác, chuyện phiếm giữa hai cũng sợ rêu rao ngoài. Dù Thẩm Xuân thì chị và nhà Thẩm Húc cũng ngày càng thiết hơn.

"Chị định sang hỏi xem em đây. Húc T.ử mai , chị cứ ngỡ em đang bận bịu ở nhà chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-149.html.]

Lục Nhân Nhân giúp chị đóng cổng viện, bảo: "Anh mà bản còn chẳng lo lắng, em thì gì mà bận ạ? , bác gái Thái và hết ạ?"

"Anh chị đưa mấy đứa nhỏ sang bên ngoại . Đại đội bên nhà ngoại chị hôm nay hội săn mùa đông, bố chị bảo đón bọn trẻ sang xem cho . Mẹ chồng và chú út thì lên huyện từ sáng . Chú út sắp nghiệp cấp hai, trường cấp ba huyện kỳ thi thử nên chú thi xem ."

Vương Linh khóa cửa cẩn thận hai thong thả bộ công xã. Trên đường gặp ít , thậm chí còn gặp cả Cố Dương và Cố Nguyệt.

"Cố tri thức, chiều nay qua chỗ mượn mấy cuốn sách giáo khoa, tiện ?" Lục Nhân Nhân chào hỏi đường hoàng.

Cố Dương gật đầu: " chuẩn sẵn , lát nữa chị dâu cứ qua lấy nhé."

Có lẽ là hẹn với bọn Đường Uyển nên hai em chạy nhanh, chẳng mấy chốc bỏ xa Lục Nhân Nhân và Vương Linh một đoạn.

Vương Linh tò mò: "Em mượn sách giáo khoa gì thế?"

Lục Nhân Nhân giải thích qua một chút. Đây là bước đầu tiên để gia đình cô giao du với em nhà họ Cố, để xảy sai sót.

"Dạo em đang lo việc xóa mù chữ. Hồi xuống nông thôn em mang theo sách giáo khoa, bảo họ mang theo sách cấp ba nên em mượn xem qua một chút. Có một kiến thức thực tế liên quan đến chương trình cấp ba, em xem để giảng cho bà con dễ hiểu hơn."

"Ra là , cơ mà lớp xóa mù chữ của em thật đấy. Tối qua bố chồng chị bảo nếu tối nay chấm điểm thì vị trí giáo viên tiểu học sẽ chốt cho em luôn. Như cho rảnh nợ... đỡ cho mấy tri thức trong đại đội bắt đầu gây chuyện."

Vương Linh ủng hộ việc Lục Nhân Nhân dạy học. Tối qua lúc lên lớp, ngay cả "thằng khỉ con" nhà chị vốn nghịch ngợm mà cũng yên hết buổi.

"Chỉ cần thích học là ạ. Nói thật, em mượn sách cũng là vì thêm kiến thức về vật lý, hóa học để phổ biến kiến thức cho ."

Đây đúng là chuyện . Đại đội trưởng và Bí thư chi bộ cảm thấy lớp xóa mù chữ năm nay của đại đội chắc chắn sẽ hiệu quả vượt trội. Bản báo cáo mà gửi lên thì nhất định là đầu bảng. Thấy việc lợi cho bố chồng, Vương Linh cũng thấy vui lây.

"Em việc thì đều yên tâm, trong đại đội ai cũng khen hết lời." Ngừng một lát, Vương Linh vẫn nhắc chuyện hồi sáng: "Sáng nay Húc T.ử với... cả chú cãi thế?"

Lục Nhân Nhân chẳng thèm để tâm: "Anh cả đầu óc vấn đề thôi ạ. Bố chồng em giờ còn chẳng quản Thẩm Húc nữa là, gã đột nhiên nhảy dạy đời, ai mà chịu nổi? , dạo cả với ba việc cùng nữa ạ?"

Vương Linh nhớ , dạo gần đây đúng là như , Thẩm lão Tam tự một .

"Chị cũng rõ, cơ mà vợ chú ba dạo cũng ít khi ngoài, việc nhà họ Thẩm giờ chủ yếu là do chị dâu cả , chẳng hiểu tại nữa..."

"Chắc là vì vợ chú ba m.a.n.g t.h.a.i chăng?"

Vương Linh lắc đầu tin: "Chắc chắn . Trước đây chị dâu cả m.a.n.g t.h.a.i vẫn như thường, xa, lúc sắp đẻ còn lên núi nhặt củi mà. Lưu Quế Hoa đúng là chút bất thường thật..."

Loading...