Cô Ấy Là Nữ Hoàng Của Tôi - Chương 68

Cập nhật lúc: 2024-12-01 15:59:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Âm gật đầu, Vũ Dương chỉ mỉm cười rồi nắm lấy tay cô và cả hai cùng bước đi, để lại Hàng Hạo đang nắm c.h.ặ.t t.a.y của Nhược Uyển, có lẽ do mệt quá nên cô đã ngủ, còn Hàng Hạo dường như không muốn ngủ... Nên hắn ta đã nắm c.h.ặ.t t.a.y cô... Rất chặt... Giống như là sợ cô sẽ tan biến... Hắn ta rất sợ...

 

Còn về phần của Vũ Dạ Triệt, từ bệnh viện trở về, anh đã lao ngay về nhà, để xem lại camera, nhưng không may rằng những hình ảnh trong camera dường như đều bị nhoè và còn bị cắt mất đi một phần. Chỉ thấy được cảnh Ninh Tiếu nấu bữa sáng... Nhưng Vũ Dạ Triệt không nghĩ là Ninh Tiếu sẽ hãm hại Nhược Uyển, cho nên anh chắc chắn sẽ không nghi ngờ đến bà. Còn lại người quản gia và hai người làm khác. Anh có chút hoài nghi về họ, nhưng mà... Họ là người của Vũ lão gia, không thể nào họ lại làm hại đến người của Vũ gia.

 

Và như vậy thì, tất cả những bằng chứng này đều không chứng minh được gì. Vũ Dạ Triệt vò đầu bứt tai, nếu như anh để ý đến cô hơn một chút, nếu như anh cẩn thận hơn một chút, nếu như anh không có cuộc họp... Thì có lẽ đã không có việc gì xảy ra, nếu như mà anh không lơ là cô, thì bây giờ Nhược Uyển đã vui vui vẻ vẻ ở bên cạnh anh.... Chứ không phải nằm trong căn phòng lạnh lẽo đầy mùi thuốc trong bệnh viện.... Trăm sai ngàn sai đều là anh sai, đều là Vũ Dạ Triệt này sai.

 

Anh thẩn thờ rồi bước đến một tủ rượu, anh thất thần lấy bừa một chai rồi uống một hơi. Bây giờ, Nhược Uyển thì đang nằm trong bệnh viện, anh lại không được vào thăm... Đứa bé cũng đã mất rồi.... Bây giờ, anh nên làm gì? Ngay cả bản thân anh cũng không biết... Điều tra sao? Nên bắt đầu từ đâu? Anh cũng không biết... Anh không biết... Cái gì anh cũng không biết... Vũ Dạ Triệt anh trên thương trường thì oanh oanh liệt liệt, vậy tại sao trong tình trường anh vừa ngu ngốc vừa thảm hại như vậy? Anh sai.. Anh sai rồi... Nhưng làm sao bây giờ? Nhược Uyển sẽ hiểu lầm, Nhược Uyển sẽ ghét bỏ anh... Nhược Uyển lại sẽ kết hôn với Hàng Hạo..

 

Đúng...

 

Cô lại sẽ kết hôn với người khác. Rồi cô sẽ hạnh phúc... Cô sẽ không bao giờ bị ngó lơ... Cô cũng sẽ không bị giống như bây giờ...

 

Haha... Anh mất cô rồi... Anh lại đánh mất cô nữa rồi... Anh ngu ngốc? Anh vô dụng?

 

Đúng...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-ay-la-nu-hoang-cua-toi/chuong-68.html.]

Anh ngu ngốc lại vô dụng... Ngay cả người con gái mình yêu, ngay cả đứa con của mình... Anh còn không bảo vệ được. Vậy thì cái Vũ gia này, anh còn có thể gánh vác hay sao?

 

Vũ Mục An và Diên Ngư bước vào Vũ Trạch, liền thấy hình ảnh mà trước giờ họ chưa bao giờ nhìn thấy, hình nho nhã, phong độ, còn tàn bạo của Vũ Dạ Triệt đã hoàn toàn mất sạch... Bây giờ chỉ còn lại hình ảnh một tên vô dụng, bất lực ngồi ở một góc mà uống rượu

 

Vũ Mục An nổi giận đùng đùng, cậu đến chỗ của Vũ Dạ Triệt, hung hăng túm lấy cổ áo của anh. Rồi nói

 

\- Vũ Dạ Triệt! Anh đang làm cái quái gì vậy? Anh làm như vậy cho ai xem? Tiểu Uyển đang ở trong bệnh viện, Hàng Hạo cho anh ba ngày để đưa ra bằng chứng cũng như hung thủ. Còn bây giờ? Anh lại làm con sâu rượu ở đây! Vũ Dạ Triệt, có rốt cuộc có yêu cô ấy hay không?

 

\- Yêu? Yêu chứ.... Anh yêu cô ấy chứ. Nhưng dường như, cô ấy ở cạnh anh... Luôn gặp nguy hiểm.... Haha... Anh chưa bao giờ bảo vệ cô ấy được... Dù chỉ một lần.

 

Vũ Mục An nghe câu nói có phần vô trách nhiệm kia của Vũ Dạ Triệt, liền hung hăng vung một đ.ấ.m vào mặt anh. Diên Ngư hốt hoảng kéo Mục An ra

 

\- Vũ Dạ Triệt, nếu như anh cảm thấy bản thân quá vô dụng. Thì từ lúc đầu, anh không nên yêu cô ấy! Nếu anh thật sự không muốn tìm hung thủ... Thì cũng đừng tìm nữa! Cứ để cô ấy kết hôn với Hàng Hạo đi! Anh cũng đừng quản!

 

Vũ Mục An nói xong, anh dường như sắp phát điên lên, anh hung hăng vung tay của Diên Ngư ra, rồi vô cùng tức giận bước đi.

 

Diên Ngư có chút bàng hoàng, từ trước đến giờ... Vũ Mục An... Không phải giống hạn người thô lỗ như vậy... Mục An... Rất nho nhã và bình tĩnh... Sau lại... Khi động đến Nhược Uyển... Mục An lại mất bình tĩnh như vậy có chứ?

Loading...