\- Chị Uyển... Nhưng lỡ chị bị thương thì sao?
\- Tiểu Âm, em yên tâm đi. Kĩ thuật diễn xuất của chị em còn không đáng tin sao?
Nhược Uyển cười hài lòng. Vở kịch của Phí Hân Hân sẽ nhanh chóng được đăng tải, đến lúc đó.... Đến lúc đó Phí Hân Hân sẽ là muốn sống cũng không được, muốn c.h.ế.t cũng không xong. Nếu như mặt cô ta đủ dày, thì cứ bò đến đây mà xin tạ tội
Sau đó, Nhược Uyển và Vũ Dạ Triệt đi đến Kim Đông Cư trước để chuyển lại một số giấy tờ từ Nhược Uyển trở thành Ninh Tiếu. Trên đường đi, Vũ Dạ Triệt trầm mặc, có chút không hài lòng.... Cô nhìn thấy như vậy có chút bất an, liền hỏi
\- Anh làm sao vậy?
\- Em quen với biết với Mạc Tu Niêm?
Nhược Uyển vỡ lẽ, chắc hẳn tên đàn ông này đang ghen vì Mạc Tu Niêm đây mà. Nghĩ như vậy, Nhược Uyển nở một nụ cười đầy thỏa mãn, giọng nói có chút trêu chọc lên tiếng
\- Anh ghen sao? Hửm?
\- Phải!
\- Haha, đại boss thân mến... Cậu ấy là bạn học cũ thôi mà.
Vũ Dạ Triệt vẫn không suy giảm đi sự tức giận, thật ra mà nói chuyện khiến anh không hài lòng, không phải hoàn toàn do Mạc Tu Niêm... Mà là do Nhiếp Vưu Chính
Sáng nay, Nhiếp Vưu Chính đã đến Vũ Thị để bàn bạc với Vũ Dạ Triệt một số việc liên quan đến Nhược Uyển. Cậu ta chính xác là muốn Vũ Dạ Triệt nhường Nhược Uyển lại cho công ti của cậu ta. Ngồi ở trong không chỉ có Vũ Dạ Triệt mà còn có Mục An và Diên Ngư, khi Nhiếp Vưu Chính nói thì người ngạc nhiên nhất chính là Mục An. Sau một hồi lâu, anh ta ra giá rất chi là cao... Nhưng rồi... Vũ Dạ Triệt lại chốt với một câu cuối "Người của tôi, cho dù cậu có lấy Mặt Trăng xuống. Tôi cũng không nhường"
Nói xong, Vũ Dạ Triệt mặc kệ tất cả mọi người đang có mặt trong phòng mà hiên ngang đi trước. Khi vừa đến Khu mua sắm thì anh đã chứng kiến chuyện không vừa mắt đó.
\- Triệt, anh sao vậy?
\- Em và Nhiếp Vưu Chính có quan hệ gì?
\- Nhiếp Vưu Chính? Có chút ấn tượng... Nhưng không nhớ lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-ay-la-nu-hoang-cua-toi/chuong-63.html.]
\- Không nhớ lắm?
Vũ Dạ Triệt có chút không hiểu, nếu như theo lời Nhược Uyển nói thì vì cớ gì Nhiếp Vưu Chính lại bất chấp hết tài sản để đưa cô về Nghê Thường? Anh thật sự có chút nghi ngờ... Nếu như... Nhiếp Vưu Chính có tình cảm với Nhược Uyển thì....
\- Triệt, sao vậy... Có chuyện gì sao?
\- Không có gì. Em không cần lo
Nhược Uyển gật đầu, sau đó hai người đến Kim Đông Cư. Nhân viên ở đây nhìn thấy Vũ Dạ Triệt liền cuống quýt lên ra sức cung kính, nào là trà nào là bánh, thiếu đều là gọi chủ ra thôi.
Nửa giờ sau, tất cả những thủ tục đã hoàn thành. Khi cả hai định bước vào xe thì Nhược Uyển nhìn thấy một bóng người, rất giống với Khang Tố Tố đi vào bên trong. Nhược Uyển lập tức xuống xe, Vũ Dạ Triệt nhìn cô như vậy liền bước theo sau, dịu dàng hỏi
\- Em sao vậy?
\- Triệt, em nhìn thấy... Em thấy ai đó rất giống Tố Tố đi vào bên trong.
\- Chắc em nghĩ nhiều rồi. Khang Tố Tố hiện giờ đang ở Ân Thành mà.
\- Có lẽ... Là như vậy..
Nhược Uyển có chút không muốn tin, nhưng hiện tại... Sao mà... Bụng cô khó chịu quá, không nghĩ nữa... Nhược Uyển liền để cho Vũ Dạ Triệt đưa mình về nhà trước
Khi về đến nhà, Vũ Dạ Triệt bất chợt có cuộc họp nên đành để một mình Nhược Uyển lên nhà trước. Trong nhà hiện nay, dường như không có ai ngoài quản gia và hai người làm, cô lặng lẽ bước về phòng
Bụng dưới của cô bắt đầu đau nhói, cô đưa tay ôm bụng, khuôn mặt nhăn lại, trán bắt đầu đổ đầy mồ hôi. Cô định sẽ lấy điện thoại gọi cho Mộ Sa, nhưng rồi... Điện thoại cô lại đổ chuông
Nhìn dãy số lạ, suy nghĩ của Nhược Uyển chính là tắt bỏ. Nhưng ngón tay lại vô thức bắt máy và mở loa ngoài, chưa để cô nói gì thì bên kia đã hớn hở nói
\- Tiểu Ái... Có phải em không Tiểu Ái?
\- H... Hàng... Hàng... Hàng Hạo....
\- Tiểu Ái, đúng là em rồi. Em đang ở đâu của Phong Thành, anh đến đón em.