Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 42: Trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy số 2 (1) - Wow... Diễn viên đại tài ở đâu ra thế này?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 03:07:37
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Giới thiệu bối cảnh Trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy 2:]

[Bạn là học sinh chuyển trường lớp 12A2, Trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy 2. Trường áp dụng chế độ quản lý khép kín, 10 giờ tối chủ nhật hàng tuần, học sinh tập trung ở ký túc xá của trường, bắt đầu một tuần học tập. 10 giờ sáng thứ bảy hàng tuần trường cho nghỉ, học sinh thể rời khỏi trường.]

[Điều kiện thông quan:]

[1. Sống sót rời khỏi trường học.]

[Đếm ngược tiến phó bản:]

[3]

[2]

[1]

Khương Thất choàng mở mắt, đập mắt đầu tiên là lưng ghế phía , tiếp theo là khung cửa sổ tối om bên ngoài. Hình như cô đang một chiếc xe buýt trường học đang di chuyển?

“Đây chính là phó bản Hiện thực ?”

Một giọng dịu dàng vang lên bên cạnh, Khương Thất lập tức cảnh giác đầu .

Đó là một trai, hơn nữa còn là một trai .

Tại ?

Bởi vì đa con trai để tóc dài trông lôi thôi, nhưng để kiểu tóc vô cùng hợp, mái tóc rẽ ngôi lệch càng tôn lên những đường nét tinh tế khuôn mặt.

Tuổi tác chừng 20-24.

Chàng trai ngoại hình xinh sang Khương Thất, nụ ôn hòa nở môi, đồng thời đưa bàn tay thon dài về phía cô: “Chào , tên là Tư Tự, hợp tác cùng vượt qua phó bản ?”

Không .

Chuông cảnh báo trong đầu Khương Thất réo lên inh ỏi ngay lập tức. Đây là ?

Phó bản Hiện thực!

Một nơi thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào, mà một lạ mặt sấn sổ đến hỏi cô hợp tác ?

Nếu là trong phó bản đầu tiên, Khương Thất còn thể miễn cưỡng tin rằng đối phương ý , là lương thiện. đây là phó bản thứ tư .

Người chơi đây ít nhất cũng thông quan hai phó bản và kiếm 20.000 điểm tích phân!

Khương Thất lạnh lùng từ chối: “Không cần.”

“Không .”

Bị từ chối, Tư Tự cũng chẳng hề tỏ lúng túng, bắt đầu bắt chuyện với những chơi khác xe: “Chào , tên là Tư Tự, tên là gì?”

Khương Thất quan tâm đến hành động của Tư Tự, cô đang mải quan sát chiếc xe buýt . Thực chỉ một chiếc xe đang đến trường Minh Huy 2 mà tận ba chiếc.

Mỗi chiếc xe 22 chỗ , ba chiếc xe vị chi là 66 học sinh.

Vậy 66 học sinh đều là chơi ?

Cô thầm đoán trong lòng, đồng thời cũng cảm thấy phiền não. Không vì gì khác, chỉ vì xung quanh chơi nên cô tiện sử dụng năng lực của .

Nhỡ thấy thì ?

Lỡ cướp thì ?

Trước đây phó bản xung quanh là NPC nên Khương Thất thể mặc kệ bọn họ mà dùng năng lực, nhưng giờ xung quanh chơi, cô cần che giấu năng lực của .

Quan sát xung quanh xong, Khương Thất bắt đầu sờ soạng quần áo . Cô đang mặc một bộ đồng phục thể thao màu trắng bạc, kiểu dáng cũng là loại đồng phục phổ biến nhất. Chẳng mấy chốc cô tìm thấy một tờ giấy trong túi áo.

[Họ tên: Khương Thất]

[Lớp: 12A2]

[Ký túc xá: Tòa nhà B, phòng nữ 402.]

[Điểm thi đầu : 544 điểm.]

[Đánh giá của giáo viên: Khá.]

Điểm thi đầu cũng ghi giấy, là bắt thi thật đấy chứ?

Khương Thất bỗng cảm giác ác mộng trở .

Phó bản Hiện thực quả hổ danh là phó bản Hiện thực, mở màn là địa ngục lớp 12 còn đáng sợ hơn cả quỷ dị.

Khương Thất tiếp tục tìm kiếm, ghế gì, trong túi áo ngoài tờ giấy cũng trống . Ngẩng đầu lên , giá hành lý nóc xe hai chiếc ba lô, một cái màu xanh, một cái màu hồng.

Khóa kéo của chiếc ba lô màu hồng treo một thẻ tên, ghi hai chữ [Khương Thất].

Đây là ba lô của cô.

Khương Thất định dậy lấy ba lô của thì thấy tiếng khẩy vang lên từ hàng ghế .

“Này, tên mặt trắng , mày đang cái gì thế?”

Cuối cùng cũng bắt đầu kiếm chuyện ?

Cô lặng lẽ lấy chiếc ba lô màu hồng giá hành lý xuống xuống.

Hê! Cơ hội lén lút dùng năng lực đến !

Tư Tự ở chỗ của , đang ở lối hàng ghế bắt chuyện với một nữ chơi. Lúc thấy tiếng chế giễu từ phía , mặt hề lộ vẻ khó chịu, vẫn giữ nụ ôn hòa: “ đang tìm đối tác hợp tác.”

“Đối tác? Phụt...”

Giọng của càng thêm châm chọc: “ tao thấy mày đang ý đồ nhỉ?”

Nữ chơi đang chuyện với Tư Tự cứng đờ mặt . Sự cảnh giác vốn lung lay bởi ngoại hình xuất chúng của đối phương lập tức trở , cô gượng gạo : “Ha ha, xin nhé, còn suy nghĩ thêm .”

“Không .”

Tư Tự lắc đầu đầy vẻ tính, đó về phía nam chơi buông lời chế giễu .

cảm thấy thể chút hiểu lầm về .”

“Hiểu lầm?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-42-truong-trung-hoc-thuc-nghiem-minh-huy-so-2-1-wow-dien-vien-dai-tai-o-dau-ra-the-nay.html.]

Nam chơi lên tiếng chế giễu Tư Tự trạc tuổi 30-35, dáng cao lớn, dù đang cũng thấy to con hơn bên cạnh nhiều, ước chừng cao 1m9. Ánh mắt và khí chất đều toát lên vẻ uy h.i.ế.p của kẻ lăn lộn giang hồ lâu năm.

“Tao nghĩ chơi đến phó bản Hiện thực là ' ' .”

Hai chữ “ gã nhấn mạnh.

Trong chốc lát, ánh mắt của chơi xe đều đổ dồn về phía hai đang đối đầu . Khương Thất cũng nhân cơ hội thò tay ba lô sử dụng năng lực của .

Thần may mắn phù hộ, nhất định cho con rút đạo cụ hữu dụng nhé!

[Chúc mừng bạn rút hộp mù đặc biệt màu đỏ.]

Là hộp mù đặc biệt!

Hộp mù đặc biệt màu đỏ chỉ lớn bằng hộp đựng kính mắt, khi mở , bên trong quả nhiên một cặp kính gọng đen.

Khương Thất nhíu mày thầm nghĩ, là ống nhòm, là kính mắt, dạo duyên với chữ “kính” quá nhỉ?

Cô ướm thử cầm cặp kính gọng đen lên tay.

[Kính phát hiện dối (Cấp A): Một cặp kính khả năng nhận lời dối.]

Nhận lời dối?

Nhận lời dối thì tác dụng gì trong phó bản Hiện thực ? Nó thể cho cô lời của giáo viên bạn học là thật giả ?

Khương Thất mang theo sự khó hiểu và hoài nghi đeo kính lên. Ừm, trông cũng bình thường, chẳng cảm giác gì đặc biệt cả. Thế là cô hướng mắt về phía hai chơi đang đối chất.

Nụ dịu dàng mặt Tư Tự cuối cùng cũng trở nên gượng gạo, dường như cảm nhận ánh mắt tin tưởng của những chơi xung quanh đang đổ dồn về phía .

ác ý ! thề!”

[Nói dối! Nói dối!]

Trên mắt kính gọng đen bình thường bỗng hiện lên hai chữ màu đỏ mà chỉ Khương Thất thấy.

Khá lắm! Cô ngay Tư Tự mà!

Nam chơi đang đối chất với Tư Tự còn thêm gì đó, nhưng nữ chơi cạnh gã lên tiếng ngăn cản: “Được , sắp đến trường Minh Huy 2 .”

“...”

Trong xe buýt còn ai chuyện nữa, Tư Tự cũng vội vàng chỗ của .

Khương Thất chút ngạc nhiên thu hồi tầm mắt.

Hai chơi hàng ghế đó, cô quen !

Đã từng gặp trong phó bản Ký sinh!

Đại ca mặc áo khoác da! Và cả phụ nữ trưởng thành lưng gã lúc đó nữa!

Trùng hợp thật!

...

...

Tranh thủ lúc xuống xe, Khương Thất nhanh ch.óng lục soát chiếc ba lô màu hồng của một lượt, nhưng chẳng tìm thấy thứ gì giá trị. Bởi vì trong ba lô ngoài sách bài tập thì là đề thi.

Đề thi, đề thi, là đề thi, mà đau cả đầu.

“Bạn học, cái kính của ... lấy ở ?”

Giọng của Tư Tự vang lên bên cạnh, Khương Thất thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, lạnh lùng đáp: “Việc khác bớt xen .”

“Cậu đừng căng thẳng, chỉ tò mò hỏi thôi mà.”

[Nói dối! Nói dối!]

Khương Thất cạn lời ngẩng đầu lên, tên câu nào là thật ?

Tư Tự thấy cô gái , mặt lộ vẻ cô đơn và tự giễu: “Người chơi trong phó bản Hiện thực quả nhiên đều cảnh giác, thực như cũng , ít nhất tỷ lệ sống sót sẽ cao hơn.”

[Nói dối! Nói dối!]

Wow... Diễn viên đại tài ở thế ?

Cô cũng bắt đầu thấy bái phục đấy.

Ba chiếc xe buýt dừng cổng trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy 2. Khương Thất theo những chơi cùng xe xuống . Rất nhanh, 66 học sinh chuyển trường, tức là 66 chơi chật kín trống cổng trường.

Mọi , ai đầu tiên bước trường.

Có lẽ liên quan đến việc chỉ IQ nâng cao, Khương Thất ngay lập tức nhớ lời nhắc nhở của hệ thống khi phó bản.

[Trước 10 giờ tối chủ nhật hàng tuần, học sinh tập trung ở ký túc xá của trường, bắt đầu một tuần học tập. 10 giờ sáng thứ bảy hàng tuần trường cho nghỉ, học sinh thể rời khỏi trường.]

Bây giờ đúng là buổi tối, nhưng cụ thể là mấy giờ?

Nếu 10 giờ tối mà học sinh vẫn ký túc xá thì sẽ thế nào?

Khương Thất điện thoại, cũng chẳng đồng hồ, cô bất cứ thứ gì để xác định thời gian, cho nên việc nên nhất lúc là lãng phí thời gian.

Phải nhanh ch.óng ký túc xá mới !

Cô c.ắ.n răng, nghĩ là , lập tức lách qua đám đông chơi đang tụ tập xung quanh, là đầu tiên chạy trường Minh Huy 2.

Trường học về đêm tối om, hai bên đường đến đèn đường cũng lưa thưa.

Khương Thất chạy vài bước, bóng dáng cô biến mất khỏi tầm mắt của những chơi khác!

Chu Diệp nheo mắt , gã nhớ cô gái .

“Đi thôi, Chu Hân, chúng theo.”

Chu Hân cũng nhận Khương Thất là ai, chính là cô gái tặng du thuyền cho bọn họ.

“Ừ.”

do dự, nhanh ch.óng bám theo.

Thấy ba họ 'chuột bạch' , những chơi khác một hồi do dự cũng lượt tiến trường. Trong đó, Tư Tự đang cùng ba chơi đồng ý lập đội, ánh mắt lơ đãng lóe lên vài tia âm trầm.

Chậc, là rác rưởi, chẳng đứa nào dùng .

Loading...