Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 18: Ký sinh trong nước (6) - Bà đây thề không đội trời chung với mi!
Cập nhật lúc: 2026-02-09 12:01:56
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Thất cực kỳ ghét những kẻ thùng rỗng kêu to, vẻ đây, thích thánh cãi cùn để tìm cảm giác tồn tại. Bởi vì loại năng và hành động đều theo kiểu hại chẳng lợi , mục đích duy nhất của họ chỉ là khiến khác khó chịu để bản vui vẻ.
dù là ở phó bản Thành phố đầu tiên phó bản Ký Sinh thứ hai .
Cô đều may mắn gặp đồng đội như .
Cho nên quá trình bàn bạc kế hoạch với bà Nghiêm Mai diễn vô cùng suôn sẻ, đầy nửa tiếng họ vạch xong các bước hành động cho ngày mai.
Bước 1: Điều tra vị trí của “Mẫu thể ký sinh”.
Trong quá trình điều tra, họ bắt buộc đến vùng ven của Ngọc Thành. Quá trình chắc chắn tiềm ẩn rủi ro, nên phương tiện di chuyển và v.ũ k.h.í đều chuẩn sẵn sàng. Nếu gặp sự cố cũng nán vùng ven quá lâu, thể rời sớm thì rời sớm, tuyệt đối vì tham bát bỏ mâm mà để quái vật bao vây ở vùng ven thoát .
Bước 2: Xác nhận xem bột vôi sống rốt cuộc thể gây tổn thương và g.i.ế.c c.h.ế.t “Mẫu thể ký sinh” .
Sau khi tìm vị trí của Mẫu thể, Khương Thất sẽ dùng máy ảnh hiện thực hóa để đổi lấy bạn cũ là flycam, tận dụng tính cơ động của flycam để liên tục vận chuyển bột vôi sống thả xuống vùng nước nơi Mẫu thể đang trú ngụ.
Nếu bột vôi sống vô dụng với Mẫu thể, Mẫu thể sẽ phản ứng gì, lúc đó họ sửa kế hoạch, đổi sang v.ũ k.h.í tính sát thương cao hơn để đối phó với nó, ví dụ như t.h.u.ố.c nổ chẳng hạn.
nếu bột vôi sống tác dụng, Mẫu thể chắc chắn sẽ chọn cách trồi lên khỏi vùng nước ô nhiễm bởi vôi sống để tìm nơi trú ẩn mới.
Bước 3: G.i.ế.c c.h.ế.t “Mẫu thể ký sinh” (3 con).
Ba chơi thông quan thì g.i.ế.c đủ 3 con Mẫu thể. bước ngược là bước đơn giản nhất trong kế hoạch. Hoặc là chuẩn một lượng lớn bột vôi sống, nhất là hàng tấn; hoặc là chuẩn thật nhiều t.h.u.ố.c nổ, nhất là nổ banh xác Mẫu thể luôn.
Tuy nhiên kế hoạch suy cho cùng cũng chỉ là kế hoạch, thực hiện thế nào còn xem thực tế.
Khương Thất dừng b.út, hỏi: “Kế hoạch ba bước thông quan phó bản Ký Sinh chốt xong. Bà Nghiêm, Tiểu Tuyết, hai còn góp ý gì ?”
Bà Nghiêm Mai lắc đầu: “Không, kế hoạch đầy đủ .”
Đoạn Tuyết cũng lắc đầu theo: “Em theo bà và chị hết ạ.”
“Được, ngày mai...”
Khương Thất cúi đầu xem điện thoại, phát hiện là 4 giờ sáng.
“10 giờ sáng mai, 10 giờ sáng mai chúng bắt đầu hành động, ?”
“Được.”
Từ 4 giờ sáng đến 10 giờ sáng tuy chỉ 6 tiếng nghỉ ngơi nhưng đối với bà Nghiêm Mai và Đoạn Tuyết là quá xa xỉ . Phải rằng đầu thông quan phó bản Ven biển, hai bà cháu còn chẳng nổi 2 tiếng ngủ liên tục, suốt 3 ngày 3 đêm nơm nớp lo sợ thì cũng là chạy trốn bán sống bán c.h.ế.t.
Phim tận thế cũng chẳng kịch tính bằng trải nghiệm thực tế của hai bà cháu.
Lúc rời khỏi phòng, Đoạn Tuyết còn vẫy tay với Khương Thất: “Chị ngủ ngon ạ.”
“Ngủ ngon.”
...
...
Một đêm...
Ngủ chẳng ngon chút nào.
Lúc chuông báo thức 10 giờ vang lên, Khương Thất còn tưởng đang mơ.
“Quả nhiên phó bản là thể nào ngủ ngon .”
Khương Thất lồm cồm bò dậy vươn vai một cái, nhà vệ sinh vỗ nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo. Lúc rửa tay cô còn đặc biệt chú ý xem trong nước gì mới dám chạm .
“Trong phó bản Ký Sinh chắc cứ chạm nước là ký sinh nhỉ.”
Nếu chạm nước là ký sinh thì cả cái Ngọc Thành toang từ lâu , còn bình thường như lễ tân ?
Mang theo vài cuốn sách quan trọng và vật tư (thức ăn + nước + t.h.u.ố.c) bỏ balo, Khương Thất vũ trang một nữa. Trước khi rời phòng, cô còn dùng điện thoại chụp một tấm ảnh kho chứa hàng chất đống 20 bao bột vôi sống, nhét túi áo để sẵn sàng hiện thực hóa đối phó quái vật bất cứ lúc nào.
“Ơ? Hai dậy ?”
Khương Thất đẩy cửa thì thấy bà Nghiêm Mai và Đoạn Tuyết đều đang ở hành lang, vẻ mặt chút ngạc nhiên. Cô đang định gõ cửa gọi hai bà cháu dậy.
“Chào buổi sáng chị ơi!”
Đoạn Tuyết hào hứng giải thích: “Em với bà dậy từ 1 tiếng ạ, bọn em còn ngoài kiếm một chiếc xe tải nhỏ đỗ cửa khách sạn nữa cơ!”
Hôm nay họ đến vùng ven Ngọc Thành để điều tra Mẫu thể ký sinh, đường cần phương tiện di chuyển, tự bảo vệ cũng cần v.ũ k.h.í. Thay vì để chị Khương Thất lo liệu cả hai, chi bằng mỗi chuẩn một phần, giúp đỡ lẫn mới gọi là đồng đội chứ.
Bà nội dạy cô bé như .
Đồng đội đáng tin cậy quả nhiên đỡ lo hẳn, Khương Thất lập tức cảm thấy quyết định cứu tối qua là quá sáng suốt!
“Hai kiếm xe tải nhỏ thế?” Khương Thất hỏi.
Chẳng lẽ bà Nghiêm hồi trẻ còn tu nghiệp thêm kỹ năng “trộm xe”?
Bà Nghiêm Mai giải thích: “Sau khi thông quan phó bản đầu tiên, mua sách kỹ năng sửa chữa ô tô sơ cấp trong Cửa hàng Đặc biệt của Chung cư Sinh tồn.”
Ngọc Thành bây giờ quái vật ký sinh nhan nhản khắp đường, trong tình huống , bà tìm một chiếc xe vô chủ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Khương Thất gật gù: “Hóa là .”
Sách kỹ năng sửa chữa ô tô mà bao gồm cả “trộm xe”, cái thì đúng là cô ngờ tới.
...
Tầng 1.
Không xảy chuyện gì, đại sảnh khách sạn lúc bừa bộn như bãi chiến trường, sàn còn vương vãi vết m.á.u, cửa kính vỡ tan tành, ngay cả lễ tân cũng thấy tăm .
“Chuyện gì thế ?”
Khương Thất lập tức cảnh giác.
Lúc bà Nghiêm vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: “Không cần quá căng thẳng, chuyện gì xảy , chúng lên xe , lên xe .”
“Được, thôi.”
Ba lên xe tải nhỏ, cầm lái là bà Nghiêm Mai. Bà lái xe giải thích ngắn gọn: “Trong khách sạn khách ký sinh.”
Khách sạn 4 một phần khách đang ở giai đoạn ký sinh thứ nhất, một phần là bình thường ký sinh. Sáng sớm nay, những vị khách dậy định rời khách sạn thì phát hiện cửa lớn khóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-18-ky-sinh-trong-nuoc-6-ba-day-the-khong-doi-troi-chung-voi-mi.html.]
Người bình thường đương nhiên nghĩ nên tìm nhân viên khách sạn để giải quyết vấn đề, nhưng đám quái vật ký sinh chẳng chẳng rằng bắt đầu đập phá cửa khách sạn.
Bà Nghiêm Mai lớn tuổi, ngủ ít, 8 giờ sáng thấy tiếng động ngoài hành lang nên dậy xuống lầu xem thì chứng kiến cảnh tượng .
“Vậy vết m.á.u ở ?”
Khương Thất nhíu mày: “Có quái vật tấn công trong khách sạn ?”
Cô nên đổi khách sạn khác nhỉ?
Bà Nghiêm Mai gật đầu: “Ừ, lúc xảy chuyện quan sát thấy một nửa khách trong khách sạn đều đang ở giai đoạn ký sinh thứ nhất. Họ vẫn còn khả năng kiểm soát cơ thể, chỉ là ý thức còn tỉnh táo lắm.”
“ hiểu đột nhiên chúng bắt đầu phát điên tấn công bình thường.”
“ vốn định báo cho cháu , nhưng đám quái vật khi tấn công một hai bình thường thì chạy khỏi khách sạn, chẳng mấy chốc biến mất trong màn mưa, cho nên mới lên lầu gọi cháu dậy.”
“Kỳ lạ thật...”
Khương Thất nhíu mày lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là do các tầng của khách sạn vẫn còn khô ráo?”
“ quái vật ghét sự khô ráo đến mức thà bỏ miếng mồi tươi ngon ăn để rời ?”
Sao cô cứ cảm thấy chuyện trở nên quái đản thế nào .
Mưa bên ngoài cửa xe vẫn xối xả, thậm chí còn to hơn hôm qua. Theo đà , chắc quá ba ngày nữa, ngay cả tầng 1 của khách sạn 4 ở trung tâm Ngọc Thành cũng sẽ nước nhấn chìm.
“Bà ơi, quái vật bên ngoài biến mất ...”
Đoạn Tuyết bỗng nhiên run rẩy .
Từ lúc rời khỏi khách sạn, Đoạn Tuyết phát hiện cả con đường dường như chỉ chiếc xe tải nhỏ của họ đang di chuyển. Nhìn xa, đường phố vắng tanh một bóng “”, trống trải đến rợn .
Không gặp quái vật là chuyện , nhưng vẻ mặt Khương Thất nghiêm trọng.
“Xem chúng chuẩn cho tình huống nhất .”
Bà Nghiêm Mai giảm tốc độ xe: “Chúng vẫn đến vùng ven thành phố điều tra Mẫu thể ký sinh chứ?”
“Đi.”
“Nếu chủ động điều tra, chúng sẽ rơi thế động.”
Khương Thất vẫn mạo hiểm một , giống như ở phó bản Thành phố .
“Được.”
Bà Nghiêm Mai đạp ga tăng tốc.
...
...
Theo lộ trình trong trí nhớ, ba lái chiếc xe tải nhỏ về phía vùng nước khả năng tồn tại “Mẫu thể ký sinh”. kể từ khi họ rời khỏi trung tâm Ngọc Thành, mực nước đường cứ dâng cao mãi.
Từ 1cm lên 2cm, đến mức ngập gần hết bánh xe.
Bà Nghiêm Mai đành đạp phanh: “Không , thể tiếp nữa, chúng đổi phương tiện di chuyển.”
“Cháu ảnh du thuyền ở đây, hai xem thử .”
Khương Thất lấy cuốn sách về phương tiện giao thông hình ảnh từ trong balo , đang định hỏi bà Nghiêm loại du thuyền nào phù hợp để sử dụng bây giờ, thì thấy tiếng nổ uỳnh uỳnh trầm đục vọng từ xa.
Khương Thất ngẩn : “Hai thấy ?”
Bà Nghiêm Mai gật đầu: “Nghe thấy , hình như là... tiếng nổ? tại tiếng nổ?”
Đoạn Tuyết tham gia cuộc trò chuyện của bà và chị Khương, vì cô bé đang dán c.h.ặ.t mắt cửa kính xe.
Từ nãy đến giờ cô bé cứ cảm thấy thứ gì đó đang chằm chằm họ, nhưng tìm mãi thấy nguồn gốc ánh ở .
Rốt cuộc là ai đang lén lút quan sát họ thế nhỉ?
Đoạn Tuyết từ từ đưa mắt lên cao, cô bé thấy một cây cầu vượt phía , cầu lúc nhúc vô quái vật màu trắng đang treo lủng lẳng. Bàn tay và bàn chân màng như chân vịt của chúng giống như giác hút, giúp cơ thể chúng treo lơ lửng giữa trung mà rơi xuống.
“Bà ơi!”
Đồng t.ử Đoạn Tuyết co rút dữ dội, cô bé đầu định hét lên bảo bà và chị Khương mau chạy thì thấy một cảnh tượng còn kinh khủng hơn.
Là lũ lụt! Lũ lụt đang tràn về phía !
Theo dòng nước lũ ập đến còn một chiếc ván trượt động lực đang bay lướt nhanh trung. Trên ván trượt là một nam thanh niên trẻ tuổi, chân trái và chân của đang một nam một nữ ôm c.h.ặ.t cứng, cả hai đều đang gào thét kinh hoàng.
“A a a a a a a a!!!”
Nam thanh niên c.h.ử.i bới om sòm hét mặt ba Khương Thất trong chiếc xe tải nhỏ: “Mẹ kiếp nhà nó!”
“Nhìn cái gì mà ! Còn mau chạy !”
“Bờ đê bên thằng điên nào đó cho nổ tung đập !! Lũ lụt đến sớm hơn dự kiến !! Tiên sư bố nó chứ!! Cả đời ông đây từng gặp chuyện nào cạn lời thế !!!”
Cái gì? Cô thấy cái gì cơ? Có kẻ điên nào đó cho nổ đập thời hạn?!
Khương Thất dùng tốc độ nhanh nhất chụp đại một bức ảnh “du thuyền”, lập tức hiện thực hóa nó ngay cạnh chiếc xe tải nhỏ giục giã: “Bà Nghiêm, mau dùng bằng lái xe vạn năng của bà ạ!”
Bà Nghiêm hổ danh là phụ nữ từng lính, phản xạ nhanh như chớp, vơ ngay lấy cháu gái lôi xềnh xệch lên du thuyền.
“Mau xuống!”
Đoạn Tuyết bám c.h.ặ.t lấy tay vịn du thuyền thụp xuống, nhưng vẫn quên nhắc nhở: “Bà ơi! Trên cầu vượt là quái vật thôi!”
Toàn là quái vật?!
Khương Thất hoảng hồn đầu , thấy cây cầu vượt cách đó xa treo lủng lẳng vô quái vật màu trắng đếm xuể, chúng đang nối đuôi nhảy tùm xuống nước.
“!!!”
Cái đệch mợ!
Rốt cuộc là thằng điên nào phá hỏng kế hoạch của bà, còn hại c.h.ế.t bà thế hả?!
Bà đây thề đội trời chung với mi!