Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 10: Vinh Thành (9) - “Chúc mừng người chơi thông quan…”
Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:45:27
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc ngọn lửa ở Khu thắng cảnh núi Vinh ngày càng dữ dội, ba Khương Thất khi nghỉ ngơi ngắn ngủi thuận lợi cáp treo xuống đến cổng Tây.
Cổng Tây chỉ ba con tang thi, phát hiện họ liền lao tới.
Diệp Lĩnh giơ s.ú.n.g lên, đoàng đoàng hai tiếng giải quyết gọn hai con tang thi. Con còn Khương Thất vung chảo đập mạnh đến mức vỡ toang đầu, óc văng tung tóe đầy đất.
“Ọe...”
Kỳ Chiêu Chiêu phản ứng chậm một nhịp, thấy “món óc tươi” đất liền khan giọng nôn khan.
Dù từng trải qua cảnh bầy tang thi bao vây, nhưng đến giờ cô bé vẫn tự tay g.i.ế.c con tang thi nào. So với hai “ chị” từng nhuốm m.á.u tang thi là Khương Thất và Diệp Lĩnh, tâm lý cô bé vẫn thể chịu đựng nổi.
Khương Thất khi g.i.ế.c con tang thi chủ tiệm thì chuẩn tâm lý vững vàng, gánh nặng và nỗi sợ hãi sớm tan biến. Thấy phản ứng buồn nôn của Kỳ Chiêu Chiêu, cô chỉ an ủi đơn giản: “Đừng sợ, cũng sẽ quen thôi.”
“Em ạ.”
Kỳ Chiêu Chiêu ôm n.g.ự.c, lấy từ trong túi viên kẹo bạc hà quý giá bỏ miệng. Thanh Snickers ăn lúc leo núi là do chị Khương cho, còn viên kẹo là thứ cô bé để sẵn trong túi từ khi Chung cư Sinh tồn.
Ngậm viên kẹo mát lạnh, Kỳ Chiêu Chiêu siết c.h.ặ.t con d.a.o phay trong tay. Lúc ngang qua cái xác tang thi, cô bé lấy hết can đảm c.h.é.m mạnh hai nhát cổ nó.
Lần ...
Cô bé sẽ tự tay.
“Tiếp theo chúng sẽ về hướng thị trấn Phong Ngư đúng ?”
Khương Thất vẫn nhớ “Kế hoạch ba bước” ban đầu cô và Diệp Lĩnh vạch . Nếu cổng Nam thì lên cao tốc rời Vinh Thành, còn cổng Tây thì men theo đường làng để rời .
Và thị trấn gần Khu thắng cảnh núi Vinh nhất chính là thị trấn Phong Ngư.
Sau đó mới đến Hà Lý Bát Hương.
Hà Lý Bát Hương ở khu vực giáp ranh giữa Vinh Thành và Huệ Thành.
Nói cách khác, chỉ cần đến Hà Lý Bát Hương là họ ở gần với việc đào thoát thành công khỏi Vinh Thành.
Diệp Lĩnh gật đầu: “Ừ, nhưng rời khỏi Vinh Thành còn tận 200km nữa. Chúng tìm phương tiện di chuyển mới, bộ cực lắm, khuyến khích cách .”
Anh khuyến khích thì cũng chẳng chọn bộ , Khương Thất thầm nghĩ. Thể lực tiêu hao lúc leo núi hồi nãy đến giờ cô vẫn hồi phục đây .
Ba rời khỏi Khu thắng cảnh núi Vinh, dọc theo đường lớn về hướng thị trấn Phong Ngư. Chưa mấy bước, họ phát hiện những hàng xe đạp công cộng xếp dài bên đường.
Kỳ Chiêu Chiêu sang hỏi: “Chị Khương, Diệp, chúng đạp xe ạ?”
“Đạp chứ, , xe đạp cũng là xe mà.”
Khương Thất tiên phong dùng điện thoại quét mã. Chẳng mấy chốc, ba cưỡi ba chiếc xe đạp công cộng lên đường. Cũng chẳng là may mắn xui xẻo, ba đạp xe từ lúc mặt trời lên thiên đỉnh đến lúc mặt trời xuống núi, thế mà tuyệt nhiên gặp phương tiện cơ giới nào khác đường.
Giữa đường đói thì dừng bên lề ăn chút bánh mì, uống nước bổ sung thể lực; mệt thì tìm một bãi đất trống trải, tầm thoáng đãng, đảm bảo tang thi đ.á.n.h lén để vật đất nghỉ ngơi, phiên canh gác.
Khi đến thị trấn Phong Ngư thì trời về khuya. Ba ở lối thị trấn, , chẳng ai ý định .
Kỳ Chiêu Chiêu thấy tiếng gầm gừ của tang thi vọng từ xa trong thị trấn, cô bé căng thẳng nuốt nước bọt, khẽ hỏi: “Chúng ạ?”
Khương Thất chút nào, vì cô quá mệt, thực sự còn sức lực để đấu trí đấu dũng với tang thi nữa.
“Chị định . Diệp Lĩnh, còn ?”
Diệp Lĩnh lắc đầu: “Chúng đủ thức ăn, cần thiết thị trấn tìm vật tư. Việc nghỉ ngơi thể đợi khi thông quan, nên đề nghị nhân lúc trời tối đường vòng qua thị trấn Phong Ngư để tiếp.”
Khương Thất chút bất ngờ: “Biết trong thị trấn ô tô, định tìm ?”
“Xe đạp cũng mà, chúng cần thiết vì một chiếc ô tô mà mạo hiểm thêm nữa.”
Diệp Lĩnh đương nhiên lái ô tô sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều, nhưng so với việc lãng phí một đêm trong thị trấn đầy rủi ro để tìm xe, thà thức đêm cắm đầu đạp xe còn hơn. Biết thông quan sớm còn lợi ích gì đó thì ?
Hơn nữa một trực giác, rời khỏi Vinh Thành càng sớm càng .
“Được, chúng tiếp.”
Khương Thất đ.ấ.m đ.ấ.m cái đùi đau nhức rụng rời, đáp .
Không ngờ ngày cô trải nghiệm combo leo núi cực hạn kết hợp đạp xe tốc độ cao ngay trong phó bản. Cái kiểu “du lịch đặc công” (du lịch hành xác) mà thời đại học kịp trải nghiệm, nay trải nghiệm miễn phí trong .
là cuộc đời chỗ nào cũng bất ngờ.
...
...
Khi mặt trời của ngày thứ ba ló rạng, nhóm ba Khương Thất chỉ còn cách ranh giới thoát khỏi Vinh Thành 50km cuối cùng. Sau một đêm thức trắng cắm cúi đạp xe, họ dừng ăn uống giữa nơi đồng m.ô.n.g quạnh.
Khương Thất lôi cái chăn trong nhẫn gian trải xuống đất vật ngay lập tức.
“Cứu với... cái chân còn là của nữa ...”
Vừa dứt lời than vãn, cô nhắm mắt ngủ say như c.h.ế.t. Tốc độ giấc ngủ nhanh đến mức Diệp Lĩnh cũng cảm thán: “Mới 22 tuổi mà thể lực kém đến mức ?”
Kỳ Chiêu Chiêu cố nhịn : “Thanh niên thời nay là thế đấy ạ.”
“Thế nào?”
“Máu giấy nhưng mạng lớn.” (Yếu nhớt nhưng khó c.h.ế.t).
Diệp Lĩnh thấy lời thô nhưng lý thô, bèn thêm gì nữa, lấy thức ăn trong balo chia cho Kỳ Chiêu Chiêu.
Kỳ Chiêu Chiêu nhận lấy: “Em cảm ơn.”
Một ngày một đêm đạp xe cực hạn tuy vất vả nhưng cũng giúp Kỳ Chiêu Chiêu dần hiểu rõ tính cách của Khương Thất và Diệp Lĩnh.
Diệp Lĩnh 27 tuổi thực cũng còn trẻ, nhưng lẽ do tính chất nghề nghiệp nên tính cách điềm đạm, vững vàng, gần như bao giờ hoảng loạn. Trong quá trình di chuyển, thi thoảng gặp đám tang thi tụ tập, đều dẫn hai đường vòng từ xa để tránh né.
So với mạo hiểm, ưu tiên chọn phương án an .
Khương Thất 22 tuổi tuy cũng sự bình tĩnh và điềm đạm, nhưng so với Diệp Lĩnh thêm sự linh hoạt và biến thông. Cô bó buộc việc nhất định “an tuyệt đối”, mà thiên về hướng tối đa hóa lợi ích.
Nếu sự mạo hiểm đó là xứng đáng, cô sẽ chọn mạo hiểm.
Đối với một cô bé 18 tuổi như Kỳ Chiêu Chiêu, dù là Diệp chị Khương đều là tấm gương để học hỏi.
Muốn sống trong mạt thế, cô bé bắt buộc thích nghi với quy tắc sinh tồn của mạt thế.
Ăn no xong, Kỳ Chiêu Chiêu lấy hết can đảm hỏi: “Anh Diệp, gặp tang thi, để phần cho em một con ?”
Diệp Lĩnh tỏ vẻ gì ngạc nhiên, chỉ gật đầu đồng ý: “Được.”
“Cảm ơn !”
“Không gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-10-vinh-thanh-9-chuc-mung-nguoi-choi-thong-quan.html.]
Hai tiếng , Khương Thất đang ngủ say gọi dậy để đổi ca cho Kỳ Chiêu Chiêu nghỉ. Hai tiếng nữa, Kỳ Chiêu Chiêu đang ngủ say gọi dậy để đổi cho Diệp Lĩnh nghỉ.
Sau sáu tiếng nghỉ ngơi chỉnh đốn, tiểu đội ba tạm thời tiếp tục lên đường.
Lần bọn họ định nghỉ ngơi thêm nữa.
Có lẽ vì tốc độ rời khỏi Vinh Thành của ba quá nhanh, nên khi ngang qua Hà Lý Bát Hương, họ ngạc nhiên phát hiện trong làng vẫn còn sống, chứ là xác sống.
Khi ba ngang qua, còn dân làng định chặn đường...
“Này! Trong thành phố rốt cuộc xảy chuyện gì thế hả?! Mất điện mà cũng cử xuống sửa ?!”
Khương Thất định dừng đôi co với dân làng vì quá tốn thời gian: “Chúng thẳng luôn, đừng để ý.”
Kỳ Chiêu Chiêu gật đầu: “Vâng.”
Sau khi bỏ đám dân làng phía , Khương Thất ngoái ngôi làng, dường như hiểu tại từ lúc rời khỏi Khu thắng cảnh núi Vinh đến giờ họ gặp trắc trở gì lớn. Bởi vì hôm nay mới chỉ là ngày thứ ba của phó bản.
Phải rằng ngay từ đầu, yêu cầu nhiệm vụ thông quan của Chung cư Sinh tồn là 7 ngày và 30 ngày.
3 ngày còn một nửa của 7 ngày!
Theo mạch suy nghĩ ...
Nếu còn những phó bản cùng loại, liệu hành động càng sớm thì độ khó trốn thoát càng thấp ? Khương Thất thầm suy tính trong lòng.
Hoàng hôn ngày thứ ba trong phó bản, ánh nắng chiều vàng rực rỡ ấm áp, Khương Thất một nữa thấy âm thanh điện t.ử quen thuộc của hệ thống Chung cư Sinh tồn.
[Hệ thống: “Chúc mừng chơi Thất Thất Thất trốn thoát khỏi phó bản 'Vinh Thành' trong vòng 7 ngày, nhận 10.000 điểm tích phân.”]
[Hệ thống: “Vì bạn trong top 1000 chơi đầu tiên thông quan 'Vinh Thành', bạn nhận phần thưởng đặc biệt của 'Vinh Thành'. Người chơi thể chọn một vật phẩm từng tiếp xúc trong phó bản 'Vinh Thành' để mang chung cư vật kỷ niệm thông quan.”]
Hả?
1000 thông quan đầu tiên còn quà kỷ niệm ư? Ai mà thèm cái kỷ niệm quái quỷ chứ?
Khương Thất còn kịp “phun tào” hệ thống thêm vài câu thì mắt hoa lên.
[Hệ thống: “Người chơi đang trở về Chung cư Sinh tồn...”]
[3]
[2]
[3]
Đến khi Khương Thất khôi phục ý thức và mở mắt nữa, cô trở về căn hộ 50 mét vuông trống hoác của .
“Về ...”
Cuối cùng cô cũng thể nghỉ ngơi đàng hoàng !
Khương Thất lập tức mở ứng dụng Chung cư Sinh tồn, Cửa hàng Thường đặt mua điên cuồng: giường, bồn cầu, bình nóng lạnh, nồi cơm điện và các nhu yếu phẩm cần thiết khác.
“Khoan !”
“Quà kỷ niệm chắc là thể chọn đồ dùng thực tế chứ nhỉ?”
Khương Thất nhớ đến chiếc tủ lạnh hai cánh to đùng mà cô từng tiếp xúc trong phó bản Vinh Thành. “He he he...”
[Hệ thống: “Người chơi Thất Thất Thất xác nhận chọn 'Tủ lạnh hai cánh' trong phó bản Vinh Thành vật kỷ niệm ?”]
“Xác nhận.”
Xoẹt, ánh vàng lóe lên, một chiếc tủ lạnh hai cánh trị giá 1022 điểm tích phân trong Cửa hàng Thường lù lù xuất hiện giữa căn hộ 50 mét vuông của Khương Thất.
Khương Thất phấn khích lao tới ôm chầm lấy nó: “A a a a a tủ lạnh ơi, tao yêu mày!”
Chụt! Chụt! Chụt!
Khương Thất hôn chùn chụt mấy cái lên bề mặt sáng bóng của chiếc tủ lạnh.
[Ting ting]
“Tiếng gì ?”
Nghe thấy điện thoại báo hai tiếng tin nhắn, Khương Thất cúi đầu xem, phát hiện là lời mời kết bạn của Diệp Lĩnh và Kỳ Chiêu Chiêu, cô liền ấn đồng ý ngay tắp lự.
ID của Diệp Lĩnh là Sơn Lệnh (chữ Lĩnh 岭 tách thành Sơn 山 và Lệnh 令), đơn giản dễ hiểu.
ID của Kỳ Chiêu Chiêu là Chiêu Chiêu Thích Uống Trà Sữa, phù hợp với hình tượng em gái đáng yêu của cô bé.
[Sơn Lệnh: Khương Thất, cô xem giao diện phó bản ?]
[Thất Thất Thất: Chưa, để xem.]
Vừa Khương Thất mải mê mua sắm quá nên để ý tình hình trang phó bản. Kết quả mở , cô thấy ba phó bản ban đầu đều mới bộ.
Hiện tại trang chủ hiển thị ba phó bản mới, lượt là:
[1. Cộng Sinh]
[2. Ký Sinh]
[3. Lây Nhiễm]
“Cộng Sinh... Ký Sinh... Lây Nhiễm...”
Khương Thất khẽ tên ba phó bản, chẳng hiểu cảm thấy cái nào cũng toát lên vẻ quỷ dị và nguy hiểm.
“Cộng Sinh và Ký Sinh...”
“Tại hai cái chia thành hai phó bản riêng biệt nhỉ?”
Là vì ý nghĩa khác ?
Khương Thất cộng sinh là mối quan hệ hợp tác giữa hai loài động vật, đôi bên cùng lợi. Còn ký sinh là một loài động vật sống bám cơ thể loài khác, vật ký sinh hút chất dinh dưỡng từ vật chủ để sinh tồn.
Vậy còn Lây Nhiễm? Ý chỉ mạt thế do virus lây lan gây ?
Khương Thất cứ cảm thấy chuyện sẽ đơn giản như .
Cô thuận tay bấm kênh chat khu vực, xem thử phó bản của những chơi khác mới , thì phát hiện một bài đăng đang thảo luận sôi nổi.
Tiêu đề bài là: 《Quy tắc ẩn của hệ thống Chung cư Sinh tồn》
“Hóa Chung cư Sinh tồn còn quy tắc ẩn ?”
Khương Thất tò mò mở bài lên xem.