Tiểu Thu Nam còn khóc, ôm chân Hạ Thụ không buông tay: “Hu hu, thím nhỏ, cháu không muốn thím đi đâu, thím ở lại với Thu Nam được không, hu hu…”
Mấy ngày nay, quan hệ giữa Hoắc Thu Nam và Hạ Thụ rất tốt, nhất là sau khi Hạ Thụ bị bệnh.
Hai người rất giống nhau, đều sợ đắng, thích ăn ngọt. Mỗi lần Hạ Thụ uống thuốc đều rất khó khăn, Hoắc Cận Hành phải tìm rất nhiều vị kẹo để cho cô ăn sau khi uống thuốc.
Năm nay Hoắc Thu Nam bắt đầu tới giai đoạn thay răng, Hoắc Cận Diễm và Diệp Nhược không dám cho cậu bé ăn nhiều kẹo. Hoắc Thu Nam phát hiện Hạ Thụ có kẹo, thường xuyên nhìn cô với ánh mắt tội nghiệp, Hạ Thụ thấy vậy, đều chia cho cậu một nửa.
Hoắc Thu Nam quả thật rất yêu thím nhỏ.
Cả nhà đều bất lực.
Dỗ dành cả một buổi, Hoắc Thu Nam mới thút tha thút thít buông tay, cũng đến gần thời gian làm thủ tục.
Hai người đi theo lối đi VIP, kiểm tra an ninh, kiểm tra vé máy bay, rồi lên máy bay.
Thời tiết dạo này ở Nam Xuyên và Thời Tiết đều rất tốt, máy bay không bị delay. Đến khi máy bay cất cánh ổn định, Hoắc Cận Hành kéo tấm che giúp Hạ Thụ, hỏi: “Buồn ngủ không? Em muốn ngủ không?”
Hạ Thụ lắc đầu.
Chỗ ngồi khoang hạng nhất rất rộng, nhưng cô lại chen chúc ngồi cùng anh, Hoắc Cận Hành thắt dây an toàn duy nhất cho cô.
Khi anh rụt tay lại, Hạ Thụ lại nắm lấy cổ tay anh, cô vén tay áo của anh lên đến khuỷu tay.
Hoắc Cận Hành nhìn cô khó hiểu.
Hoắc Cận Hành rất trắng, mạch m.á.u xanh rất rõ ràng dưới làn da trắng nõn của anh, cô kề sát lại, quan sát cẩn thận.
“Sao vậy em?” Hoắc Cận Hành thấy cô nhìn nửa ngày không nói gì, anh khó hiểu hỏi.
Hạ Thụ mím môi, ngẩng đầu lên, bàn tay xoa chỗ khuỷu tay anh, nói: “A Hành, sau này không cho anh đi hiến m.á.u nữa.”
“…” Hoắc Cận Hành ngẩn ra.
Dứt lời, cô kéo tay áo anh xuống, vẻ mặt nghiêm túc: “Không phải trước kia anh nói m.á.u trong kho m.á.u có thể không sạch sẽ! Vậy kim lấy m.á.u cũng có thể không sạch sẽ. Vậy nên sau này anh không được hiến m.á.u nữa, không được đó, nghe chưa?”
Hoắc Cận Hành hoảng hốt ý thức được cô đang nói đến chuyện gì, anh nhìn cô chăm chú, bỗng nở nụ cười: “Không phải em cũng từng hiến m.á.u cho anh đó sao?”
400 CC, nó khiến anh nghĩ lại là thấy đau lòng.
Hạ Thụ vuốt tóc, buồn bực nói: “Đó không giống…”
“Có gì không giống?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-297.html.]
“Dù sao cũng không giống!” Cô rất đau lòng, rõ ràng không muốn thấy anh bị thương đổ máu, nhưng lại luôn phải chứng kiến.
Cô ôm lấy cánh tay anh, trịnh trọng nói: “A Hành, anh đừng quên anh là túi m.á.u nhỏ của em! Của một mình em! Không thể hiến m.á.u cho người khác, không, được!”
Hoắc Cận Hành cười vui vẻ, véo má cô: “Bá đạo.”
Hạ Thụ đắc ý ngẩng đầu: “Đúng vậy!”
Máy bay này thuộc loại máy bay trung bình, khoang hạng nhất chỉ có hai vị trí, được khép kín, ghế có thể duỗi ra hoặc gập lại, tay vịn chắc chắn, có thể nằm.
… Còn có dây an toàn.
Cô dựa vào anh như vậy, cực kỳ gần. Hoắc Cận Hành rũ mắt, đập vào mắt anh là cổ áo của cô.
Anh nhìn hai giây, rồi nhìn cô, con ngươi có biến hóa rất nhỏ.
“…” Hạ Thụ bị ánh mắt đó của anh dọa sợ, cô vội nhảy ra khỏi người anh, kéo chặt cổ áo: “A Hành, anh điên hả! Đang trên máy bay đó!”
“Anh biết.” Ngược lại Hoắc Cận Hành cười nhạt, dáng vẻ vô tội: “Anh cũng chưa nói gì.”
Hạ Thụ oán trách: “Anh, anh sắp nói!”
Hạ Thụ đã có kinh nghiệm, bây giờ cô đã phản ứng rất nhanh, ánh mắt anh biến hóa một chút, là cô có thể nhìn ra anh suy nghĩ cái gì, nhất là…
Hoắc Cận Hành càng cười tươi hơn, tới gần cô.
Hạ Thụ trốn ra sau.
Anh trực tiếp kéo cô trở lại, Hạ Thụ sợ tới mức nhắm mắt lại khẽ kêu.
“Hạ Thụ.” Anh cố ý muốn nhìn dáng vẻ sợ hãi vì không trốn được cô, thong thả nói: “Em còn nhớ không, tối hôm đó anh đã nói gì?”
– “Em chờ đó cho anh.”
Hạ Thụ khẽ ho, giống như mất trí nhớ, không nhìn anh: “… Cái gì? Cái gì? Nói gì? Anh cũng có nói gì đâu!”
Anh cũng không vội, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, nói: “Đừng sợ, sẽ không làm gì em trên máy bay.”
Anh kề sát vào tai cô: “Tương lai còn dài, chúng ta còn nhiều thời gian.”
“…”
Bịt mắt, hay trói gì đó thì tương lai có nhiều.