Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 296

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:33:31
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không có.” Hạ Thụ lắc đầu, cô cười tươi: “Nhưng cháu hiểu anh ấy!”

 

Hạ Thụ nhớ lại chuyện rất lâu trước kia, trước mặt cô là chàng trai gầy yếu.

 

Cô nói: “Chú dì, lúc nhỏ A Hành luôn nghĩ là mình bị vứt bỏ, vậy nên anh ấy thấy không cam lòng, cũng rất muốn tìm ba mẹ mình hỏi một câu, tại sao lại vứt bỏ anh ấy. Nhưng anh ấy vẫn dành sự tôn trọng với ba mẹ mà anh ấy chưa từng gặp, lúc nhỏ anh ấy cũng rất tốt, rất lương thiện, sẽ không hận một ai.”

 

“Lúc đó anh ấy còn thường nói với cháu, nói hâm mộ cháu có người nhà, có ba, có ông nội, còn hỏi, nếu anh ấy có người nhà, chắc hẳn họ cũng đối xử tốt với anh ấy. Cháu nhớ lúc học tiểu học, chúng cháu phải viết văn, đề bài là viết về ba mẹ mình, cháu vẫn nhớ mấy câu anh ấy từng viết.”

 

‘Mặc dù tôi chưa từng được gặp ba mẹ mình, nhưng bọn họ cho tôi sinh mệnh, mang tôi đến với thế giới này, là người cho tôi thấy ánh mặt trời và trời xanh, cảm nhận làn gió mát và tuyết mùa đông. Có lẽ bọn họ vứt bỏ tôi vì bất đắc dĩ, hoặc cũng có thể vô ý để mất tôi, cũng có thể là vì không thương tôi, có thể bây giờ họ không còn nhớ đến tôi, nhưng tôi vẫn rất thương họ.’

 

“Chú dì, A Hành là người trầm tính, gặp chuyện gì cũng không nói, cái gì cũng thích giấu trong lòng, nhưng mọi người không thể hiểu lầm anh ấy được, anh ấy yêu mọi người, rất rất yêu. Mọi người đều là những người rất quan trọng trong lòng anh ấy.”

 

Cận Ân yên lặng nghe, hốc mắt ướt át.

 

Bầu không khí cuộc trò chuyện rất tốt, sau đó Cận Ân còn nói về cuộc sống của Hoắc Cận Hành khi vừa về nhà.

 

Khoảng thời gian đó không có Hạ Thụ, cô nghe rất chuyên chú, giống như cô trải qua những ngày tháng tẻ nhạt đó với anh, cảm nhận con đường anh đã từng lựa chọn.

 

Thành tích Hoắc Cận Hành rất tốt, sau khi anh vào trường tư nhân, vẫn liên tục đứng thứ nhất.

 

Vào ngày bỗng mất liên lạc với cô, anh làm loạn ở trường học một trận. Sau đó cuối cùng cũng đến ngày nghỉ được về nhà, anh đỏ mắt cầu xin bọn họ để anh trở lại Thanh Thành.

 

Sau khi anh trở về từ Thanh Thành, hồn bay phách lạc, lúc nào cũng uể oải.

 

Đi thi thì nộp giấy trắng, thành tích xuống dốc không phanh, trốn học, mắc lỗi nghiêm trọng.

 

Ông cụ Hoắc vô cùng tức giận, đón anh về nhà, nhốt trong nhà, để cho anh bình tĩnh suy nghĩ lại.

 

Anh dùng thế lực nhà họ Hoắc đi tìm cô, nhưng không tìm thấy, trốn trong phòng khóc một trận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-296.html.]

Hoắc Cận Hành học uống rượu, không ngờ bệnh đau dạ dày lại tái phát, dọa nhà họ Hoắc một phen, đây là lần đầu tiên anh phát hiện mình không uống rượu được, nằm viện vài ngày mới khá lên được.

 

Sau đó anh tròn mười tám tuổi, anh đi hiến máu, hàng năm đều đi.

 

Anh đi qua rất nhiều kho m.á.u hiếm, từ Nam Xuyên, đến Đế Đô, nhưng đều không có cái tên anh mong muốn.

 

Bọn họ cũng biết anh hỏi người nào.

 

Khi Hạ Thụ đi ra khỏi phòng Cận Ân và Hoắc Chấn Xuyên, trong lòng cô thấy ấm áp, cũng thấy nặng trĩu.

 

Gặp Hoắc Cận Hành ở cuối hành lang.

 

Hôm nay, Hoắc Cận Hành đến trụ sở chính của Quân Dục ở Nam Xuyên với Hoắc Cận Diễm, anh vừa trở về, anh mặc âu phục đen, áo sơ mi trắng sạch sẽ, thắt cà vạt cẩn thận.

 

Hạ Thụ dừng bước, cô đứng đó nhìn anh đi từng bước về phía cô, ánh mắt dừng trên mặt anh.

 

Xung quanh anh như tản ra ánh sáng, nhìn thấy cô gái đối diện dừng lại, anh lập tức đi qua, đứng trước mặt cô, xoa đầu cô: “Sao vậy?”

 

Hạ Thụ ngẩng đầu, nhìn anh không hề chớp mắt, đầu ngón tay nghịch cà vạt của anh.

 

Người đàn ông cười dịu dàng: “Hạ Thụ?”

 

Hạ Thụ cong môi, cô bỗng kéo cà vạt của anh về phía mình.

 

Hoắc Cận Hành bị cô kéo, cả người đổ về phía trước, cô vòng tay ôm lấy anh, ý cười càng sâu hơn.

 

Nụ hôn mềm mại ngọt ngào rơi xuống cổ anh, khuôn mặt Hạ Thụ vùi vào cổ anh, thổi khí bên tai anh: “A Hành, em thật sự rất yêu anh!”

 

 

Ngày hai người chính thức rời khỏi Nam Xuyên, cả nhà họ Hoắc đều ra tiễn.

Loading...