Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 289
Cập nhật lúc: 2025-03-29 09:57:58
Lượt xem: 5
Tết năm nay rơi vào ngày 5 tháng 2 theo lịch Dương, Hạ Thụ đi theo Hoắc Cận Hành về Nam Xuyên.
Trước khi họ đi, Hạ Hùng Hải vẫn có hơi lo lắng về chuyện này. Dù sao nhà họ Hoắc không giống những gia đình khác, lại còn vào dịp Tết, chỉ sợ nhiều người nhiều quy củ, lúc này Hạ Thụ đến, không gây thêm phiền phức gì mới tốt.
Hoắc Cận Hành hứa hẹn tất cả đều có anh, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn mới khiến Hạ Hùng Hải bớt căng thẳng. Hôm đó ông đưa hai người họ ra sân bay.
Ngày 4 tháng 2, trời hửng nắng, bầu trời trong xanh.
Chuyến bay khởi hành từ Thanh Thành đến Nam Xuyên bay rất ổn định.
Đây là lần đầu tiên Hạ Thụ đến Nam Xuyên.
Trong lòng Hạ Thụ có sự căng thẳng và mong chờ đối với thành phố cách xa ngàn dặm này.
Tháng 2 ở Nam Xuyên, các loại hoa vẫn thi nhau đua nở, cây cối um tùm.
Không khí se lạnh, gió lạnh thổi vào làn da, nhiệt độ ở đây thấp hơn vài độ.
Hạ Thụ vừa xuống máy bay đã run rẩy.
Hoắc Cận Hành thấy vậy thì không nhịn được cười, anh tiến lên quấn khăn quàng cổ tỉ mỉ cho cô, nói: “Lạnh đúng không? Khí hậu phía Bắc và phía Nam không giống nhau, bên này ẩm ướt, lạnh sẽ không chịu nổi, em phải mặc ấm một chút.”
Nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Thụ đều vùi trong khăn quàng, cô bĩu môi: “Em nghe nói phía Nam rất ấm áp, em còn tưởng thật cơ, nhưng rõ ràng còn lạnh hơn phía Bắc! A Hành, nhà anh có máy sưởi không?”
Hoắc Cận Hành xoa tóc cô: “Yên tâm, không để em đông lạnh đâu.”
Đi theo lối đi VIP ra đến đại sảnh, đã có người nhà họ Hoắc đến đón.
Ngoài quản gia và tài xế, còn có Diệp Nhược và Hoắc Cận Diễm tự đến đây, phía sau bọn họ còn có một nhóm người giống như vệ sỹ. Nhìn thấy Hoắc Cận Hành đều cung kính chào: “Cậu hai.”
Hoắc Cận Hành gật đầu.
Tầm mắt Hạ Thụ dừng trên người Diệp Nhược.
Vợ Hoắc Cận Diễm là một người phụ nữ xinh đẹp, rất có khí chất.
Hoắc Cận Hành nói cô ấy vừa mới sinh em bé thứ hai xong, nhưng Hạ Thụ lại thấy không giống chút nào. Dáng người cô ấy rất mảnh khảnh, cô ấy không trang điểm, nhìn rất dịu dàng điềm tĩnh.
Hoắc Cận Hành chào cô ấy: “Chị dâu.”
“Tiểu Hành.” Diệp Nhược mỉm cười, cô ấy nhìn Hạ Thụ.
Hạ Thụ đối diện với cô ấy, cô cảm thấy hơi xấu hổ, lễ phép gật đầu chào.
Hoắc Cận Hành cảm nhận được, anh cười nhìn cô, dắt tay Hạ Thụ lên phía trước:
“Chị dâu, đây là Hạ Thụ.”
Anh lại nhìn Hạ Thụ: “Hạ Thụ, đây là chị dâu, Diệp Nhược.”
Hạ Thụ gật đầu, ánh mắt trong veo, thử gọi: “Diệp… Chị…. Dâu…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-289.html.]
… Hình như thế nào cũng không thích hợp.
Diệp Nhược bị chọc cười: “Gọi theo Tiểu Hành là được rồi.”
Hạ Thụ hơi ngượng ngùng, hai gò má đỏ lên, nhỏ giọng gọi: “Chị dâu…”
Hoắc Cận Hành thấy vậy thì cười, yên lặng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
“Chịu trở về rồi?” Hoắc Cận Diễm vốn ở phía xa nghe điện thoại, lúc này mới thong thả đến đây, nhìn Hoắc Cận Hành trêu tức nói.
Hoắc Cận Hành không thèm trả lời anh ấy, anh nói với Hạ Thụ: “Em biết không, đây là Diêm Vương nhà mình, em không cần quan tâm đâu.”
“Này em…” Hoắc Cận Diễm cắn răng, giả vờ muốn đá anh: “Ngứa da đúng không?”
Hoắc Cận Hành ôm Hạ Thụ lùi về sau, còn nói: “Em xem, không để ý tới anh ấy, nên anh ấy vội vàng kiếm chuyện kìa.”
Hoắc Cận Diễm: “…”
Diệp Nhược và Hạ Thụ không nhịn được cười.
Dù sao cũng chỉ là vui đùa, Hạ Thụ chào: “Anh cả.”
Lúc này Hoắc Cận Diễm mới thoải mái hơn một chút, anh ấy nhướng mày với Hoắc Cận Hành: “Vẫn là Hạ Thụ hiểu chuyện.”
Hoắc Cận Hành mặc kệ anh ấy: “Đó là khách sáo với anh.”
Trên đường về nhà, Hạ Thụ vô cùng ngạc nhiên, cô ngồi ghế sau ô tô nhìn ra bên ngoài thấy hoa cả mắt.
Cô chưa từng đến phương Nam, càng chưa từng thấy mùa đông ở đây.
Mùa đông ở đây rất khác với phía Bắc, không có tuyết, cũng không có lá khô rụng ven đường.
Cây cối bên đường tươi tốt, lá xanh tươi, giống như mùa hè vậy.
Có vô số các loại cây khác nhau.
Thỉnh thoảng cô lại nhìn thấy những cây có hình thù rất kỳ quái, cô chưa từng nhìn thấy.
Hoắc Cận Hành thấy cô ngạc nhiên, anh ngồi bên cạnh xem cùng cô. Đi được nửa tiếng, anh mới nhận ra: “Về Ngân Loan?”
Hoắc Cận Diễm ngồi ở ghế phó lại, cũng không thèm quay đầu lại: “Ừ.”
“Sao không về nhà cũ?”
Nhà họ Hoắc khởi nghiệp từ ngành bất động sản, còn cắm rễ ở Nam Xuyên. Đương nhiên bất động sản ở Nam Xuyên nhiều không đếm hết. Nhưng trong nhà có quy củ, mỗi khi đến Tết, ngày giỗ ông cố, đều phải trở về nhà cũ.
Nhà cũ nhà họ Hoắc tồn tại trước khi tập đoàn Quân Dục thành lập, là một căn biệt thự lớn trong nội thành cũ. Bởi vì ở trong khu nội thành cũ, nên điều kiện bây giờ không thể so với bên Ngân Loan.
Hoắc Cận Diễm nói: “Ông ba đến đây.”
“Ông ba?” Hoắc Cận Hành khó hiểu: “Sao ông ấy lại đến?”
Các chi của nhà họ Hoắc rất loạn, Hoắc Cận Hành cũng không quá thân thiết với họ hàng, cũng chỉ có một vài người có trong trí nhớ của anh.