2. Ăn em
Sau khi thức dậy, Hạ Thụ và Hoắc Cận Hành đi thăm mộ ông cụ Hạ. Thời tiết bây giờ đang vào cuối đông là thời điểm lạnh nhất trong năm của Thanh Thành. Hoắc Cận Hành bọc cô lại như chiếc bánh chưng, xác định không có vấn đề gì mới yên tâm xuất phát.
Phần mộ của ông cụ Hạ ở ngoại ô Thanh Thành. Chỉ có thể tự lái xe hoặc bắt taxi, nếu tự lái xe cũng phải mất hơn hai giờ. Nghĩa trang ngoại thành không giống các nghĩa trang khác vì nơi đây rất hẻo lánh, công tác phụ trách xơ xài, chỉ có người dân trong thôn hoặc những người nghèo khó mới chôn cất tại đây.
Hoắc Cận Hành có hơi ngạc nhiên.
“Sao lại chôn cất ông nội ở đây vậy?”
Thời điểm này không có nhiều người thân đi thăm mộ. Nghĩa trang ngoại ô thì hoang tàn, vắng vẻ, xung quanh chỉ thấy mồ mả và không khí lạnh lẽo tang thương.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, háo hức nhìn phần mộ của ông cụ Hạ, tâm trạng vui vẻ khó nói thành lời.
“Thật ra ban đầu em định chôn cất ông tại nghĩa trang Bắc An. Nhưng anh biết đấy, Bắc An hơi đắt. Khi ông nội ra đi, tình hình nhà của em khó khăn. Đất ở đây vừa ít tiền lại xa xôi, người khác cũng thấy không may mắn, nhưng cũng ít người đến, vì vậy rất yên tĩnh. Sau khi ba và cô bàn bạc thì quyết định an táng ông nội ở đây.”
Cô vừa dứt lời thì đi đến trước phần mộ ông nội Hạ.
Ngôi mộ của ông cụ Hạ không khác gì những ngôi mộ xung quanh. Một mô đất đắp thành phần mộ cao một mét rưỡi, phía trước ngôi mộ là một tấm bia đá, trên đó có khắc đơn giản tên của ông ấy. Cách đó hơn một mét còn có một cái cây.
Hoắc Cận Hành bỗng cảm thấy lồ ng n.g.ự.c như bị bóp nghẹt khiến anh có chút khó thở.
Anh xót xa hỏi: “Có cần… Anh sắp xếp lại không? Chuyển đến một nơi khác?”
Thật ra Hạ Thụ chưa từng nói rõ với anh về mọi việc có liên quan đến bảy năm đó. Hoắc Cận Hành cũng chưa bao giờ hỏi.
Không phải cô không muốn nói, chỉ là những năm tháng đó đối với cô không phải là một ký ức đẹp, cô sợ khi mình nói ra nó sẽ như vết d.a.o cứa vào tim anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-284.html.]
Nhưng cô cũng biết rằng, chỉ cần những chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống cô đã tìm thấy và chắp vá lại bóng hình của bảy năm đó, nó khiến cô hồi tưởng lại những gì mình đã từng trải qua.
“Không cần đâu.” Hạ Thụ không biết anh đang nghĩ gì, cô cong mắt khẽ cười.
“Anh không nghĩ rằng ở đây cũng rất tốt sao?”
“…” Hoắc Cận Hành quan sát nơi hoang vắng xung quanh mình: “Tốt chỗ nào?”
“Có cây đó!”Hạ Thụ chỉ cái cây ngay bên cạnh phần mộ ông nội Hạ, rồi khom lưng cười ngọt ngào nói: “A Hành, anh nhìn xem cái cây này đi. Chỉ vì thích nó mà em đã chọn nơi này đấy! Đây là cây hoa dâm bụt, nó sẽ nở hoa vào mùa hè, khi cánh hoa rụng sẽ rơi xuống phần mộ của ông nội, nhìn nó thật đẹp giống như có em bên cạnh ông, có phải không anh?”
Hoắc Cận Hành yên lặng lắng nghe, anh mỉm cười. Tiểu Thụ trong lòng anh, dù có gặp bất cứ khó khăn nào vẫn luôn lạc quan, vui vẻ.
Anh nói: “Đúng vậy!”
Hạ Thụ đặt hoa xuống trước mộ ông cụ, sau đó dâng hoa quả và từng món đồ cúng lên. Lần trước Hoắc Cận Hành đã chép Kinh Phật cho ông.
Còn một bản chưa đốt, lần này cô có mang theo đặt dưới bó hoa.
Đứng lặng lẽ nhìn di ảnh của ông nội trên bia mộ, ánh mắt của Hoắc Cận Hành có phần tối lại, trong kí ức sâu đậm của anh, ông là người nghiêm nghị, rất ít khi cười. Bởi vì xuất thân là quân nhân, cho nên trên người ông luôn mang theo khí thế của một quân nhân, khiến người khác vừa nể vừa sợ.
Ông đã chọn anh và đưa anh về nhà họ Hạ. Ông dạy anh cái điều cần nhất của con người, trung thực, ngay thẳng và cũng chính ông khi chưa phân rõ phải trái đúng sai đã trừng phạt, ngăn cấm tình yêu của anh khi nó vừa chớm nở.
Anh luôn tôn kính ông, sau một khoảng thời gian khá dài, giờ nghĩ lại trong lòng không khỏi chua xót.
Mọi việc đã làm xong, Hạ Thụ đứng lên phủi bụi trên quần áo, cô đi đến cạnh anh, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay anh. Hoắc Cận Hành ngập ngừng dường như anh còn chút băn khoăn, anh buông lỏng đầu ngón tay không nắm c.h.ặ.t t.a.y cô giống mọi lần.
Sau vài giây trầm tư, cuối cùng anh cũng siết chặt lấy tay cô, mặc dù cử chỉ rất nhẹ nhàng nhưng Hạ Thụ vẫn cảm thấy rấtrất vui vẻ, sau đó dùng sức nắm chặt lại tay anh.
Cô nhìn di ảnh ông nội.