Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 279: Hoàn chính văn

Cập nhật lúc: 2025-03-27 18:36:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái gì?”

 

Cậu ta khẽ ho, rất khó mở miệng: “Cậu nói, chị… Không về cũng không sao, chị và anh A Hành… Người trẻ tuổi, ông hiểu được, thế nhưng cũng phải biết tiết chế, đừng… Để quá mệt mỏi.”

 

Không biết cậu ta lấy đâu ra một cái hộp nhỏ: “Lần trước chị và anh A Hành trở về, có để lại cái này.”

 

Hạ Thụ: “…”

 

 

Khi Hạ Thụ trở lại, trong phòng vẫn chưa dọn dẹp xong, trên bàn trà vẫn bừa bộn, đèn bảy màu nhấp nháy.

 

Hoắc Cận Hành đang đứng trước cửa sổ, anh như đang nhìn cái gì đó xuyên qua tấm rèm cửa.

 

Ngọn đèn sặc sỡ màu sắc dường như dừng trên áo phông màu trắng của anh, vẻ mặt anh bình thản.

 

Hạ Thụ có chút tâm tư, cô nhẹ nhàng đi đến phía sau anh, lấy hai tay bịt mắt anh lại.

 

“Ting ting ting ~ Đoán xem tôi là ai nào.”

 

Hoắc Cận Hành cong môi, cố ý hùa theo cô, giọng nói trong trẻo êm tai.

 

“Heo con.”

 

“Không đúng.”

 

“Chó con.”

 

“Không đúng, đoán lại!”

 

“Rùa con.”

 

“….”

 

“Tiểu…”

 

“Này! Hoắc Cận Hành!” Hạ Thụ bất mãn bỏ tay xuống, cô tức giận đi đến trước mặt anh, chớp chớp mắt: “Rõ ràng anh biết em là ai, còn nói em là rùa con, quá đáng!”

 

Ý cười của anh càng sâu hơn, nhìn thấy bên môi cô có dính bơ bánh ngọt, anh cúi xuống dùng lưỡi li3m đi.

 

Sau đó đứng thẳng dậy, anh khẽ xoa đầu cô: “Thì ra là tiên nữ nhỏ.”

 

Trong lòng Hạ Thụ rất ấm áp, không nhịn được cười, hai tay ôm chặt lấy eo anh: “Anh đang nhìn gì vậy? Rảnh rỗi mà không dọn phòng!”

 

Hoắc Cận Hành rũ mắt nhìn cô, im lặng hai giây, sau đó anh kéo rèm cửa ra.

 

Phong cảnh ngoài cửa sổ sát đất đập vào mắt.

 

Hạ Thụ ngây ngốc.

 

Bên ngoài cửa sổ.

 

Tất cả đều trắng xóa.

 

Trời đầy tuyết, bay lả tả. Bầu trời đêm được bao phủ bởi một lớp sương mù màu cam nhạt, trăng sáng vằng vặc.

 

Tuyết rơi…

 

Cô ngạc nhiên nhìn bên ngoài, buông anh ra, đi đến gần cửa sổ hơn.

 

Hoắc Cận Hành mỉm cười, anh ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa trên vai cô.

 

“Hạ Thụ, tuyết rơi.” Giọng anh vang bên tai cô: “Đây là món quà sinh nhật ông trời tặng em.”

 

“…”

 

“Ông trời cũng chúc em sinh nhật vui vẻ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-279-hoan-chinh-van.html.]

 

Kính cửa sổ phản chiếu hình ảnh bọn họ ôm nhau, tuyết ngoài cửa sổ bay lả tả, giờ phút này thế giới cực kỳ im lặng.

 

Ánh trăng, tuyết rơi… Có anh.

 

Hạ Thụ cong môi cười.

 

Cô quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt gần trong gang tấc của anh còn đẹp hơn cả trăng và tuyết: “Vậy còn anh.”

 

Trong con ngươi của anh là hình bóng cô: “Hả?”

 

“Quà sinh nhật của em thì sao?”

 

Cô cố ý bĩu môi, ra vẻ bất mãn.

 

Hôm nay các bạn đều tặng quà sinh nhật cho cô.

 

Có những món quà ấm áp, thú vị, kỳ lạ… Đều có đủ.

 

Chỉ còn anh.

 

Cô tin rằng anh sẽ không quên, chắc chắn là có bất ngờ gì dành cho cô.

 

Hoắc Cận Hành cười dịu dàng, anh hôn nhẹ lên môi cô: “Thật ra anh có chuẩn bị quà sinh nhật cho em.”

 

Hạ Thụ duỗi tay ra với anh.

 

“Anh đi lấy cho em.” Hoắc Cận Hành buông cô ra, anh xoay người.

 

Đi được vài chục bước, anh dừng lại ở phòng khách dưới ánh đèn, bỗng quay người về phía cô.

 

Hạ Thụ thấy anh đi được nửa đường bỗng quay đầu lại, cô hơi nghi hoặc nhưng vẫn cười ngọt ngào.

 

“Hạ Thụ.”

 

Vài phút cuối ngày 25 tháng 12 năm 20XX.

 

Bên ngoài cửa sổ, tuyết tung băng, ánh trăng sáng tỏ. Ánh sáng trong phòng ấm áp, người đàn ông dõng dạc gọi cái tên này.

 

Hạ Thụ đáp lại: “Em đây.”

 

Anh nói: “Bây giờ người đứng trước mặt em chính là Hoắc Cận Hành.”

 

Ánh mắt cô híp lại như vầng trăng khuyết: “Em biết!”

 

Khuôn mặt tuấn của của Hoắc Cận Hành vô cùng dịu dàng, anh thâm tình nhìn vào mắt cô, đi từng bước về phía cô.

 

“Anh là Hoắc Cận Hành, từng dùng tên Tống Hành, sinh ra ở Nam Xuyên, lớn lên ở Thanh Thành. Bị lạc lúc năm tuổi, mười bảy tuổi được người nhà đón về. Trong nhà có ông nội, ba mẹ, còn có một người anh trai, bây giờ anh sống một mình ở Đế Đô. Trên người chỉ có một chiếc vòng cổ, một vết sẹo, trong lòng chỉ có một người. Người trước mặt chính là người trong lòng.”

 

Tim Hạ Thụ đập nhanh, cô ngạc nhiên nhìn anh, không nói lên lời.

 

Anh đã đi đến trước mặt cô.

 

Hoắc Cận Hành quỳ xuống, bàn tay thon dài của anh chậm rãi mở ra, nói ra câu quyết định.

 

“Cho anh một gia đình nhé?”

 

Trong nháy mắt, nước mắt Hạ Thụ rơi như mưa.

 

Trong lòng bàn tay anh là một chiếc nhẫn có thiết kế những dây mây quấn quanh mặt nhẫn, khéo léo tinh xảo. Thứ đan xen những dây mây không phải kim cương, mà là một viên ngọc thạch được mài dũa tinh xảo, trắng như tuyết.

 

 

Một phút cuối cùng của ngày 25 tháng 12 năm 20XX, Hoắc Cận Hành nhớ mãi câu trả lời của Hạ Thụ.

 

Cô nói: “Được.”

 

HOÀN CHÍNH VĂN

Loading...