Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 275
Cập nhật lúc: 2025-03-27 11:40:01
Lượt xem: 3
Người trước mắt chính là Hạ Thụ, Hạ Thụ là người cô ta ghét nhất. Lời cô nói sao có thể là sự thật được.
“Không sao cả, Hoắc Cận Hành mà thôi, thật ra tôi chỉ muốn lợi dụng anh ta để đến gần nhà họ Hoắc. Mục đích của tôi cũng đã đạt được, mấy năm nay tôi nhận được không ít lợi lộc từ anh ta, bây giờ anh ta cũng chỉ vô dụng với tôi, anh ta…”
Cô ta bỗng dừng lại.
Tầm mắt nhìn thẳng về phía trước, một bóng người xuất hiện ở đó.
Chút gắng gượng cuối cùng sụp đổ trong nháy mắt, cô ta biết dáng vẻ bây giờ của mình rất xấu xí. Cô ta đưa lưng về phía cửa, vùi mình trong chăn.
Hạ Thụ thấy cô ta khác lạ, cô nhìn theo tầm mắt vừa rồi của Tưởng Nguyệt Viện thì thấy bóng người quen thuộc.
Cô thở dài: “Những lời này chờ cô tin tưởng rồi hãy nói.”
Tưởng Nguyệt Viện không hé răng.
“Tôi đi đây.” Hạ Thụ lẳng lặng đợi trong chốc lát, thấy cô ta không lên tiếng, cô nói.
Cô cầm lấy tấm ảnh tốt nghiệp kia, suy nghĩ rồi vẫn để xuống bên cạnh cô ta.
“Đúng rồi.” Khi cô đi tới cửa thì dừng lại: “Cô vừa mới hỏi tôi, rốt cuộc cô kém tôi ở đâu.”
“…”
“Cô kém tôi ở chỗ, năm ấy tuyết rơi, A Hành bị hàng nghìn người chỉ trỏ, tôi đứng ra bảo vệ anh ấy, còn cô thì không.”
…
Cửa bị đóng lại.
Phòng bệnh yên tĩnh trở lại.
Một lúc lâu sau, Tưởng Nguyệt Viện mới chìa tay, run rẩy cầm lấy tấm ảnh kia, lẳng lặng xem.
Cô ta nhìn khuôn mặt mình khi mười sáu tuổi, lại nhìn… Khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng của Hoắc Cận Hành.
…
– “Mặc dù trước kia cô cũng kiêu ngạo, nhưng chung quy vẫn còn chút đơn thuần đáng yêu.”
– “Tôi nghe nói sắp đến sinh nhật anh cậu, làm phiền cậu đưa hộ tôi cái này cho Tống Hành.”
– “Tống Hành, tớ… Tớ thích cậu!”
…
Cô ta cũng từng đơn thuần thích một chàng trai. Không phải vì thân thế của anh, không phải vì lợi ích. Cô ta cũng từng cẩn thận che giấu tâm tư thiếu nữ của mình, mơ đến anh hàng trăm lần.
Thức đêm tự làm quà cho anh, cố ý hỏi anh những bài toán khó, viết thư tình, gói trong phong thư màu hồng, uyển chuyển viết tên anh. Chờ mong được anh đap lại, tưởng tượng đến dáng vẻ của anh khi nhìn thấy thư tình.
Tại sao cô ta lại biến thành như bây giờ?
Rốt cuộc cô ta bắt đầu đi nhầm từ bước nào? Sau đó ngày càng sai, đ.â.m lao đành phải theo lao, cuối cùng sai đến mức đánh mất bản thân.
Tưởng Nguyệt Viện nắm chặt bức ảnh, nằm cuộn tròn lại, khóc thành tiếng.
–
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-275.html.]
Đi ra khỏi phòng bệnh, Hạ Thụ không nói gì, vẻ mặt ngơ ngẩn.
Hoắc Cận Hành yên lặng đi bên cạnh cô, ánh mắt vẫn luôn chú ý đến cô.
Trên mặt đường nhựa chỉ còn vài cành cây khô héo, những chiếc lá khô héo rũ xuống dưới nắng đông.
Yên lặng đi một lúc lâu, Hạ Thụ bỗng xoay người, bổ nhào vào lòng anh.
Hoắc Cận Hành ôm lấy cô.
Anh cúi đầu nhìn đỉnh đầu của cô, giọng trầm thấp: “Sao vậy?”
Hạ Thụ lắc đầu.
“Không biết.” Ngực cô ê ẩm, rất muốn khóc, nhưng không khóc ra được.
“Chỉ là…” Một lúc sau, người trong n.g.ự.c anh ngẩng đầu lên: “Chỉ là…”
– Chỉ là, cảm giác như trút được gánh nặng, nhưng cô lại thấy rất nặng nề.
Giống như nhiều năm vẫn luôn kiên trì gánh vác một cục đá, đột nhiên buông xuống, tay trống không, nhưng cơ bắp đau nhức không thể khỏi trong một sớm một chiều.
Hoắc Cận Hành không để cô nói, trong mắt anh phản chiếu hình bóng cô, anh khẽ vuốt v e hai gò má của cô: “Hạ Thụ, đều là quá khứ, đã qua cả rồi.”
Tưởng Đằng Lập mua chuộc Lương Trạch vu hãm nhà họ Hạ ở Thanh Thành, chứng cứ đầy đủ, phải chịu trừng phải là không tránh khỏi.
Nhưng tòa án phải cần một khoảng thời gian để xác thực chứng cứ, thế nhưng chuyện gì nên đến cũng sẽ đến, ông ta không trốn thoát được.
Hạ Thụ hít hít mũi.
Đúng vậy, đã qua rồi…
Cô hỏi anh: “A Hành, anh nói xem ông nội có vui không…”
Có lẽ bởi vì nhắc đến ông nội, tim Hạ Thụ đau nhói, nước mắt tràn ra.
“Có.” Hoắc Cận Hành lau nước mắt cho cô: “Chắc chắn ông ấy sẽ rất vui, cực kỳ vui.”
“Vậy…” Cô không kiềm được nước mắt: “Vậy chúng ta nói tin tức tốt này cho ông ấy được không?”
“Được.” Hoắc Cận Hành đồng ý: “Chờ có kết quả phán quyết, chúng ta sẽ về Thanh Thành nói với ông ấy.”
Hạ Thụ gật đầu.
Ánh nắng mùa đông không cản được gió lạnh, hai người yên lặng ôm nhau trên đường mòn.
“Em xin lỗi.” Cô tựa đầu vào vai anh, nhỏ giọng khóc thành tiếng: “A Hành, em xin lỗi, em xin lỗi…”
Hoắc Cận Hành nghe vậy thì tim đau nhói: “Tại sao lại xin lỗi.”
“Em cảm thấy.” Cô khẽ nấc nói: “Em thế mà, thế mà…”
Vậy mà cô lại bỏ mặc anh bảy năm bởi vì những người này, chuyện này…
Suốt bảy năm.
Sớm biết rằng…
Hoắc Cận Hành ngây người, anh cẩn thận lau nước mắt cho cô, thấp giọng nói: “Hạ Thụ, tất cả đều là chuyện quá khứ, hãy để cho nó trở thành quá khứ. Anh tin tưởng bây giờ chính là sự an bài tốt nhất.”