Những tấm rèm trong phòng ngủ rủ xuống, không cho một tia sáng lọt vào, căn phòng tối như ban đêm.
Hoắc Cận Hành ôm chặt người đang khóc thút tha thút thít vào lòng, khẽ hôn khóe mắt ướt át: “Vừa rồi làm đau em sao?”
Tóc Hạ Thụ rối tung, đôi má vốn trắng nõn giờ đây được phủ một lớp màu hồng nhạt.
Vừa rồi còn hoạt bát trêu chọc anh, bây giờ lại giống như một bông hoa rũ rượi sau cơn mưa. Cô nước nở, tức giận nhìn anh, không quan tâm đ ến anh.
Hoắc Cận Hành bật cười.
Đồng hồ báo thức kêu.
Đã một giờ rưỡi, anh tắt đi, lấy một chiếc áo sơ mi trong tủ quần áo của mình mặc vào cho cô.
“Buổi chiều không cần vội vàng rời đi, em mệt thì cứ ngủ ở đây, anh đi tắm trước.”
Trong nhà tắm truyền ra tiếng nước.
Khi Hoắc Cận Hành trở ra, mái tóc anh vẫn ướt sũng, bọt nước trên người vẫn chưa khô.
Anh không cài khuy áo, áo lộ ra một nửa, con ngươi trầm tĩnh, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng đó.
Hạ Thụ uể oải nằm trong chăn nhìn, trong đầu bỗng hiện lên một cụm từ.
– Nhã nhặn bại hoại!
Cô có hơi nhỏ mọn, cắn môi, nhỏ giọng than thở: “Giả vờ giả vịt…”
Hoắc Cận Hành nghe thấy, anh cười nhìn cô, không nói gì.
Chiếc áo sơ mi ban nãy anh mặc đã bị nhàu lại, anh lấy một cái mới trong tủ đồ để thay.
Tầm mắt của Hạ Thụ dịch xuống vết sẹo bên bụng trái của anh, người cô dịu đi rất nhiều, cô mím môi.
Hạ Thụ bỗng ngồi dậy, cô nhảy bổ vào người anh, vùi mặt vào cổ anh.
Hoắc Cận Hành sợ cô ngã, anh ôm eo cô đi đến giường.
Cơ thể của người đàn ông sau khi tắm có mùi thơm mát, Hạ Thụ kéo cổ áo của anh, cắn một cái vào vai anh.
Hoắc Cận Hành ăn đau, anh hít vào một hơi, chờ khi cô buông ra, anh lấy tay đ è xuống.
Môi anh có ý cười: “Đây là trả thù?”
“Trả thù!” Hạ Thụ tức giận, tủi thân chỉ cho anh xem: “Anh nhìn này, vừa rồi anh buộc khiến tay đỏ rồi này.”
Hai cổ tay của cô đều có vết đỏ, Hoắc Cận Hành yêu thương nâng lên xem, anh cúi đầu hôn xuống.
Hạ Thụ cười, nhưng khi anh ngẩng mặt lên, cô lại lập tức nghiêm mặt, làm như không có gì.
“Vải cà vạt không tốt.” Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa vết đỏ, nói: “Sau này sẽ mua cà vạt mềm hơn.”
Hạ Thụ ngây người, mắt cô trợn lên, tức hổn hển đánh anh.
Hoắc Cận Hành cười ra tiếng.
Hoắc Cận Hành vẫn chưa mặc xong áo sơ mi, ba cúc áo đầu tiên vẫn chưa được cài lại, lộ ra cổ và xương quai xanh.
Ánh sáng trong phòng vốn ảm đạm, càng khiến màu da của anh phát sáng giống như ngọc.
Hạ Thụ nhìn chằm chằm, môi cô nhếch lên, bỗng vùi mặt vào cổ anh, môi dán vào yết hầu của anh.
Hoắc Cận Hành thấy nhột, anh biết cô muốn làm gì, vội đẩy bả vai cô ra, giọng khàn khàn: “Buổi chiều anh có cuộc họp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-263.html.]
Hạ Thụ mím môi, con ngươi có vài phần thất vọng: “Không thể?”
Hoắc Cận Hành mỉm cười, anh lắc đầu: “Không thể.”
Giọng cô rầu rĩ: “Muốn hôn.”
“Có thể hôn.” Con ngươi anh sâu hoắm, nhìn thẳng vào mắt cô: “Cái khác thì không được.”
Mặc dù rất thất vọng, nhưng Hạ Thụ vẫn cúi đầu hôn yết hầu của anh, cô vươn tay cài lại cúc áo cho anh.
Hoắc Cận Hành trầm ngâm nhìn cô.
Trên người cô mặc áo sơ mi trắng của anh, áo sơ mi nam đối với cô là quá lớn, cổ áo trễ xuống, cúc áo cài lỏng lẻo, xương quai xanh như ẩn như hiện.
Trên đó có vài dấu hôn hồng nhạt.
Mắt Hoắc Cận Hành sầm xuống.
Cài xong cúc áo, Hạ Thụ vuốt vạt áo thay cho anh.
Hạ Thụ chưa kịp buông tay ra, bỗng có một bàn tay đè cô lại, nụ hôn bất ngờ rơi xuống.
Hạ Thụ ngạc nhiên, vô thức phát ra tiếng.
Anh hôn rất mãnh liệt, từ cánh môi cho đến khi xâm nhập vào lưỡi cô.
Trong không khí vốn còn mùi ái muội, vô hình làm cho không khí nóng lên.
“Hạ Thụ.” Hoắc Cận Hành buông cô ra, môi kề vào tai cô, hơi thở xẹt qua tai cô: “Đêm nay qua đêm ở chỗ anh đi.”
–
Sau khi Hoắc Cận Hành rời đi, Hạ Thụ dọn lại phòng ngủ, sau đó cô đến trung tâm dạy thêm để hỏi về các lớp phụ đạo cho kỳ thi tuyển sinh đại học.
Cô quyết định bắt đầu lại từ đầu, như vậy phải làm tốt công tác chuẩn bị.
Khi đi ra ngoài, cô đụng phải một người.
– Tần Dã.
Không biết có phải anh ta cố ý chờ ở đây hay không, ăn mặc rất giản dị. Anh ta đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang màu đen che đi khuôn mặt.
Cho dù không thấy rõ mặt, Hạ Thụ chỉ liếc một cái là có thể nhận ra, cô ngẩn ra.
Tần Dã ngồi ở gốc cây dưới tòa nhà, thấy cô xuống, anh ta vội vàng đứng dậy.
Tần Dã đứng trước mặt cô.
Anh ta tháo khẩu trang xuống, khuôn mặt anh tuấn lộ ra.
“Hi.” Tần Dã lẳng lặng nhìn cô trong chốc lát, rồi mỉm cười chào cô.
“… Hi.” Tim Hạ Thụ vẫn đang đập loạn nhịp, vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ đáo lại.
Rất lâu rồi Hạ Thụ không gặp lại Tần Dã.
Từ buổi tiệc lần đó tan rã trong không vui, sau buổi dã ngoại của Hoa Nhất.
Mâu thuẫn và khúc mắc khi đó, bây giờ nhớ lại chỉ thấy buồn cười và ngây thơ.
Trong thời gian làm việc nên tiểu khu rất im lặng, xung quanh không có ai.
Ánh nắng chiều đầu đông mang theo chút hơi lạnh.
Hạ Thụ hỏi: “Sao… Sao anh lại ở đây?”