Nghe nói cây này đã trồng được hai mươi bốn năm, không biết trước đó xảy ra chuyện gì mà c.h.ế.t gần hết, bị người trong chợ xanh tùy ý ném vào một góc sân. Nếu đến chậm một chút, họ sẽ kéo cây đó đi làm củi.
Bây giờ qua sự chăm sóc tỉ mỉ của hai người họ, cây đã sống lại.
Chờ sang năm, nó sẽ nở hoa.
Có người tiến vào.
Là Hoắc Cận Diễm vừa mới rời đi và một hàng vệ sỹ. Hạ Thụ giật mình, cô để bình nước sang một bên, lễ phép chào hỏi: “Ờm…”
Vừa mở miệng, cô không biết nên gọi là gì cho thích hợp, nghẹn nửa ngày mới nhớ tới cách những người bên cạnh Hoắc Cận Hành gọi anh ấy: “Anh, anh Hoắc…”
Hoắc Cận Diễm bảo vệ sỹ rời đi, ánh mắt dừng trên mặt cô.
Cô gái đứng im lặng, hơi rụt rè, ánh mắt nhìn anh ấy trong veo.
“Em nên gọi anh là…” Dừng lại hai giây, Hoắc Cận Diễm nói: “Anh cả.”
Hạ Thụ hiểu ý anh ấy, hai má hơi nóng lên, cô cúi đầu.
Dù sao cũng không thân, nhất thời không gọi ra miệng được.
Hoắc Cận Diễm nhìn cô, bật cười: “Bỏ đi, không vội, từ từ sẽ quen.”
Áo của cô theo động tác đứng dậy vừa rồi của cô nên hơi trễ xuống, anh ấy chỉ tùy tiện nhìn nhưng lại bắt gặp mấy dấu vết đỏ tươi trên cổ trắng nõn của cô.
Hoắc Cận Diễm lập tức nhìn sang chỗ khác, che miệng ho một tiếng, cố nén ý cười trên mặt.
“Chậc, em trai này của anh…” Anh ấy lắc đầu như than thở, nhưng giống trêu chọc hơn: “Bình thường nhìn vậy nhưng thật ra là chính nhân quân tử.”
Hạ Thụ mờ mịt: “Dạ?”
“Không có gì.” Anh ấy thu lại ý cười, cố gắng xem nhẹ dấu dâu tây kia: “Cảm ơn.”
“Hả?” Hạ Thụ giật mình, cô nghe hiểu, nhưng cũng không hiểu.
Hoắc Cận Diễm nhìn cô, cảm giác… Hết thảy giống như chỉ vừa mới ngày hôm qua.
Thám tử Tề được nhà bọn họ thuê đến nhà bọn họ, thông báo tìm được một người rất giống em trai thất lạc nhiều năm của anh ấy/
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-259.html.]
Cả nhà bọn họ lo lắng đi đến Thanh Thành, vội vàng muốn đón anh về nhà, không ngờ ngay lần đầu tiên đã gặp sự phản đối và mâu thuẫn mãnh liệt.
Lúc đó cô cũng đứng như vậy, lưng thẳng tắp, biết rõ là lấy trứng chọi đó nhưng vẫn bướng bỉnh hỏi: “A Hành thì sao?”
“A Hành nguyện ý sao?”
Hoắc Cận Diễm nở nụ cười, không nói gì, nhàn nhã xoay người đi về phía trong nhà, cũng không quay đầu lại nhìn cô: “Đi đây.”
Hạ Thụ nhìn thấy anh ấy đi vào nhà, cô cúi đầu cười.
–
Cuối tháng mười một, giải trí Hoa Nhất tổ chức đại hội cổ đông, đồng thời tổ chức lễ chào mừng người phụ trách tập đoàn Quân Dục quản lý công ty.
Giải trí Hoa Nhất chuẩn bị nội bộ trong vòng một tuần, tất cả mọi người tham gia tập trung ở hội trường vào sáng ngày 28.
Từ sau khi Hoắc Cận Hành tạm rời vị trí làm việc, hai tháng nay vẫn không có tin tức gì về người ở tập đoàn Quân Dục quản lý ở giải trí Hoa Nhất.
Thật ra có một người quản lý đại diện, đó là cậu cả nhà họ Hoắc, Hoắc Cận Diễm, anh trai Hoắc Cận Hành.
Hai tháng nay giải trí Hoa Nhất thật sự rất khó khăn.
Cách làm việc của Hoắc Cận Diễm không giống Hoắc Cận Hành.
Con trai lớn nhà họ Hoắc được bồi dưỡng từ nhỏ bởi ông cụ Hoắc, làm việc dứt khoát, luôn lấy lợi ích làm tiêu chuẩn cơ sở, liên quan đến lợi ích thì không nể tình chút nào.
Theo lý thuyết anh ấy chỉ là giám đốc tạm thời, Hoa Nhất lại là một công ty mà Quân Dục kiểm soát cổ phần, dù sao trong khoảng thời gian ngắn không nên gây tổn thất cho công ty nhà mình. Nhưng không biết tại sao, có lời đồn rằng Hoắc Cận Diễm âm thầm điều tra được lúc trước hotsearch của Hạ Sấu và Sở Kỳ có liên quan đến Vương Nam, vì vậy lửa giận mới lan đến Hoa Nhất.
Mọi người đều biết lần trước Hạ Sấu Hoắc Cận Hành mâu thuẫn với Vương Nam ở công ty, cộng thêm lý do ông ta làm giả bằng, nên đầy đủ bằng chứng để sa thải ông ta.
Lần này Hoắc Cận Diễm ra tay tàn nhẫn, dĩ nhiên xử lý một mình Vương Nam là không đủ, anh ấy liên tiếp xử lý những người thân tín với Vương Nam.
Vương Nam làm việc ở Hoa Nhất nhiều năm, tạm thời cũng không thể điều tra hết rõ ràng. Mấy ngày nay, từ máy tính của nhân viên nhỏ đến máy chủ đều bị kiểm tra vài lầm, đến cả Tạ Phong cũng bị gây sức ép đến mức sụt vài cân.
Nghe nói người phụ trách mới tới, cả Hoa Nhất đồng loạt thở phào, cũng có chút lo lắng.
“Đừng nói là Diêm Vương từ giám đốc tạm thời đến chuyển thành chính thức nhé, nếu đó là sự thật thì tôi c.h.ế.t mất!”
“Không được, không được, bạn học tôi làm việc ở Quân Dục, nói cuối tuần Hoắc Cận Diễm về Nam Xuyên, không phải là anh ấy đâu.”
“Phù, chỉ cần không phải là Diêm Vương, tôi đều chấp nhận được.”