Sự tức giận của anh bị đánh tan bởi câu nói này, anh giãy dụa một lúc lâu, cuối cùng cũng đứng im tại chỗ.
–
Phòng khách sáng sủa sạch sẽ, ánh mắt trời rất sáng, căn phòng vô cùng yên tĩnh.
Khi Hạ Thụ ngước mắt nhìn ông cụ Hoắc, ông cụ cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.
Cô gái trước mặt có khuôn mặt trắng nõn, mặc một chiếc áo len màu trắng và váy dài bình thường, mái tóc đen dài rũ xuống vai, con ngươi màu trà rất yên tĩnh.
Không có vẻ gì là e ngại.
Ông cụ Hoắc lẳng lặng đánh giá cô trong chốc lát, rồi chậm chạp mở miệng: “Cháu là Hạ Thụ?”
“Vâng.” Hạ Thụ cố gắng thả lỏng, cố cong môi, đầu ngón tay bấu vào lòng bàn tay.
Hoàn toàn không giống tưởng tượng của cô.
Hạ Thụ chưa từng gặp ông cụ Hoắc, nhưng từng nghe tên của ông.
Ông ấy là người cầm lái đầu tiên tập đoàn Quân Dục, cho dù là trong tiềm thức hay ấn tượng của người khác kể lại, dường như đều rất đáng sợ.
Thế nhưng ông lão trước mắt này, tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ, giọng không dịu dàng ân cần nhưng cũng không dữ như cô nghĩ. Cũng giống như một người già hỏi con cháu bình thường,
Ông ấy là ông nội Hoắc Cận Hành…
Hạ Thụ bỗng nhớ đến ông cụ Hạ, ông nội cô.
Hốc mắt cô đỏ lên.
Cô nhanh chóng cúi đầu, muốn che giấu cảm xúc của mình.
Ông cụ Hoắc nhạy cảm phát hiện, ông ấy nhìn cô: “Cháu sao vậy?”
“Không…” Hạ Thụ lắc đầu, cô mỉm cười: “Cháu chỉ… Nhớ tới ông nội cháu.”
Mắt cô vẫn đỏ, nhưng lại cố gắng cười: “Lúc đó ông ấy cũng ngồi ở chỗ của ông, cũng hỏi chuyện cháu, cảnh tượng rất giống…”
Có một số cảm xúc đã bị gợi lên sẽ khó kiềm xuống được, cô cố gắng nhẫn nhịn nhưng vẫn không thành, lại cúi đầu xuống: “Cháu xin lỗi.”
Ông cụ Hoắc yên lặng nhìn.
Một lát sau, ông ấy thở dài, nói: “Ông đã điều tra về cháu.”
“…”
“Mấy năm nay, cháu rất vất vả, nhưng cũng rất kiên cường, là một đứa bé tốt.”
Hạ Thụ không mấy ngạc nhiên với câu nói đầu tiên của ông cụ, nhưng lại thấy ngạc nhiên vì câu sau: “Ông quá khen ạ.”
Tầm mắt của ông cụ Hoắc dừng ở cây đàn violon ở một góc trong phòng khách.
“Nghe nói cháu biết kéo violon.”
“Vâng ạ.”
“Có thể kéo một bài cho ông nghe không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-256.html.]
Cô giật mình, mặc dù không biết ông cụ có ý gì, nhưng vẫn tiến lên cầm lấy đàn, nhìn ông cụ: “Ông muốn nghe bài gì?”
“Kéo bài sở trường của cháu đi.”
Hạ Thụ rũ mắt, thong thả kéo bài <<Moonlight>>.
Giai điệu êm tai phát ra.
Bên ngoài biệt thự, Hoắc Cận Hành cũng nghe thấy tiếng nhạc.
Anh ngạc nhiên nhìn về phía trong nhà.
Hoắc Cận Diễm cười nhạt: “Em xem đi, rất hài hòa, em đừng sốt ruột.”
Tiếng đàn rất chậm, ông cụ Hoắc ngồi ngay ngắn ở sô pha yên lặng lắng nghe.
Một lúc sau, âm nhạc dừng lại, căn phòng không phục sự im lặng.
Hạ Thụ vẫn nhắm mắt, một lát sau cô mới mở mắt ra.
Khuôn mặt già nua của ông cụ Hoắc xuất hiện ý cười, ông cụ vỗ tay vài cái: “Rất êm tai.”
Hạ Thụ xấu hổ: “Để ông chê cười rồi.”
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, có hai đốm nhỏ rơi xuống góc váy cô, làm cho nó lấp lánh như sao.
Nhìn cô càng dịu dàng hơn, ông cụ Hoắc ngồi đó bỗng hỏi: “Thích Cận Hành?”
Hạ Thụ nghe được câu này, cô nhìn ông ấy, tim đập mạnh, rất căng thẳng.
“Vâng.” Cô đáp chắc nịch: “Cháu thích anh ấy. Cháu…”
Cháu thương anh ấy.
“Muốn ở bên thằng bé?”
“Vâng.”
“Bởi vì thằng bé là người nhà họ Hoắc?”
“Không phải!” Cô lập tức phản bác, mày nhíu lại, giống như rất không vui vì những lời này: “Lúc đó, anh ấy không phải là Hoắc Cận Hành.”
Yêu anh đơn giản vì đó là anh, không liên quan đến anh tên là gì, họ gì.
Chỉ đơn thuần yêu anh mà thôi.
A Hành của cô.
Vẻ mặt ông cụ Hoắc bình tĩnh, lặng lẽ nhìn cô, ông ấy thở dài.
Ông cụ đi đến cửa sổ, bỗng nói chuyện xưa: “Thật ra bà nội Cận Hành cũng là một người phụ nữ có gia thế bình thường.”
Hạ Thụ ngạc nhiên, cô im lặng lắng nghe.
“Hai người bọn ông học cùng trường, lúc đó bà ấy là hoa hậu giảng đường, còn là chủ nhiệm câu lạc bộ văn nghệ, khi kéo đàn violon rất xinh đẹp. Thời đại đó, hầu như đều bị ép duyên, yêu đương là chuyện rất xa vời. Ông liều mạng theo đuổi bà ấy, bà ấy sống c.h.ế.t trốn chạy, bây giờ nghĩ lại cảm thấy rất thú vị.”
Nhớ lại chuyện cũ, ông cụ Hoắc rất cảm động.
“Nhà họ Hoắc kinh doanh mấy đời, lúc ấy mặc dù không có tập đoàn Quân Dục, nhưng ở Nam Xuyên nhắc tới cửa hàng của Hoắc Thị cũng đủ như sấm bên tai. Nhà bà ấy ở một trấn nhỏ, ba mẹ đều là ngư dân bình thường, cố gắng quần quật mới đủ chi phí cho bà ấy học violon.”