Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 253

Cập nhật lúc: 2025-03-24 10:30:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm bầu trời xanh sẫm, vẫn còn lác đác vài ngôi sao, Hoắc Cận Hành tỉnh lại.

 

Người trong lòng anh vẫn đang chìm vào giấc ngủ.

 

Hạ Thụ cuộn tròn thành một quả bóng, đầu tóc hơi rối, hai tay khoanh trước ngực, dường như cảm thấy không an toàn, cô ôm chặt một phần cánh tay của anh trong ngực.

 

Ánh sáng trong phòng mờ mờ ảo ảo, toàn bộ tầm nhìn như bị bao phủ bởi một tầng sương trắng. Sau chuyện đó, hai gò má cô vẫn ửng hồng vì ân ái, nơi khóe mắt còn đọng lại những giọt nước mắt chưa kịp lau, trông rất đáng thương. 

 

Hoắc Cận Hành yên lặng nhìn cô hồi lâu, vươn đầu ngón tay vuốt v e nước mắt của cô.

 

Đầu ngón tay anh chạm làn da vào rất mịn màng và mềm mại.

 

Giống như có một dòng điện chạy từ đầu ngón tay đến tận đáy lòng, trái tim Hoắc Cận Hành như bị bao trùm bởi một tầng chua xót, lại mềm mại vô cùng, nhưng lại không phân biệt được là như thế nào.

 

Giống như mơ vậy.

 

Bây giờ cô là của anh.

 

Họ… thuộc về nhau.

 

Sự việc tưởng chừng như chỉ có trong giấc mơ hồi còn niên thiếu, cảnh tượng khó tin nhất mà ngay cả tưởng tượng cũng cảm thấy xa hoa. Tất cả đều được hiện lên ngay thời điểm hiện tại.

 

Thì ra đây là cảm giác yêu một người đồng thời được người đó mình yêu hết lòng.

 

Anh yêu cô rất nhiều…

 

Anh muốn hôn cô, anh muốn ôm cô, anh muốn ôm cô đến nghẹn thở, anh muốn nắm tay cô không bao giờ buông ra, anh muốn khắc tên cô vào da thịt anh, muốn khảm cô vào tận máu.

 

Đi cùng nhau, già đi cùng nhau, c.h.ế.t cùng nhau.

 

Đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển xuống dưới, chậm rãi lướt qua gò má, sống mũi, môi, cuối cùng dừng lại trên vết giữa quai hàm và cổ.

 

Dường như cảm thấy ngứa ngáy, Hạ Thụ cau mày lẩm bẩm hai lần.

 

Hoắc Cận Hành mỉm cười.

 

Cánh tay anh ôm lấy cô, ánh mắt cụp xuống, môi mỏng hôn lên lông mày và trán cô.

 

“Hạ Thụ.” Trong bóng tối, giọng nói dịu dàng tản ra, “Xin lỗi em và cảm ơn em.”

 

Xin lỗi vì đã khiến em cảm thấy bị xúc phạm, cảm ơn em vì đã ở bên.

 

“Anh sẽ trả lại cho em, được không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-253.html.]

Cô đã cho anh thứ tốt nhất trên đời. Anh không có gì để trả ơn, anh chỉ muốn trả ơn bằng cách cho cô tất cả những gì anh có.

 

Khi Hạ Thụ tỉnh lại, mặt trời bên ngoài đã ló dạng.

 

Một ngày đẹp trời khác. Ánh nắng chói chang, gió hiu hiu, khiến toàn thân cô ấm áp, thoải mái.

 

Từ từ mở mắt ra, đập vào mắt cô là một khuôn mặt nghiêm nghị và sạch sẽ. Không biết Hoắc Cận Hành tỉnh lại từ lúc nào, anh ngồi ở bên cạnh, yên lặng nhìn cô. Trong mắt anh như chứa sương mù, đôi mắt đen của người đàn ông ôn hòa tĩnh lặng, phản chiếu bóng dáng của cô. 

 

Thấy cô tỉnh lại, khóe môi anh cong lên một nụ cười, dùng đầu ngón tay vuốt v e mái tóc hỗn loạn của cô: “Tỉnh rồi sao.”

 

Nghĩ đến tối hôm qua… Hai má Hạ Thụ nóng bừng, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt anh, cố gắng trốn tránh ánh mắt của anh: “Vâng…”

 

Anh cười, đặt tay lên gáy cô, hôn nhẹ lên trán cô, hỏi: “Ngủ ngon không?”

 

“Rất… Rất ngon.” Giọng cô khàn khàn, sau khi nói xong cô còn ho khụ khụ hai tiếng.

 

Trên bàn cạnh giường ngủ là nước ấm đã chuẩn bị từ tối qua. Hoắc Cận Hành đứng dậy rót một ly, kéo cô vào lòng, đưa lên môi đút cho cô.

 

Hạ Thụ không để cho anh đút, hai tay chủ động bưng ly nước, nuốt xuống từng ngụm nhỏ, cố gắng âm thầm giảm bớt xấu hổ.

 

Sau khi uống xong, Hoắc Cận Hành cầm ly nước đặt sang một bên. Hàng mi cụp xuống, giọng điệu mềm mại cũng lộ ra một chút áy náy: “Còn đau không?”

 

“…”

 

Hai má Hạ Thụ đỏ bừng.

 

Cô gái nằm gọn trong lòng anh, cuộn thành một khối nhỏ mềm mại, cách mấy lớp quần áo, anh có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ trên người cô đang từ từ tăng lên.

 

Vỏ chăn màu hồng, gò má hồng hồng của cô có khi còn hồng hơn so với màu chăn, cô cắn khóe môi không chịu trả lời.

 

“Hạ Thụ?”

 

Anh lặng lẽ dùng đầu ngón tay chạm vào môi cô, ngăn không cho cô cắn.

 

Hôm qua, chỗ đó đã bị cắn qua.

 

Hạ Thụ vô cùng xấu hổ, không trả lời, chỉ giơ tay đánh anh một cái.

 

Hoắc Cận Hành cười nhạt.

 

Bộ đồ ngủ trên người anh cài khuy không chặt, bị cô vỗ nhẹ, đường viền cổ áo tuột ra, trên vai trái hiện ra một hàng dấu răng nhỏ màu đỏ sẫm.

 

Đôi mắt của Hạ Thụ đột nhiên lóe lên.

 

Hoắc Cận Hành để ý thấy, nhìn theo ánh mắt của cô, anh cúi đầu xuống.

Loading...