Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 242

Cập nhật lúc: 2025-03-22 09:17:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình huống của Hoắc Cận Hành hơi khác Hạ Thụ.

 

Năm đó anh không vội rời đi, trước khi đi còn chào tạm biệt Vệ Đông, Vệ Đông không có nhiều học sinh khiến ông ấy kiêu ngạo, Tống Hằng chính là một trong số đó. Khi Vệ Đông biết anh phải rời đi, trong lòng ông ấy rất tiếc nuối.

 

Hoắc Cận Hành nhớ những lời Vệ Đông nói với anh sau buổi học cuối cùng. Dù anh rời đi, nhưng ông ấy vẫn kỳ vọng, sau này dù anh làm gì cũng không từ bỏ Taekwondo.

 

Hoắc Cận Hành đồng ý.

 

Anh cũng làm được.

 

Học viên lớp thiếu như gần như đều là những cậu nhóc từ bốn đến sáu tuổi, chúng thấy huấn luyện viên đang nói chuyện với hai anh chị đẹp trai, xinh gái, tính tò mò của trẻ con trỗi dậy, cả đám không lo luyện tập, đều tụ lại một chỗ mong ngóng nhìn bọn họ.

 

Vệ Đông không nghe thấy tiếng luyện tập, ông ấy quay lại, hung dữ nói: “Đang làm gì thế? Nếu dám lười biếng sẽ phạt mười lần!”

 

Bọn nhóc rùng mình, vội vàng tập luyện quy củ.

 

Hoắc Cận Hành vô thức bịt tai của Hạ Thụ lại.

 

Hạ Thụ quả thật bị dọa sợ, nhưng lại bỗng thấy buồn cô, cô nhìn Vệ Đông, rồi cười trộm nhìn Hoắc Cận Hành.

 

Hoắc Cận Hành trêu chọc: “Huấn luyện viên, đã nhiều năm vậy rồi, sao thầy vẫn như cũ thế, vẫn rất dọa người.”

 

“Không dọa mà được sao!” Vệ Đông phản kích: “Một đứa lười thì tất cả đều lười, thầy nghiêm khắc mới tạo nên học trò giỏi, nếu không phải tôi làm như vậy, cậu có được như ngày hôm nay không?” Ông ấy khinh thường nhìn anh: “Đừng nói đến bọn nhóc đó, lúc trước cậu cũng rất lười biếng, đừng tưởng tôi không nhớ rõ.”

 

Hoắc Cận Hành đáp lời: “Đúng đúng, thầy nói đúng cả.”

 

Vợ của Vệ Đông, Lương Anh cũng ở đây. Trước đó, Hoắc Cận Hành làm học trò của Vệ Đông, anh cũng từng gặp bà ấy vài lần.

 

Lương Anh cũng rất có ấn tượng với cậu học trò này của chồng, khi bà ấy nhìn thấy anh cũng rất ngạc nhiên: “Tống Hành?”

 

“Chào cô.” Hoắc Cận Hành chào hỏi.

 

Ánh mắt bà ấy lướt qua Hạ Thụ đứng sau anh.

 

Hạ Thụ nhát gan, cô gật đầu chào bà ấy.

 

Sau khi trò chuyện một lúc, Vệ Đông nói: “Không nói đến chúng tôi nữa, mấy năm nay cậu không quên những điều tôi dạy đó chứ! Trước kia tôi đã nói cậu không thích hợp học Taekwondo, thật sự là quá lãng phí!”

 

Ông ấy vừa nói vừa lắc đầu, dáng vẻ rất khinh thường, nhưng thật ra là đang tiếc nuối.

 

“Không có, huấn luyện viên.” Hoắc Cận Hành nói: “Em vẫn luôn kiên trì, chưa từng quên.”

 

“Thật không?”

 

“Thật ạ.”

 

Vệ Đông có vẻ không tin, ông ấy nhìn anh một lượt từ trên xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-242.html.]

Năm đó, dáng người Hoắc Cận Hành đã cao, tỉ lệ cơ thể rất tốt. Ông ấy nhớ ban đầu mình nói anh không hợp Taekwondo là vì cơ thể anh quá gầy gò, sau đó thiếu niên dậy thì xuất sắc hơn, Vệ Đông cảm thấy may mắn vì không đánh mất một hật mầm tốt.

 

Bây giờ anh càng có vẻ kiêu ngạo khí chất hơn lúc còn niên thiếu, Vệ Đông có một suy nghĩ: “Hai ta tập luyện chút không?”

 

Hoắc Cận Hành nhìn vẻ mặt lo lắng của Hạ Thụ, anh cười đồng ý: “Được.”

 

 

Hoắc Cận Hành không có đồng phục, Vệ Đông mượn cho anh một bộ mới.

 

Phòng thay đồ của phòng Taekwondo vẫn ở vị trí cũ, anh đi thay quần áo.

 

Hạ Thụ lo lắng, cô vội vàng đuổi theo, đứng chờ bên ngoài phòng thay đồ.

 

Hơn mười phút sau cửa bị đẩy ra, Hạ Thụ gọi: “A Hành.”

 

Không ngờ cô lại chờ bên ngoài, Hoắc Cận Hành dừng lại.

 

Nắng chiều mùa thu rực rỡ, người đàn ông đắm chìm trong ánh sáng, anh cao lớn, đồng phục trắng như tuyết, sạch sẽ không tì vết.

 

Khi nhìn thấy anh, Hạ Thụ sững sờ, sau đó kinh ngạc nhìn anh không chớp mắt.

 

Thật ra Hạ Thụ không nói, lúc nhỏ, cô rất thích nhìn A Hành mặc đồng phục Taekwondo.

 

Màu trắng thuần khiết, giống như mùa đông, bên ngoài vừa trải qua một trận tuyết lớn, toàn bộ mọi thứ đều trắng xóa, không dính tạp chất.

 

Anh cao, gầy, nhưng lưng luôn luôn thẳng tắp, con người dù thất bại, đau khổ nhưng cũng không thể khom lưng, cúi đầu. Hạ Thụ cảm thấy anh rất hợp mặc trắng, anh mặc đồ màu trắng giống như cây tùng đứng thẳng tắp kiên cường trong bão tuyết.

 

Nhưng cô thấy anh rất ít mặc màu trắng.

 

Cô không muốn nhìn anh tập luyện… Không muốn nhìn những cú đá rơi xuống người anh.

 

Càng sợ nhìn thấy anh bị thương, khoảnh khắc đó, cô cảm giác cơ thể mình cũng đau theo anh.

 

Hoắc Cận Hành đến gần cô: “Làm sao vậy?”

 

Cô ngẩng đầu, khẽ chớp mắt.

 

Hoắc Cận Hành thấy cô không nói gì, anh xoa má cô: “Hạ Thụ?”

 

Ánh mắt Hạ Thụ rơi vào bên vành tai trái của anh, cô nhỏ giọng nói: “A Hành, tai anh dính gì đó… Anh cúi người xuống, em lấy xuống giúp anh.”

 

Hoắc Cận Hành nghi ngờ, nhưng cũng cúi người xuống theo cô.

 

Anh vừa cúi đầu xuống, Hạ Thụ bỗng ôm lấy cổ anh, hôn lên hai má anh.

 

Hoắc Cận Hành cứng đờ, anh nhìn cô, con ngươi thâm thúy.

 

“A Hành.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cười nói: “Sao anh lại đẹp trai như vậy!”

Loading...