Tô Kiều ngước mắt lên, liền thấy bóng dáng cao gầy của Thẩm Tu Cẩn xuất hiện, vẫn đeo nửa chiếc mặt nạ, ánh mắt cô lạnh lùng, như một qua đường liên quan.
Đường Dịch nhiều như , Tô Kiều đều hề lay động, nhưng một ánh mắt của Thẩm Tu Cẩn, thật sự đ.â.m lòng cô.
"Sư phụ áo choàng đen..."
Thẩm Tu Cẩn lạnh lùng : "Cô nên hiểu, thường. tiếp cận cô, bảo vệ cô, dạy cô những kỹ năng đó... chỉ vì cô giống vợ mất của ."
Bàn tay Tô Kiều buông thõng bên hông, từ từ nắm c.h.ặ.t vạt áo.
Giọng lạnh lẽo của Thẩm Tu Cẩn, vẫn tiếp tục.
"Vườn hoa hồng bên ngoài, là do tự tay trồng, mỗi nhớ vợ, sẽ trồng một đóa. Trên n.g.ự.c cô một vết bớt hình hoa hồng, mà vợ lúc sinh thời yêu hoa hồng. Cô khiến nhớ đến cô ."
"Lê Mạn Tư sai, đối với , cô chỉ là một vật thế." Hắn chút gợn sóng, từ cao xuống cô, với cô, "Tô Kiều, bây giờ chơi chán , tìm vật thế mới."
Nói xong, Thẩm Tu Cẩn ý chỉ về phía trong phòng.
Tô Kiều theo ánh mắt của , cứng đờ qua, cô thấy bóng lưng của một phụ nữ, đang bên giường, dung mạo xinh , eo thon mềm mại, thể nắm trọn...
"Hài lòng ?" Giọng Thẩm Tu Cẩn chút gợn sóng nào, , "Cô thể cút ."
Nói xong, định đóng cửa, nhưng cảm nhận một lực cản.
Thẩm Tu Cẩn liếc bàn tay Tô Kiều đang chặn cửa.
"Tất cả những gì cô , đều là do dạy... cô đ.á.n.h với ?"
Tô Kiều từ từ ngước mắt , vành mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, nhưng uất ức kìm nén.
Trái tim Thẩm Tu Cẩn rung động theo, cố gắng kìm nén ham ôm lòng, cứng rắn, mặt biểu cảm mỉa mai: "Sao? Còn quen với sủng vật mới của ?"
Nước mắt Tô Kiều rơi xuống.
Bàn tay vịn cửa, siết c.h.ặ.t, nhưng mặt lạnh: "Khóc cái gì? Cô tưởng cô rơi vài giọt nước mắt sẽ đau lòng ? Tô Kiều, cho dù bây giờ cô c.h.ế.t mặt , cũng sẽ nhíu mày!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-943-lai-bi-lua-roi.html.]
"Sư phụ áo choàng đen sẽ đối xử với em như ... là đồ tồi, đồ khốn! Em thèm để ý đến nữa!"
Tô Kiều dụi mạnh mắt, bỏ .
Vừa hai bước, cô đột nhiên loạng choạng, ngã thẳng về phía .
Sự bình tĩnh giả tạo của Thẩm Tu Cẩn lập tức tan biến, đồng t.ử co , khi kịp suy nghĩ, lao lên.
"Tiểu Kiều!"
Ngay khi đỡ Tô Kiều, cổ tay, nắm c.h.ặ.t.
Ánh mắt lo lắng kịp định thần của Thẩm Tu Cẩn, vặn chạm mắt Tô Kiều, một tia gian xảo đắc ý lóe lên trong đáy mắt.
"Đồ ngốc, lừa !"
Giống như đêm đó, cô xông Tư U Viên, đầu tiên gặp Thẩm Tu Cẩn tự xưng là A Cửu... cũng là chiêu giả vờ ngất vụng về, nhưng nào cũng mắc lừa...
Chỉ cần vành mắt cô đỏ lên, nước mắt rơi xuống, những lời dối trái lòng của , sẽ tự sụp đổ.
"... Cho dù em c.h.ế.t mặt , cũng sẽ nhíu mày ?" Tô Kiều dùng những lời vài giây để đáp trả, còn tay của cô, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc mặt nạ lạnh lẽo mặt đàn ông, mang theo ý thương tiếc.
Thẩm Tu Cẩn theo bản năng mặt , né, nhưng Tô Kiều túm cổ áo kéo .
Cô lớp mặt nạ, là vết thương dữ tợn của , cô từng thấy...
Dưới đáy nước vách đá, khi liều mạng cứu cô.
Tô Kiều đột nhiên nhớ , đêm đó đầu gặp mặt, cô tò mò về khuôn mặt thật lớp mặt nạ của . Mà bất an như , liên tục xác nhận với cô, cô sợ ...
Hóa sư phụ áo choàng đen của cô tự ti đến mức, dám thẳng cô...
"Thẩm Tu Cẩn..." Tô Kiều thật sự đau lòng, mắt đỏ hoe, nở một nụ , dịu dàng với , "Không , em sợ mặt của . Không cả..."
.