"Đừng ngốc nghếch!"
Tô Kiều chỉ thấy một câu như .
A Cửu giật phăng dây an , hình cao lớn của đổ ập xuống, che chở cô kín kẽ trong lòng.
Cái ôm của đàn ông xa lạ, ấm áp rộng lớn, chiếm cứ bộ giác quan của cô.
Tô Kiều ngửi thấy mùi , thở thanh liệt pha lẫn mùi t.h.u.ố.c nồng đậm.
Cô A Cửu ôm lăn khỏi xe, vách đá lạnh lẽo dốc , đệm thịt cho cô, sống c.h.ế.t bảo vệ cô trong lòng.
Tô Kiều giãy giụa, đàn ông ôm c.h.ặ.t hơn.
Đạn đuổi theo xuống, bay qua đỉnh đầu, Tô Kiều ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Rõ ràng đối phương là dồn cô chỗ c.h.ế.t.
"Bùm ——"
Dưới vách núi, là dòng sông chảy xiết.
Tô Kiều nước sặc ngất , khi mất ý thức, cô thấy một khuôn mặt mơ hồ, một nửa là , một nửa giống quỷ, đôi môi ấm áp mềm mại vội vã dán lên cô, cạy mở hàm răng cô truyền khí cho cô...
...
Lạnh quá.
Tô Kiều gió lạnh thổi qua kích thích rùng một cái, cô từ từ mở mắt , đỉnh đầu là một vầng trăng treo ngọn cây.
Lạnh lẽo chiếu rọi cô.
Ký ức khi hôn mê ùa về, cô ám sát.
Tô Kiều đảo mắt, trong tầm xuất hiện bóng lưng của A Cửu, đang xổm ở đó gì.
Tô Kiều há miệng gọi , "A Cửu..."
Cổ họng khô khốc dữ dội, giống như bên trong nhét đầy cát sông.
A Cửu vẫn thấy, đàn ông mạnh mẽ đầu , đôi mắt đen láy lớp mặt nạ lộ vẻ căng thẳng và lo lắng.
Tô Kiều cũng rõ , đang nhóm lửa, mặt đốt lên một đống lửa nhỏ.
A Cửu nhanh ch.óng dậy về phía cô.
"Tiểu thư, chỗ nào thoải mái ?"
" ."
Tô Kiều cử động tứ chi một chút, thương, chỉ là lạnh run.
A Cửu cúi bế cô đến nơi gần đống lửa hơn, Tô Kiều nhanh ấm lên, m.á.u lưu thông, cảm giác của cơ thể cũng từ từ trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-910-toi-khong-tin-tru-khi-anh-coi-quan-ra-cho-toi-xem.html.]
Tô Kiều môi trường xung quanh, phía là con sông rộng mấy chục mét, phía là rừng núi rậm rạp.
Chắc là lúc rơi xuống sông, nước cuốn trôi đến đây...
Trong núi chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực lớn, dựa đống lửa nhỏ mặt chống đỡ nổi hàn khí của gió núi ban đêm.
Ít nhất tìm một cái hang động gì đó...
Đang suy nghĩ, A Cửu đột nhiên đưa tay tới, trong lòng bàn tay hai quả dại.
"Hơi chua, nhưng ăn ."
Tô Kiều ngẩn .
Xung quanh đây cây ăn quả, trong lúc cô hôn mê, chắc chắn tìm lâu mới tìm quả dại, tốn công nhóm lửa...
A Cửu thấy cô nhận, tưởng cô ăn, đôi môi mỏng tái nhợt lớp mặt nạ mím , thấp giọng : "Tiểu thư, cô ăn chút gì đó bổ sung thể lực. Tạm bợ một chút."
"Còn ?" Giọng Tô Kiều trầm xuống.
Lăn từ vách núi cao trăm mét xuống, rơi dòng sông chảy xiết, cô còn thể bình an vô sự... là vì A Cửu đệm thịt cho cô.
Tô Kiều nhíu c.h.ặ.t mày, một phen nắm lấy tay A Cửu: "Anh thương ở ?"
Người đàn ông theo thói quen rũ mi mắt xuống, tránh ánh mắt của cô, " da dày thịt béo, . tìm xem gần đây hang động ..."
"Đứng !" Tô Kiều vô cớ nổi giận.
A Cửu thật sự lời dừng .
Tô Kiều bò dậy từ đất, phủi m.ô.n.g, vẻ mặt nghiêm túc lệnh.
"Anh cởi quần !"
A Cửu: "?"
Lúc nãy khi bế cô, Tô Kiều phát hiện tư thế của bình thường, chân cà nhắc.
Vừa lúc dậy, càng vững lảo đảo về bên trái một cái.
Tô Kiều chắc chắn chân nhất định thương !
Thấy đàn ông ngẩn động đậy, Tô Kiều cũng nhảm, nhào tới trực tiếp lột quần .
A Cửu vội vàng túm lấy cạp quần, cảnh tượng quen thuộc khiến bất lực buồn , ôn tồn : "Thật sự ."
" tin!" Tô Kiều hung dữ trừng , "Trừ khi cởi quần cho xem!"
A Cửu nhắc nhở: "...Tô tiểu thư, là đàn ông."
"Anh là của !"