Cuối cùng, Tô Kiều một tay cầm viên gạch, một tay kéo theo đàn ông cao hơn cô nửa cái đầu, nghênh ngang rời khỏi Tư U Viên.
Trông vẻ kiêu ngạo, bá đạo, nhưng Thẩm Tu Cẩn rõ, lúc cô đang căng thẳng đến c.h.ế.t – vì bàn tay đang nắm lấy , rịn một lớp mồ hôi.
Ra khỏi cổng lớn của Tư U Viên, Tô Kiều đầu cảnh giác xung quanh, xác nhận ai theo , cô kéo đàn ông lưng chạy thật nhanh.
"Mau mau ! Lát nữa Thẩm Tu Cẩn đổi ý, đ.á.n.h nhiều như ..."
Tô Kiều cúi đầu lao về phía hai bước, cảm nhận lực cản phía , cô đầu tức giận trừng mắt đàn ông cao hơn cô một khúc.
"Anh gì ?"
Thẩm Tu Cẩn vô thức giơ tay, định sửa mái tóc rối của cô, nhưng tay giơ lên, dừng giữa trung.
Hiện tại, tư cách.
"...Tóc rối ." Anh nhỏ giọng nhắc nhở, đó bổ sung, "Họ sẽ đuổi theo ."
"...Thật ?"
Tô Kiều nửa tin nửa ngờ, ném viên gạch , lau tay bẩn đàn ông, vuốt tóc.
" , tên gì?"
"...A Cửu."
"Không họ ?"
"..."
Thẩm Tu Cẩn dừng một lát, cúi đầu Tô Kiều, cách gần trong gang tấc, nhưng giữa họ, một thời gian dài đằng đẵng.
"Thành viên của Quỷ Ảnh, đều là những cùng đường... quá khứ, cũng tương lai."
Anh cũng chẳng như , dựa một đoạn ký ức chỉ ghi nhớ, trải qua một cuộc đời dài đằng đẵng và cô độc...
Lời lọt tai Tô Kiều, mang một ý nghĩa khác.
— A Cửu là một đáng thương, ít nhiều cũng cô hại đến mức còn ai cần.
Tô Kiều hít một , quyết định.
"Được, theo !" Tô Kiều hất cằm về phía , cô , ", Tô Kiều, bảo kê !"
‘A Cẩn, em bảo vệ !’
Hai khuôn mặt giống hệt của kiếp và kiếp hợp một mắt Thẩm Tu Cẩn.
Những ký ức cố ý đè nén, ồ ạt tuôn , gần như lập tức nuốt chửng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-892-khuon-mat-nay-cua-toi-rat-dang-so.html.]
Cô nhớ gì cả, thể giẫm lên ký ức mà một gìn giữ hai kiếp, dễ dàng x.é to.ạc một lỗ hổng trong thế giới của , đường hoàng bước ...
Tô Kiều thấy lên tiếng, tưởng .
"Nếu theo cũng ... thể giúp tìm một công việc khác..."
Cô , rút bàn tay đang nắm lấy A Cửu.
Hơi ấm tay, sắp sửa rời một nữa, Thẩm Tu Cẩn đột nhiên nắm lấy bàn tay sắp rời đó.
Anh nắm c.h.ặ.t, nhưng ngay lúc thấy cô nhíu mày, như tỉnh mộng, nhanh ch.óng buông .
A Cửu kiềm chế lùi một bước, hình vốn cao lớn thẳng tắp, mặt cô cúi lưng, cúi đầu, bóng dáng cũng toát vẻ thấp hèn.
"Xin ..."
Giống như một chú ch.ó lớn vô tình cào thương chủ nhân, đang cúi đầu, nhận .
Tô Kiều vốn kiểu cách, như , cô càng thể tức giận.
"Không ." Cô nhắc chủ đề , "Nếu theo , thì..."
"Tiểu thư Tô..." A Cửu đột nhiên ngắt lời cô, mắt cô, "Cô thật sự... ?"
Gió đêm thổi qua, se se lạnh, giọng khàn khàn của đàn ông thổi tan, lọt tai cô, lướt qua màng nhĩ.
Tô Kiều thấy A Cửu từ từ giơ tay lên, những ngón tay thon dài, đặt lên mặt nạ.
Mà đôi mắt đen kịt của đàn ông, vẫn cô.
‘A Cẩn, thật ...’
’ thích trai nhà giàu...‘
Anh nhớ những lời cô , dù là kiếp kiếp .
"Khuôn mặt của , đáng sợ... sợ sẽ dọa cô." Nói câu , ánh mắt chút né tránh, sự tự ti thể che giấu, "Nếu cô sợ, thể bảo dừng ..."
Anh cho Tô Kiều cơ hội, đồng thời, cũng cho một cơ hội...
Anh đ.á.n.h giá quá cao sự kiềm chế của , ngay lúc Tô Kiều xuất hiện, định sẵn sẽ thua t.h.ả.m hại.
Tiểu hoa hồng của cần gì cả, chỉ cần đó, liếc một cái, là thể dễ dàng đ.á.n.h sập phòng tuyến của ... lòng tự trọng vỡ nát chân cô, còn bằng cả bụi trần.
Mặt nạ vén lên một góc.
Lồng n.g.ự.c Thẩm Tu Cẩn thắt , thở ngưng trệ, bộ sự chú ý của , đều dồn Tô Kiều, bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nhỏ nào khuôn mặt cô.
Chỉ cần cô lộ một tia chán ghét hoặc sợ hãi, sẽ lùi về vị trí ban đầu...