Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 853: Muốn Làm Gì Anh Cũng Bồi Em

Cập nhật lúc: 2026-01-06 16:58:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở cửa phòng bệnh của lão thái thái, thể thấy tiếng nức nở truyền từ bên trong.

Tô Kiều đang định đẩy cửa thì Thẩm Tu Cẩn nắm lấy tay.

"Anh một cũng ."

Tô Kiều lắc đầu, nặn một nụ : "Em trong lòng yếu đuối thế ?"

Thẩm Tu Cẩn nổi, cụp mắt cô, cuối cùng lay chuyển , đành buông tay.

Trong phòng, sưng húp cả hai mắt là A Mãn.

"Lão phu nhân, đừng dọa con..."

Ôn Đình Hiên vặn kiểm tra xong, tháo thiết xuống, thấy tiếng bước chân đầu thấy Tô Kiều bước , mắt sáng lên.

"Chị dâu!"

"Tiểu tiên nữ bảo bối của bà..." Lão thái thái yếu ớt lên tiếng, vươn tay về phía Tô Kiều.

Trên đất còn đặt một cái chậu, bên trong là một vũng m.á.u đen.

Mắt Tô Kiều nhói đau, bước tới, nắm lấy tay lão thái thái, gọi một tiếng 'Bà nội', suýt chút nữa rơi nước mắt.

Năm ngón tay lão thái thái co quắp dùng sức, nhưng cũng nắm bao c.h.ặ.t, bàn tay gầy guộc còn của bà, đưa về phía Thẩm Tu Cẩn.

Thẩm Tu Cẩn bước tới, đưa tay : "Bà nội."

Lão thái thái nở nụ mãn nguyện, đặt tay hai chồng lên .

"Đừng mà... Bà cũng sống đủ ..." Ánh mắt chút mơ hồ của lão thái thái rơi mặt Thẩm Tu Cẩn, dần dần tiêu cự, hiền từ , "A Cẩn , hôm đó bà nội, thấy thần tích ... Bà liền cầu nguyện với nó, bà ... A Cẩn nhà chúng dày , đau, vết thương cũ cũng nhiều... Bà sợ nó già chịu khổ... nên hy vọng cháu , thể khỏe mạnh."

Lưng Thẩm Tu Cẩn cứng đờ, bàn tay già nua mắt, dù bảo dưỡng đến , cũng đồi mồi.

Lão thái thái lải nhải: "Hóa ... đưa yêu cầu với thần, cũng trả giá... Không , bà gì hối tiếc. A Cẩn... bên cạnh cháu tiểu tiên nữ yêu cháu... cháu nhà ... Bà nội thể, thể yên tâm mà ..."

A Mãn thành tiếng.

"Lão phu nhân, đừng linh tinh! Người , sống đến 150 tuổi, con lấy chồng, bà cô già, cùng mà!"

"Đứa ngốc ... lời ngốc nghếch..." Lão thái thái ráng sức, lườm cô một cái, "Hơn nữa, bà từng tuổi ... bà lời giữ lời thì nào?"

Lão thái thái mãi, mệt quá, mí mắt dần khép hôn mê.

Ôn Đình Hiên giải thích bên cạnh: "Trong t.h.u.ố.c giảm đau cho lão phu nhân uống, thành phần an thần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-853-muon-lam-gi-anh-cung-boi-em.html.]

Anh vui mừng : "Bây giờ chị dâu đến , chắc chắn cách! Cơ thể những sụp đổ đột ngột, giống như những bệnh nhân đó khi bái lạy thần tích, đột nhiên khỏi bệnh ... Y học hiện đại giải quyết , nhưng chị dâu chị chắc chắn cách đúng ?!"

Bọn họ đều coi cô là cứu tinh...

Tô Kiều đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy hy vọng của Ôn Đình Hiên, lời đến bên miệng, thốt .

"Ôn Đình Hiên..." Thẩm Tu Cẩn đang định từ chối Tô Kiều, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.

Tô Kiều đến bên cửa sổ, thấy lầu quỳ đầy , đều hướng về phía Tạ Thần Miếu, đang liều mạng dập đầu, cầu thần tha thứ cho họ... cầu thần tích giáng lâm!

Họ càng tin cái gọi là thần, hắc khí càng nặng! Tương tự, sức mạnh của tà thần sẽ ngừng lớn mạnh trong tín ngưỡng của họ, lấy sinh mệnh của họ chất dinh dưỡng...

Tô Kiều nhắm mắt , điều chỉnh tâm trạng.

Cô xoay , trấn an Ôn Đình Hiên : "Yên tâm, nhất Huyền Môn mà, đương nhiên cách!"

Đồng t.ử Thẩm Tu Cẩn co rút, "Tiểu Kiều..."

"Tốt quá !" Ôn Đình Hiên như trút gánh nặng, kích động đến rơi nước mắt. Anh tháo kính xuống, dùng sức lau mắt, như tiếp thêm sức mạnh, "Chị dâu, chị thế nào, em đều phối hợp!"

Tô Kiều bình tĩnh dặn dò: "Trước tiên trấn an tất cả bệnh nhân, với họ, họ mắc báo ứng gì cả, cũng thần tích gì hết, chỉ là một loại virus mới mà thôi! Chúng sẽ khiến chức năng cơ thể con trông vẻ khỏe mạnh , một đòn phá hủy! Mà t.h.u.ố.c giải độc đang nghiên cứu, hai ngày nữa sẽ kết quả!"

Tuyệt đối thể để tín ngưỡng đối với tà thần sâu thêm nữa...

"Được... , em sắp xếp ngay!" Ôn Đình Hiên kích động thôi, lập tức ngoài sắp xếp.

Khóe mắt Tô Kiều liếc thấy bàn tay biến đen của , ánh mắt tối sầm .

Ôn Đình Hiên, cũng trúng chiêu ...

Sau khi Ôn Đình Hiên rời , A Mãn cũng ngoài lấy nước nóng cho lão thái thái.

Trong phòng, chỉ còn Tô Kiều và Thẩm Tu Cẩn là hai tỉnh táo.

Bầu khí đè nén như , khiến Tô Kiều chút tự nhiên.

Cô cố tỏ thoải mái nhếch khóe miệng, "A Cẩn, bọn họ cần hy vọng..."

Lời hết, Thẩm Tu Cẩn im lặng ôm c.h.ặ.t lấy cô, cánh tay siết c.h.ặ.t, sức lực lớn như khảm cô cơ thể .

Hồi lâu, giọng trầm thấp của đàn ông vang lên đỉnh đầu cô.

"Không cần giải thích với ..." Thẩm Tu Cẩn hôn lên tóc cô, khàn giọng , "Anh , bất kể em gì, đều sẽ bồi em."

 

Loading...