Niên Sương Chí rõ câu cuối cùng của Tô Kiều: “Cô nhớ cái gì?”
Tô Kiều mất kiên nhẫn, hung dữ quát: “Bảo bà xin thì nhanh lên, lề mề nữa là tháo một cái chân của con trai ruột bà đấy!”
Niên Sương Chí: “...”
Người phụ nữ lật mặt còn nhanh hơn lật sách!
Tô Kiều uy h.i.ế.p xong, bắt đầu dụ dỗ.
“Bà vài lời dễ với A Cẩn nhà , xin cho nghiêm túc ...” Tô Kiều nhỏ: “Thì sẽ cân nhắc thả bà và con trai bà , khi , còn tặng Thẩm Từ một buổi giáo d.ụ.c tư tưởng nữa.”
Trên mặt Niên Sương Chí lướt qua một vẻ nặng nề, bà hừ lạnh một tiếng thật mạnh, châm chọc bi lương.
“Cô bớt giả ở đây , bây giờ Thẩm Tu Cẩn mất Thần cốt, cũng chẳng còn cách nào chắn tai ương cho con trai nữa, Thẩm Từ nó cũng chẳng sống bao lâu...”
“ chứ.” Tô Kiều an ủi bà : “Bà dùng cấm thuật nối mạng hai , nên mới báo ứng c.h.ế.t chồng, thực vật suốt hai mươi mốt năm, đến cuối cùng còn kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Yên tâm , bà cũng chẳng sống lâu hơn con trai bà bao nhiêu .”
“Cô...” Niên Sương Chí tức đến mức một ngụm m.á.u già nghẹn ở cổ họng.
“Bà đối với Thẩm Tu Cẩn, một chút áy náy cũng ?” Tô Kiều hạ giọng hỏi bà .
“...” Niên Sương Chí về phía Thẩm Tu Cẩn cách đó mười mấy mét, là tâm trạng gì.
Bà trả lời, khựng vài giây, ném cho Tô Kiều một câu: “Tốt nhất là cô lời giữ lời!”
Sau đó bà thẳng về phía Thẩm Tu Cẩn.
Tô Kiều bóng lưng bà , ánh mắt lạnh vài phần.
Bên Thẩm Tu Cẩn đang Ngọc Cảnh Hoài lải nhải, giữa trán ẩn hiện một tia phiền chán, nhưng khóe mắt liếc thấy bóng dáng Niên Sương Chí đang tới.
Ánh mắt khựng , sống lưng vốn đang lười biếng dựa đầu xe liền thẳng lên vài phần. Ánh mắt Thẩm Tu Cẩn lướt qua Niên Sương Chí, thấy Tô Kiều ở phía bà đang mỉm hiệu với .
Thẩm Tu Cẩn: “...”
Niên Sương Chí đến mặt .
Ngọc Cảnh Hoài cũng Tô Kiều gọi .
“A Cẩn...” Niên Sương Chí dừng mặt Thẩm Tu Cẩn, mở miệng gọi một tiếng , chẳng thể thêm lời nào nữa.
Niên Sương Chí thực vật suốt hai mươi mốt năm, trong ký ức của bà vẫn là Thẩm Tu Cẩn sáu tuổi, nhỏ xíu một mẩu, ánh mắt luôn mang theo vẻ bất an lấy lòng.
Giờ đây, lớn đến mức bà ngước đầu lên .
Trên mặt Thẩm Tu Cẩn cảm xúc gì, rũ mắt Niên Sương Chí vài giây, bỗng nhiên mỉm .
Cô thật là... cái gì cũng bù đắp cho .
Niên Sương Chí thấy , cứ tưởng vẫn giống như hồi nhỏ, vui buồn đều hiện lên mặt, nếu bà vẫn còn thể ảnh hưởng đến Thẩm Tu Cẩn, vẫn trọng lượng trong lòng Thẩm Tu Cẩn thì... thì những ngày tháng của bà và Thẩm Từ sẽ dễ sống hơn nhiều!
Thậm chí tài sản của nhà họ Thẩm, chừng cũng thể tranh giành một chút!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-772-hai-ke-dien-ghep-thanh-mot-doi.html.]
Niên Sương Chí vui mừng đưa tay kéo Thẩm Tu Cẩn: “A Cẩn, thật vẫn...”
“Mẹ là kỹ nữ ở đảo Phong Sa.” Thẩm Tu Cẩn gạt tay bà , hờ hững cho bà : “Bà thậm chí còn tên, chỉ một mã .”
Sắc mặt Niên Sương Chí cứng đờ, còn mở miệng, nhưng Thẩm Tu Cẩn cho bà cơ hội.
“Quá khứ của đều kết thúc , Niên Sương Chí.” Hắn gọi cả họ lẫn tên bà , lạnh lùng : “ thứ . cô đòi công bằng cho , khâu những vết thương mà các để ...”
Thật ngốc...
Khóe miệng Thẩm Tu Cẩn gợn lên một nụ ôn hòa nhàn nhạt.
Không hận thù, lệ khí, cũng sự cam lòng.
Đó là một biểu cảm gần như hạnh phúc.
Niên Sương Chí ch.ói mắt.
Bà ngờ lúc sinh thời, còn thể thấy biểu cảm gương mặt Thẩm Tu Cẩn...
giây tiếp theo, ánh mắt băng giá của Thẩm Tu Cẩn đ.â.m tới.
“Xin .”
Tiểu hoa hồng của đang cố gắng hết sức để bù đắp, thì sẽ vui vẻ đón nhận.
“...” Niên Sương Chí cố nén sự khó chịu và cảm giác nhục nhã, cúi mặt Thẩm Tu Cẩn: “Xin A Cẩn... Thật mấy năm đó, thật sự coi con như con trai...”
“Sao cũng . Chỉ cần cô vui là .” Thẩm Tu Cẩn để tâm, giọng trầm thấp lười biếng tràn từ đôi môi mỏng, ngay cả lời đe dọa cũng thật êm tai: “Mang theo con trai bà cút , nếu để thấy nữa, sẽ băm vằm các .”
Đây đùa.
Sát ý thấm đẫm trong từng chữ.
Toàn Niên Sương Chí run lên bần bật.
Nỗi sợ hãi vô danh từ đáy lòng chui , lan tràn đến tận đầu dây thần kinh, cả bà tê dại.
Cũng chính khoảnh khắc , Niên Sương Chí mới rốt cuộc rõ Thẩm Tu Cẩn của hiện tại.
Nhiều năm trải qua những chuyện của con như , e rằng sớm g.i.ế.c c.h.ế.t bé trai năm đó hèn mọn cầu xin bà yêu thương một chút .
Người đàn ông mắt , chỉ sống vì một Tô Kiều...
“Đừng cái vẻ sợ c.h.ế.t khiếp như thế.” Thẩm Tu Cẩn nhíu mày bất mãn, thấp giọng dạy bảo bà : “Trước mặt vợ , diễn thì diễn cho giống một chút... Nếu bà và đứa con trai bảo bối của bà, e là cách nào sống sót bước khỏi Đế Thành .”
Niên Sương Chí: “...”
Kẻ điên!
Đây nó là hai kẻ điên ghép thành một đôi !!