Thẩm lão thái thái chuẩn sẵn một bàn đầy thức ăn, là món Tô Kiều thích ăn.
"Tiểu tiên nữ của bà trông gầy thế ." Lão thái thái khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay của cô, càng càng thấy gầy đến đáng thương, khỏi lo lắng, "Cái sinh con e là chịu khổ ..."
Tô Kiều uống một ngụm nước cam, thấy lời , suýt chút nữa phun .
Tại chỗ ho sặc sụa.
Thẩm Tu Cẩn đưa khăn giấy tới, bàn tay to vươn qua, vuốt lưng cho cô, để ý chút nào mở miệng : "Vậy thì sinh."
Trong lòng , con quan trọng, một thằng nhãi con, xứng để bông hồng nhỏ của chịu khổ.
"Thế ?!" Mắt lão thái thái trừng tròn xoe, tại chỗ phản đối, "Hai đứa ngoài tiêu d.a.o khoái hoạt, bà ở nhà buồn chán lắm, bà ... hai đứa kiểu gì cũng để cho bà một đứa chắt!"
Đều già tính tình như trẻ con, lão thái thái xưa nay vẫn tính tình , ầm ĩ lên y như đứa trẻ.
Thực vài câu dỗ dành là .
Tô Kiều sớm nắm rõ tính cách của lão thái thái, đang định mở miệng dỗ dành bà một chút, dù chuyện con , lão thái thái cũng tính.
Tuy nhiên cô còn kịp mở miệng, Thẩm Tu Cẩn phắt dậy , "Việc , bà ầm lên nữa cũng thương lượng!"
Thẩm Tu Cẩn dáng cao lớn, khí trường mạnh, tùy ý ghế, lộ vẻ gì thu liễm, lúc đột ngột dậy, sắc mặt lạnh, cảm giác áp bức liền toát .
Thẩm lão thái thái dường như dọa sợ, biểu cảm cứng đờ mặt, miệng vẫn há , nhưng bỗng chốc thốt nên lời.
Tô Kiều lén véo đùi Thẩm Tu Cẩn một cái.
Người đàn ông cụp mắt cô một cái, sắc mặt dịu , mở miệng : "Cháu còn chút công việc xử lý, Phúc bá, giúp cháu đưa cơm đến thư phòng. Hai ăn từ từ."
Nói xong, Thẩm Tu Cẩn liền xoay .
Lão thái thái lúc mới hồn, hướng về phía bóng lưng tuôn một tràng cách .
"Thằng nhóc thối, đủ lông đủ cánh , bắt đầu hung dữ với bà! Cháu lát nữa vệ sinh giấy!!"
Giận thì giận, lão thái thái cũng ý thức giục gấp quá, bà kéo tay Tô Kiều, "Bảo bối, bà chỉ thuận miệng thế thôi, con đừng áp lực. Con bây giờ còn nhỏ, ngược vội..."
Nói , bà nghĩ đến thái độ của Thẩm Tu Cẩn, càng nghĩ càng buồn bực.
"Cái thằng nhóc thối , phát hỏa lớn với bà như ! Hừ! Lát nữa đừng hòng đến dỗ bà, bà giận ba ngày!"
Tô Kiều căn bản lọt lời lão thái thái, cô im lặng ngoài cửa.
Bóng lưng Thẩm Tu Cẩn sớm thấy nữa.
Tô Kiều đăm chiêu nhíu mày, tay sờ cằm.
Không đúng...
Trạng thái của Thẩm Tu Cẩn đúng...
Anh tâm sự!
Anh dám giấu cô tâm sự!!
Tô Kiều đột nhiên cảm thấy vịt mặt thơm nữa, cô chút khẩu vị ăn hết hơn nửa con vịt , và ba bát cơm, định tìm Thẩm Tu Cẩn nghiêm túc chuyện một chút!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-742-hoa-ra-em-moi-la-phu-ba.html.]
Đợi món tráng miệng bữa ăn lên bàn, cô cầm hai phần bánh kem thạch sữa, về phía thư phòng Thẩm Tu Cẩn.
Trên đường Tô Kiều ăn hết một phần.
Cô nghĩ nếu Thẩm Tu Cẩn chịu thành thật khai báo, thái độ thành khẩn, cô sẽ cho phần thứ hai...
"Thái thái."
Đi ngang qua vườn hoa nhỏ, bên cạnh đột nhiên nhảy một bóng , Tô Kiều phản ứng kích ứng, tại chỗ vỗ một lá bùa qua.
Thương Nha suýt vỗ cho ngơ ngác, giơ tay gỡ lá bùa vàng trán xuống, xoa trán, chút tủi , "Thái thái, là ..."
Tô Kiều: "...Cậu nửa đêm nửa hôm, xổm ở đây gì?"
Thương Nha quanh bốn phía, xác nhận ai, lúc mới chút thẹn thùng gãi đầu, "Ngài vẫn trả lời tin nhắn của ... sợ ngài quên, nên đến nhắc nhở một chút..."
Tô Kiều bộ dạng hai mắt chứa chan tình ý như nước mùa thu của , nhớ phương thức liên lạc của Chúc Cương.
là quên thật...
Tô Kiều lấy điện thoại , phía Chúc Cương trả lời .
Dù cô đưa phương thức liên lạc của Chúc Cương cho Thương Nha, cũng sự đồng ý của chính chủ cô nương .
Chúc Cương: 【Thẩm thái thái cô quyết định là , đều cô.】
Tô Kiều: "..."
Tin tưởng cô như ?
Tô Kiều đột nhiên cảm thấy áp lực tăng lên.
Cô quanh Thương Nha hai vòng, đ.á.n.h giá từ đầu đến chân một lượt tỉ mỉ.
Chiều cao cũng , mặt mũi... thì cũng tàm tạm .
"Cậu bao nhiêu tiền tiết kiệm?" Tô Kiều thình lình thốt một câu.
Thương Nha ngẩn , tuy hiểu tại , vẫn báo một con .
Tô Kiều xong mắt trừng lớn, "Sao kiếm nhiều tiền thế?"
Thương Nha: "Nhị gia tay hào phóng, bao giờ bạc đãi em chúng . Mỗi nhiệm vụ tiền nhiệm vụ đều cao, đó chúng bình thường còn thể nhận thêm việc ngoài, chỉ cần lộ phận, kiếm tiền đều là của . Không cần chia cho Nghiệp Sát Môn."
Tô Kiều: "..."
Ông chủ lương tâm nha!!
Khoan ... nếu Thương Nha đều giàu như , thì Thẩm Tu Cẩn...
"Khụ khụ..." Tô Kiều ngoắc ngoắc ngón tay với Thương Nha, gọi đến gần, thì thầm hỏi, "Thẩm nhà , siêu cấp tiền ?"
Cô Thẩm Tu Cẩn tiền, nhưng vẫn luôn khái niệm gì.
Ai ngờ, Thương Nha vẻ mặt kinh ngạc hỏi ngược : "Thái thái, bây giờ ngài mới là giàu nhất, ngài ? Nhị gia sang tên tất cả tài sản rửa sạch của Nghiệp Sát Môn sang danh nghĩa của ngài !"