Nước mắt Tịch Lâm ngừng tuôn rơi, cô dụi mạnh mắt.
Thấy Tô Kiều lên tiếng, cô nghĩ rằng cô vẫn còn giận .
"Cùng lắm thì hầu cho cô, để cô trút giận là chứ gì..."
Trong thế giới của Tịch Lâm, thiện ác đều nguồn gốc, chỉ cần giải quyết là .
Cô ngây thơ nghĩ rằng, chuyện, chỉ cần cô sẵn lòng trả giá là .
Tô Kiều nàng công chúa ngây thơ , nên lời.
Tịch Lâm, bảo vệ quá .
"Chúc Cương, là con gái của cô và khác, cô ?"
" xe..." Tịch Lâm chỉ Đường Dịch phía , "Chú trai với ."
Đường Dịch: "..."
Tịch Lâm hùng hồn : "Thì chứ! Tại bắt nạt Chúc Cương?! Cô sẽ sinh từ bụng ai ! Hơn nữa..."
Tịch Lâm đầu chằm chằm lão quốc vương, hậm hực, "Tại ông nội thể nhiều hồng nhan tri kỷ như , còn xây cả cung điện nhỏ để nuôi! Phụ vương ở bên ngoài cũng phụ nữ khác... còn công khai mang về! bắt gặp mấy !"
"Tại các đàn ông đều thể quan hệ với phụ nữ khác khi kết hôn, mà trả giá, còn mẫu hậu điều tương tự, như phạm tội c.h.ế.t?! Cả Chúc Cương cũng trừng phạt! Tại ?!"
Lão quốc vương Tịch Lâm chất vấn dồn dập đến mức sắc mặt vô cùng khó coi.
"Ta là quốc vương, qua với một phụ nữ quý tộc là điều thể tránh khỏi! Bà nội cháu cũng thể hiểu... cả đời bà đều trung thành với , cũng chỉ yêu một bà !"
Bà nội hiểu, là buộc hiểu?" Tịch Lâm chống nạnh, chút nể mặt, "Lúc nhỏ bà nội với cháu, bà cháu nhất định tìm một đàn ông yêu cháu, tôn trọng cháu, đối xử bình đẳng với cháu để kết hôn! Chứ một biểu tượng hoàng lộng lẫy!"
"..." Lão quốc vương tránh ánh mắt của Tịch Lâm, mạnh mẽ , "Tóm , phụ vương và mẫu hậu cháu tuy xa cách, nhưng họ đều coi cháu là hòn ngọc quý tay! Hơn nữa mẫu hậu cháu hai mươi năm nay, đối xử với phụ vương cháu lạnh lùng như , phụ vương cháu cũng phế bỏ bà ..."
"Vậy lẽ chủ yếu là vì ông ngoại là vương của nước C!" Tịch Lâm tuy đôi lúc trông ngốc nghếch, nhưng dù cô cũng là công chúa, đối với những giao dịch quyền lực đằng các cuộc hôn nhân chính trị , cô vẫn hiểu rõ.
Lão quốc vương Thẩm lão thái thái cho tức một trận, bây giờ cháu gái ruột cho tức, sự kích thích kép, tim ông chút chịu nổi.
Tô Kiều liếc Tịch Lâm một cái ý bảo 'im '.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-651-hay-roi-gio-thi-ai-cung-biet-co-khong-co-van-hoa.html.]
"Ngài đừng kích động ." Tô Kiều lục trong túi, lấy một tấm d.ư.ợ.c phù, đây là hôm qua pha t.h.u.ố.c cho Thẩm Tu Cẩn còn thừa, cô bảo lão quốc vương uống với nước.
Tịch Lâm bất bình cho Chúc Cương, nhưng lão quốc vương cũng là yêu của cô, thấy ông cho tức giận như , Tịch Lâm hối hận xổm bên gối ông, nhẹ nhàng : "Ông nội, cháu đều yêu cháu. Chúc Cương cũng yêu cháu như , cô đối với cháu cũng là , bây giờ cô còn là chị gái cùng khác cha của cháu. Cháu cứu cô ..."
Lão quốc vương nhắm mắt , tạm thời nên lời.
Ông cũng nỡ lòng nào, Chúc Cương c.h.ế.t ...
Hồi lâu , lão quốc vương mới Tô Kiều, "Thẩm thái thái... phiền cháu . Tình hình nước K hiện nay cháu cũng ..."
Nói đến đây, lão quốc vương ngập ngừng vỗ vỗ tay Tịch Lâm.
"Tóm , nhất định sẽ hậu tạ cháu."
Tịch Lâm nở nụ vô tư, "Cháu ngay ông nội là tuyệt vời nhất! Tuyệt vời hơn phụ vương đáng ghét của cháu một nghìn , một vạn !"
Lão quốc vương khổ, đưa bàn tay đầy nếp nhăn lên, vuốt ve khuôn mặt rạng rỡ của cháu gái.
Hoàng, nơi trông vẻ lộng lẫy, nhưng thực chất bên trong mục nát, mà thật sự mọc một đóa hoa hướng dương rực rỡ...
Tô Kiều cảnh ông cháu hòa thuận, nên lời.
Nếu Công tước Lam Tư thật sự là cha ruột của cô, Tịch Lâm cũng là chị em của cô, lão quốc vương đồng thời cũng là ông nội của cô...
Tô Kiều cảm thấy quá gần chút phiền hai ông cháu họ, cô lùi sang bên cạnh hai bước.
Đường Dịch tiến lên.
"Thái thái, đây là kết quả giám định, mời xem."
Tô Kiều nhận, liếc qua, chi chít tiếng Anh...
" văn hóa, hiểu." Cô sờ sờ ch.óp mũi, thành thật thú nhận, "Anh xem qua vấn đề gì là ."
"...", Đường Dịch chút ngượng, "Xin thái thái, vội quá mang kết quả đến cho xem. Nhị gia đây dặn, những tài liệu liên quan đến ngoại văn, nếu đưa cho xem, để chúng dịch sang tiếng Trung dễ hiểu ."
Tô Kiều: "..."