Tô Kiều ngửa đầu , né một chút, “Bà nội, là đợi ngài Thẩm đến …”
Lời từ chối của cô còn xong, đột nhiên kéo tay, lôi về phía , cả ngã một vòng tay quen thuộc ấm áp.
Tô Kiều đầu , qua cặp kính râm liền thấy khuôn mặt góc cạnh của Thẩm Tu Cẩn, cặp kính râm như một bộ lọc đen trắng tự nhiên, nổi bật đường nét vốn tuấn tú đến cực điểm của Thẩm Tu Cẩn, tựa như thiên thần.
Tô Kiều dựa lòng , chỉ cảm thấy cả ấm lên, cảm giác mệt mỏi vì thiếu ngủ lập tức tan biến hết.
Đôi mắt hồ ly cặp kính râm thoải mái khẽ nheo .
Hu hu hu, thoải mái quá, ôm ngủ…
Thẩm Tu Cẩn liếc phụ nữ nhỏ bé đang nhân cơ hội dựa lòng chiếm tiện nghi, khóe miệng khẽ giật giật, động thanh sắc đẩy một chút.
Hắn lão thái thái mặt.
“Bà nội, bà xuất viện một tiếng?”
Lời hướng về lão thái thái, nhưng sát khí quét về phía Tiêu Vọng đang cố gắng trốn ở bên cạnh.
Tiêu Vọng trời, giả vờ vô tội.
Lão thái thái hừ một tiếng: “Cháu đừng dọa Vượng Tử, là bà bảo nó đừng gì, cứ đưa bà đến thẳng đây! Cháu tìm cháu dâu cưng của bà đưa đến?”
Nói đến đây, lão thái thái đột nhiên nhớ điều gì đó, mắt trợn tròn, tức giận: “Trước đây ở bệnh viện, cháu dâu cưng của bà cũng đến ? Bà là bà thấy giọng của con bé, cháu cố tình lừa bà! Được lắm, thằng nhóc thối !”
Lão thái thái giơ cây gậy trong tay lên định đ.á.n.h!
Người trong nhà đều , lão thái thái thương Nhị gia nhất, mỗi nổi giận đều là sấm to mưa nhỏ, tự nhiên thể nào đ.á.n.h thật.
Tô Kiều !
Cô vô thức che chở Thẩm Tu Cẩn lưng, nghĩ ngợi gì mà tự lao đỡ.
Giống như gà che chở con.
“Bà nội đừng đ.á.n.h !”
Lão thái thái cũng ngờ Tô Kiều sẽ lao , cây gậy trong tay suýt nữa thu kịp, nguy hiểm lướt qua vai Tô Kiều.
Bà chút tức giận trừng mắt Thẩm Tu Cẩn đang khoanh tay lưng Tô Kiều, “Cháu cũng đỡ !”
Thẩm Tu Cẩn tay đút túi quần, vẻ mặt lười biếng, thấu chuyện: “Bà nỡ đ.á.n.h .”
“…” Lão thái thái tức đến nghẹn lời.
Với cái EQ , mà lấy vợ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-46-cuoi-luon.html.]
Bà thật sự cho đứa cháu trai điều một gậy.
“Bà nội, bà đừng đ.á.n.h !” Tô Kiều che chắn Thẩm Tu Cẩn, nghiêm túc , “Đều là của con!”
Hu hu hu, con bé quá !
Quả nhiên là tiểu tiên nữ bà chọn!
Mắt lão thái thái long lanh nước mắt, cảm động đau lòng, “Được , đ.á.n.h, nào, để bà xem mặt con rốt cuộc thế nào !”
Tô Kiều phản ứng thế nào, ngẩng đầu Thẩm Tu Cẩn bên cạnh, “Ngài Thẩm…”
Cặp kính râm đen kịt che nửa khuôn mặt cô, Thẩm Tu Cẩn gần như thể thấy cặp kính râm, ánh mắt ngây thơ của cô…
Hắn khẽ : “Đừng động.”
Cô liền ngoan ngoãn lời, để mặc tháo kính râm và khăn trùm đầu của cô xuống.
Một khuôn mặt nhỏ nhắn với làn da trắng như tuyết, ngũ quan diễm lệ tinh xảo dần dần lộ mắt .
Ánh mắt Tiêu Vọng lóe lên vẻ kinh ngạc, tán thưởng huýt sáo một tiếng, “Belle!”
Người .
Không gì khác, khuôn mặt của tiểu tiên nữ , thật sự là tuyệt sắc.
Lão thái thái càng hài lòng hơn, “Cháu dâu cưng của bà và A Cẩn cạnh , thật là một cặp trời sinh! Thế , hôm nay hai đứa đăng ký kết hôn ! Lễ đính hôn cũng đừng , cưới luôn!”
“Được ạ, ạ!” Tô Kiều đương nhiên là mong .
Lão thái thái quả thực là hòn đá lót đường con đường bảo mệnh của cô!
Cô nhịn mà tiến gần lão thái thái.
Thẩm Tu Cẩn đưa tay , túm cổ áo Tô Kiều lôi cô về.
“Bà nội, vợ của Thẩm Tu Cẩn , đương nhiên là nhất. Những thủ tục cần , thể thiếu một cái nào. Bà cũng cháu dâu cưng của bà chịu thiệt thòi chứ?”
Những lời thể chê .
“Nói cũng …” Lão thái thái cảm thấy lý, bà nắm lấy tay Tô Kiều, rạng rỡ, “Vậy , cháu dâu ngoan, chúng bàn chuyện đính hôn !”
Tô Kiều cứ thế mơ hồ lão thái thái kéo , cô đầu Thẩm Tu Cẩn, lão thái thái ép đầu .
“Đừng quan tâm nó! Thằng trai thẳng đó từng yêu đương, những chuyện ! Bà quyết định!”
Thẩm Tu Cẩn: “…”