Thẩm Tu Cẩn nhíu mày, bối rối mở mắt , đối diện với đôi mắt mở to của Tô Kiều, đang với vẻ chấn động như động đất.
Mà tiếng tim đập nặng nề như trống trận , chính là phát từ l.ồ.ng n.g.ự.c Tô Kiều.
Thẩm Tu Cẩn: “?”
Anh khẽ c.ắ.n môi cô một cái.
Tô Kiều cả biểu diễn một màn nhảy dựng tại chỗ, mạnh mẽ đẩy .
Lực mạnh đến mức Thẩm Tu Cẩn kịp phòng , đẩy đến mức gáy đập thẳng tường đầu giường, một tiếng ‘cốp’ trầm đục vang lên.
Mặt Thẩm Tu Cẩn đen , từ kẽ răng nặn hai chữ lạnh buốt, “Tô, Kiều!”
Tô Kiều cũng nhận phản ứng quá lớn.
Vội vàng luống cuống tiến lên xoa cho .
“Xin , xin … Em, em chỉ là… Ôi, em cũng nữa.” Tô Kiều chút năng lộn xộn.
Vừa cô đột nhiên căng thẳng.
Hôn nhiều như , chiếm tiện nghi của Thẩm Tu Cẩn bao nhiêu .
Bây giờ cô bắt đầu căng thẳng…
Thẩm Tu Cẩn hít một thật sâu, cũng đến mức thật sự tức giận với cô.
Anh nhíu mày cô, “Tim em thoải mái ? Đi kiểm tra .”
“…”
Tô Kiều tay đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn xạ, ánh mắt rơi đôi môi mỏng đang hé mở của Thẩm Tu Cẩn.
Xong , còn chút hôn.
Sắc tâm cũng quá nặng …
Thẩm Tu Cẩn thấy cô ngây ngốc , mày nhíu càng c.h.ặ.t, khỏi lo lắng.
Xem cô thương nhẹ, ngoài việc lạnh buốt, còn cả biến chứng…
Thẩm Tu Cẩn đưa tay , “Lại đây, để em sạc pin một lúc.”
Tô Kiều tại chỗ bật xa nửa mét, hiếm khi lắp bắp.
“Không… cần , em hồi phục gần xong .”
Thẩm Tu Cẩn còn cô nảy sinh sắc tâm với , nguy hiểm lắm…
Đây là ghét bỏ ?
Thẩm Tu Cẩn vui nhíu mày lạnh lùng, giọng điệu trầm xuống, “Đừng để thứ hai.”
“Em…”
Tô Kiều còn kịp giải thích, cánh cửa phòng tắm vang lên một tiếng động lớn của vật nặng rơi xuống.
“Ôi, suýt quên!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-396-nguoi-dan-ong-nay-that-la-quyen-ru-chet-nguoi.html.]
Tô Kiều vỗ trán nhớ điều gì đó, xoay phòng tắm.
Nửa phút , Thẩm Tu Cẩn liền thấy Tô Kiều , trong tay còn kéo theo Tô Dĩ Nhu trói gô, miệng dán băng keo…
Thẩm Tu Cẩn: “…”
Anh đưa tay xoa xoa thái dương.
“Ưm ưm ưm—” Tóc Tô Dĩ Nhu rối bù, cả t.h.ả.m hại vô cùng, trừng trừng Tô Kiều, trong mắt tóe lửa.
Tô Kiều ngay cả một ánh mắt cũng cho cô , gượng với Thẩm Tu Cẩn: “Thẩm , Tô Dĩ Nhu chắc chắn liên quan đến Tà Sát Tinh! Em đưa cô đến chỗ sư phụ, xem cách nào loại bỏ mệnh hồ yêu cô , tiện thể thẩm vấn luôn!”
“Ưm ưm!!” Tô Dĩ Nhu đều phản kháng, giãy giụa vặn vẹo tay Tô Kiều.
Tô Kiều một nhát d.a.o tay c.h.é.m thẳng gáy cô ngất , dứt khoát gọn gàng.
Sau đó cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Tu Cẩn, càng ngọt ngào hơn.
“Thẩm , d.ư.ợ.c phù lát nữa em gọi đến dán giúp nhé.”
Nói xong, Tô Kiều một tay xách Tô Dĩ Nhu xoay chuồn mất.
Ở cùng Thẩm Tu Cẩn nữa, cô đảm bảo sẽ chuyện gì táng tận lương tâm!
Người đàn ông đối với cô quá quyến rũ…
Thứ cô mọc thật sự là thất tình ?
Tên khốn Tà Sát Tinh đang đùa cô chứ?
Cô thế nào cũng thấy mọc sắc tâm!
Đối với Thẩm Tu Cẩn sức đề kháng, cầm thú vô cùng…
Thẩm Tu Cẩn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Tô Kiều, ánh mắt dần lạnh .
Cô , dường như cần như nữa…
Sự thất vọng và u ám trong mắt Thẩm Tu Cẩn, một tia cố chấp điên cuồng màu m.á.u nuốt chửng.
Anh đưa tay lấy điện thoại đầu giường.
Đầu tiên gọi cho chú Thành, bảo ông đến đón .
Cuộc gọi thứ hai, gọi cho Tiêu Tư Diễn.
“Tuần , sẽ mang sính lễ đến nhà…” Thẩm Tu Cẩn giọng nhàn nhạt nhắc nhở, “Chuyện nên , nhất xong .”
Cô thể yêu .
Thẩm Tu Cẩn chấp nhận.
sẽ cho cô cơ hội vứt bỏ mà chạy trốn.
Hoặc là cùng c.h.ế.t, hoặc là, vĩnh viễn ở bên cạnh …
Anh sớm đến bước thể buông tay .