Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 118: Tại sao em không tức giận

Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:57:46
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  Bộ đồ màu xám cao cấp cùng tông, từ đầu đến chân tinh tế một tì vết, như một con b.úp bê hảo bước từ tủ kính, điểm khác biệt duy nhất là, trong mắt cô ánh lên vẻ rạng rỡ, thẳng Thẩm Tu Cẩn, sự ngưỡng mộ và ngọt ngào thể che giấu gần như tràn

  Hai sự dẫn dắt ân cần của quản lý, thẳng lên phòng riêng lầu hai.

  Từ đầu đến cuối, Thẩm Tu Cẩn hề về phía cô một cái, lẽ phát hiện sự tồn tại của cô…

  Tầm của Tô Kiều Khúc Tham Thương che khuất.

  Anh nhíu mày, chút đau lòng dịu dàng khuyên cô: “Tin đồn tình ái của Thẩm Tu Cẩn nhiều, Tiểu Kiều, hợp với em, cũng đáng để em thích! Anh ít tài liệu về , nếu em xem, thể…”

  “Vậy phụ nữ bên cạnh là ai ?” Tô Kiều hỏi thẳng, vẻ mặt cô , lông mày nhíu .

  Vừa phụ nữ bên cạnh Thẩm Tu Cẩn chút .

  Chỉ là cách quá xa, cộng thêm lớp trang điểm của phụ nữ khá dày, Tô Kiều tướng mạo của cô , chỉ qua thiên nhãn mơ hồ quan sát thấy một luồng khí đen quấn quanh…

Khúc Tham Thương chỉ nghĩ Tô Kiều vẫn còn si mê, bất lực thở dài : “Người phụ nữ đó tên là Diệp Trăn, là con gái độc nhất của gia tộc y d.ư.ợ.c lớn nhất Đế Thành – nhà họ Diệp, mệnh danh là danh viện quý tộc cuối cùng của Đế Thành, cũng là nhiều tin đồn tình ái nhất với Thẩm Tu Cẩn…”

  “ vệ sinh một lát, cứ gọi món !” Tô Kiều nhanh ch.óng dậy, bỏ .

  Người phụ nữ tên Diệp Trăn rõ ràng gặp tà ma, Thẩm Tu Cẩn ở cùng cô chắc chắn sẽ liên lụy!

  Lầu là khu vực VIP, lối lên cầu thang còn bảo vệ canh gác, Tô Kiều dùng một chút thuật che mắt để qua.

  Lầu hai còn lớn hơn lầu một, Tô Kiều tạm thời cảm nhận thở của Thẩm Tu Cẩn, chỉ thể loanh quanh, đến góc rẽ, một luồng ấm quen thuộc đột nhiên ập đến, kịp để Tô Kiều phản ứng, một bàn tay to của đàn ông tóm lấy, cả bất ngờ kéo một phòng riêng trống bên cạnh.

  ‘Rầm——’ Tô Kiều ép lên tấm cửa, sức nặng của cơ thể khiến cửa phòng riêng đóng c.h.ặ.t .

  ‘Cạch’——

  Là tiếng khóa cửa.

  Tầm của lầu hai nhà hàng cảnh sông , nhưng đồng thời cũng lắp rèm che nắng nhất, một tia sáng nào thể lọt .

  Bây giờ, phòng riêng trống cửa nẻo đóng c.h.ặ.t, giống như một căn phòng bí mật tối đen.

  Tô Kiều ép lên cửa, mặt, là l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc và rộng lớn của đàn ông, theo cơn giận kìm nén, khẽ phập phồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-118-tai-sao-em-khong-tuc-gian.html.]

  “Hẹn hò với Khúc Tham Thương ở đây ?” Giọng trầm thấp lạnh lẽo của Thẩm Tu Cẩn, vang lên đầu cô, mỗi chữ đều mang theo lạnh, “Anh đối với em cũng hào phóng thật.”

  Hắn xong, cơ thể đột nhiên cứng đờ.

  Trong bóng tối, phụ nữ đưa bàn tay nhỏ lo lắng sờ soạng .

  “Thẩm thương ở ? Người phụ nữ cùng , dính thứ sạch sẽ, em sợ cô sẽ liên lụy đến …”

  Răng hàm của Thẩm Tu Cẩn khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t, tóm lấy bàn tay nhỏ đang sờ soạng lung tung , dùng sức ấn lên tấm cửa.

  “ xảy chuyện hơn ?” Hắn lạnh một cách khó hiểu, “Vừa tiện cho em và đội trưởng Khúc song túc song tê.”

  Tô Kiều: “…”

  Song túc song tê thể dùng như ?

  Cô cảm thấy Thẩm Tu Cẩn thật sự chút văn hóa.

   lời dám .

  “Là đội trưởng Khúc nhờ em giúp phá án, đó hai chúng em điều tra đến trưa, cảm ơn nên mời em đến đây ăn cơm…” Tô Kiều kiên nhẫn giải thích.

  Ngũ quan của cô nhạy bén hơn thường, khi thích nghi với bóng tối, cô thể rõ khuôn mặt của Thẩm Tu Cẩn.

  Tuấn tú, âm u, vô cùng hợp với môi trường u tối .

  Hắn im lặng cô, ánh mắt cực sâu, như đang cân nhắc xem lời của cô đáng tin

  Bàn tay của Tô Kiều vuốt lên trán Thẩm Tu Cẩn, một chút mát lạnh, từ từ xoa tan nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của .

  “Anh tức giận ? Vì em ăn cơm cùng Khúc Tham Thương ?” Tô Kiều cảm thấy sự kiên nhẫn của cả đời đều dùng cho Thẩm Tu Cẩn, cô dỗ như dỗ một đứa trẻ, chút bất lực , “Anh và cô Diệp cũng ăn cơm cùng ? Các còn mở phòng riêng, em cũng tức giận.”

  “…” Ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Tu Cẩn sinh vài phần cố chấp vô lý, “Tại ?”

  Tô Kiều: “?”

  Hắn chằm chằm cô, đôi môi mỏng khẽ động, từng chữ từng chữ hỏi: “Tô Kiều, tại em tức giận?”

 

Loading...