“ dạy em.”
Thẩm Tu Cẩn trầm giọng ngắt lời cô, ánh mắt cực sâu.
Tô Kiều khó hiểu chớp mắt, thấy Thẩm Tu Cẩn lấy một chút kem từ chiếc bánh kem nhỏ bàn, bôi lên môi cô.
Không cho Tô Kiều cơ hội phản ứng, tay của giữ lấy gáy cô, dùng sức, ấn đầu cô về phía , còn Thẩm Tu Cẩn hình động, chỉ khẽ ngẩng đầu, chính xác bắt môi cô… , là lớp kem môi cô.
Vị ngọt ngào của kem lập tức tan giữa hai đôi môi…
Tô Kiều kinh ngạc hé môi, tạo cơ hội cho đối phương.
Cô mở to mắt, mắt là đôi mắt sâu thẳm của đàn ông, bên trong chứa đầy nụ xa… như thể thực hiện thành công một trò đùa.
Hắn đang chế giễu cô…
Chế giễu chiêu trò cấp thấp của cô!
Thẩm Tu Cẩn liếc đồng hồ cổ tay, buông tay, lùi , nụ chế giễu môi vẫn tan.
“Sau bớt xem những thứ vô dụng đó .”
Hắn xong, dậy tiện tay xoa rối tóc Tô Kiều, bỏ .
Bóng lưng ngược nắng ban mai, trông vẻ tâm trạng tồi.
Tô Kiều theo, đột nhiên một cảm giác cô đơn thật…
Nhìn bóng lưng Thẩm Tu Cẩn biến mất khỏi tầm mắt, tại , tim đập chút kỳ lạ.
Tô Kiều ghế, chiếc bánh kem nhỏ ngay mắt, cô múc một miếng đưa miệng, ngọt quá…
Ăn sáng xong, Tô Kiều đang thiền trong đình nghỉ mát trong vườn.
Những ngày , cô nhận vài phần công đức phúc duyên, đối với tu hành như Tô Kiều, thứ còn quý giá hơn vàng bạc tiền tài, ích cho việc tăng tiến tu vi.
chút công đức phúc duyên vẫn còn quá ít, Tô Kiều đang nghĩ xem nên tìm nơi nào để nhận thêm việc thì công việc tìm đến cửa.
“Cô Tô, bên ngoài một đàn ông tên Khúc Tham Thương, tự xưng là bạn của cô, việc quan trọng cần cô giúp đỡ.” Quản gia Phúc bá đến truyền lời.
“Là bạn của !”
Công đức đến !
Tô Kiều lập tức dậy chạy về phòng, đeo túi vải của lên, vội vàng gặp Khúc Tham Thương.
Khúc Tham Thương chặn ở ngoài Tư U Viên, dựa cửa xe chờ, mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, cả trông phong độ.
“Đội trưởng Khúc, gọi điện thẳng cho ?”
Khúc Tham Thương khổ, định giải thích: “Anh…”
“Thôi bỏ , lên xe .” Tô Kiều chút khách sáo, mở cửa xe, tự ghế phụ.
Khúc Tham Thương bật , cũng lên xe, Tô Kiều bên cạnh.
Cô mặc một chiếc áo dài màu trắng ngà, mái tóc đen như mực hai chiếc trâm gỗ đào cài tùy ý, cả như bước từ trong tranh cổ, tiên lạnh.
Khúc Tham Thương nhớ cảnh tượng đầu gặp cô năm năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-116-ngot-qua.html.]
“Lần đầu tiên gặp em, em cũng mặc màu trắng…”
Tô Kiều của năm năm , giống như một mảng tuyết quên tan trong thung lũng.
Anh một cái vạn năm, ngỡ ngàng tưởng gặp thần tiên…
Tô Kiều nhớ một chút, “Lâu quá , nhớ nữa.”
Khúc Tham Thương , “Em thật sự đổi chút nào.”
Không ai thể bước đôi mắt thờ ơ như sương mù đó.
Thẩm Tu Cẩn, tại là ngoại lệ?
“Anh thể hỏi em một câu ?” Khúc Tham Thương , “Tại … em ở cùng Thẩm Tu Cẩn?”
Là đội trưởng của Linh Tổ, Khúc Tham Thương thể điều tra ít thứ.
Tô Kiều hỏi ngược : “Chuyện liên quan đến việc chúng hôm nay ?”
Sự thất vọng trong mắt Khúc Tham Thương thoáng qua, : “Không liên quan, chỉ là tò mò.”
“Tò mò cái gì?” Tô Kiều hiểu.
“Mối quan hệ của em và Thẩm Tu Cẩn.”
Tô Kiều suy nghĩ hai giây, trả lời: “ gả cho .”
Năm chữ nhẹ tênh , đập đầu Khúc Tham Thương khiến trống rỗng một lúc, suýt nữa tông đuôi chiếc xe phía , vội vàng đ.á.n.h lái, giây phút cuối cùng vượt qua chiếc xe một cách hú vía.
Tô Kiều để ý đến sự thất thố của , chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, phàn nàn một câu: “… Kỹ năng lái xe của , còn bằng .”
“Tiểu Kiều, em… thích Thẩm Tu Cẩn?” Khúc Tham Thương trầm giọng hỏi.
Không rõ là kinh ngạc là cảm xúc gì khác.
Tô Kiều chút mất kiên nhẫn.
Sao ai cũng đến chuyện thích?
Thích thì ?
Không thích thì ?
Trong lòng cô một cảm giác bực bội nên lời, trả lời, trực tiếp chuyển chủ đề về việc chính: “ , đến tìm giúp gì ?”
Khúc Tham Thương tự nhiên phát hiện sự né tránh và mất kiên nhẫn của Tô Kiều, che giấu sự ảm đạm trong ánh mắt, nghiêm túc : “Là Hoàng Trinh Như…”
Linh Tổ, nhà tù lòng đất.
Hoàng Trinh Như hai sợi xích sắt treo hai tay, mái tóc bạc trắng, đầu cúi gằm.
Tô Kiều tới, nâng khuôn mặt nhăn nheo của bà lên, c.h.ế.t, cả khuôn mặt đều đen kịt.
“Sáng nay đội viên của đến chuẩn thẩm vấn bà , thì phát hiện bà c.h.ế.t. Hơn nữa tình trạng c.h.ế.t kỳ lạ, trong hốc mắt nhãn cầu, trong miệng lưỡi…”
“Là cưỡng ép rút hồn phách và ngũ quan.”