Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 102: Tìm đến tận cửa

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:13:54
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  “Oẹ——”

  Hoàng nương nương ngã xuống bàn thờ, há miệng phun một ngụm m.á.u tươi nhuộm đỏ bức tượng tà thần mặt, sắc mặt bà trắng bệch, ánh mắt đầy kinh ngạc và thể tin nổi.

  “Sao thể!! T.ử Mẫu Sát của …”

  Để thể điều khiển quỷ thể của T.ử Mẫu Sát ở mức độ cao nhất, bà dung hợp bản và quỷ thể.

  Đêm nay bà dự liệu kết quả tồi tệ nhất, cũng chỉ là để Trần Lệ Hồng cùng Thẩm Tu Cẩn đồng quy vu tận… Bà mất nửa cái mạng thể tu luyện , dùng phương pháp của bà đến hai năm là thể điều dưỡng cơ thể, cũng lỗ.

   phụ nữ đó… thể phá cả T.ử Mẫu Sát của bà

  “Hoàng nương nương, ?” Lâm Tiểu Vân bên cạnh thấy tình hình , lo lắng hỏi, “Thẩm Tu Cẩn rốt cuộc c.h.ế.t ?!”

  Hoàng nương nương lau vết m.á.u ở khóe miệng, dùng vải đỏ bọc tượng tà thần , sắc mặt chút âm u đáng sợ.

  Bà đầu dặn dò Lâm Tiểu Vân: “Bên cạnh Thẩm Tu Cẩn cao nhân bảo vệ, đêm nay mạng của cũng suýt mất! Bà mau , gần đây đừng đến tìm !”

  Lâm Tiểu Vân sốt ruột: “Hoàng nương nương, mấy năm nay tiền tiêu ít ! Bà thể cứ thế phủi tay, Thẩm Tu Cẩn c.h.ế.t, chẳng tiền của đều uổng phí !”

  Hoàng nương nương nhanh tay phá hủy bàn thờ, dọn dẹp sạch sẽ khí trường còn sót khi thi pháp.

  Nghe , bà lạnh lùng Lâm Tiểu Vân, lạnh nhắc nhở: “Thẩm nhị thái thái đừng quên, nếu giúp đỡ, bà lấy gì để mê hoặc gia chủ nhà họ Thẩm, vững trong nhà họ Thẩm?! Bà còn tiếp tục sủng ái, nhất đừng đắc tội với !”

  Sắc mặt Lâm Tiểu Vân lập tức đổi.

  Hoàng nương nương cũng thật sự đắc tội với vị khách hàng lớn , dù mấy năm nay tiền Lâm Tiểu Vân cho bà cũng gần đến chín con .

  Bà đảm bảo: “Thái thái yên tâm, Thẩm Tu Cẩn nhiều nhất cũng chỉ thể sống thêm vài ngày! Ta nhất định sẽ giúp bà giải quyết!”

  Vội vàng dỗ dành Lâm Tiểu Vân xong, Hoàng nương nương nhanh ch.óng về phòng, lấy tiền tiết kiệm bao năm nay của từ trong két sắt đóng gói , đồng thời liên lạc với t.ử trướng lập tức lái xe đến ngã tư đón bà !

  Quỷ thể của Trần Lệ Hồng liên kết với bà , tên Tô Kiều thể sẽ theo thở mà tìm đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-102-tim-den-tan-cua.html.]

  Nơi còn an , bà nhanh ch.óng rút lui!

  “Muốn ?” Bóng dáng của Lâm Tiểu Vân như miếng cao dán ch.ó một nữa bám lấy, chặn ở cửa.

  Dưới ánh trăng, Lâm Tiểu Vân vẫn là khuôn mặt đó, nhưng ánh mắt và thần thái của bà khác so với bình thường, từng bước từng bước tiến gần Hoàng nương nương, khí thế áp đảo đến mức bà lùi liên tục.

  “…”

  Hoàng nương nương nhận điều , lòng sinh cảnh giác, một tay lén lút thò trong bọc lấy chiếc chuông đồng của .

  “ thái thái, còn một thứ đưa cho bà, thứ cũng thể lấy mạng Thẩm Tu Cẩn! Bà đưa tay đây!”

  “Còn thứ như ?” ‘Lâm Tiểu Vân’ nhướng đôi mày liễu dài, như mà phối hợp đưa tay .

  Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, trong mắt Hoàng nương nương lóe lên vẻ hung ác, bàn tay khô gầy đột ngột nắm lấy Lâm Tiểu Vân, móng tay dài nhọn cắm da thịt bà .

  Trong phút chốc, bà cảm nhận một luồng linh lực thuộc về tồn tại trong cơ thể Lâm Tiểu Vân.

  “C.h.ế.t !”

  Tay của Hoàng nương nương giơ cao chiếc chuông đồng lên lắc mạnh, miệng lớn tiếng niệm chú, cố gắng khống chế và tiêu diệt luồng linh lực đó.

  Tuy nhiên, luồng linh lực đó đột nhiên tăng vọt, theo cánh tay tiếp xúc với Lâm Tiểu Vân mà mạnh mẽ xâm nhập cơ thể Hoàng nương nương, rối loạn linh trì của bà , trong phút chốc phá vỡ thuật pháp của bà .

  “Phụt——” Hoàng nương nương phản phệ, b.ắ.n xa hai ba mét, quỳ đất, nôn một ngụm m.á.u.

  Lâm Tiểu Vân cũng theo đó mà ngất .

  “Ha, còn tưởng bản lĩnh lớn đến …” Giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng của một phụ nữ, lúc vang lên một cách u ám, mang theo vài phần khinh thường, “Chỉ là một bà già lắc chuông, thờ tà thần học vài năm tà thuật, dám mang danh Huyền Môn mà ngang ngược bậy ở nhân gian? Thật sự tưởng thiên đạo quản ngươi ?!”

  Bóng dáng của Tô Kiều từ lúc nào xuất hiện trong sân, cô bước từ trong bóng tối, khuôn mặt thanh tú tuyệt trần lộ ánh trăng, còn lạnh lẽo hơn cả ánh trăng ba phần.

 

Loading...