CHỒNG DẪN NGƯỜI THÂN Ở CÙNG, TÔI CHIA TIỀN THUÊ NHÀ CHO TỪNG NGƯỜI - 7
Cập nhật lúc: 2026-01-04 11:28:07
Lượt xem: 361
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tới cửa phòng tiệc, dừng , đầu đàn ông đang và em trai xâu xé, ánh mắt bình thản, lời rõ ràng:
“Lục Trạch, chúng ly hôn.”
dứt khoát lưng, kéo cửa bước ngoài.
Sau lưng là âm thanh cãi vã hỗn loạn, chua chát và nhục nhã.
Trước mặt là hành lang khách sạn yên tĩnh, đèn sáng dịu dàng.
Cánh cửa , như ngăn đôi hai thế giới. Một bên là đống đổ nát. Một bên là tự do.
Cuối hành lang, Trần Hi chờ sẵn. Trên tay cô là một ly sữa còn nóng.
Vừa thấy , cô giơ ngón cái lên:
“Tuyệt vời.”
nhận lấy ly sữa, ấm xuyên qua lòng bàn tay, chạm tới tận đáy tim.
Hai chúng thang máy, xuống bãi đỗ xe tầng hầm.
Lúc cửa xe đóng , mới thực sự thở — nhiều ngày như dây đàn căng cứng, cuối cùng cũng thả lỏng.
Bất ngờ, nước mắt rơi xuống, từng giọt, báo .
Không vì đau lòng. Không vì tiếc nuối.
Mà là vì tủi hờn. Vì uất nghẹn. Vì nhẫn nhịn và tổn thương chất đầy đến miệng ly.
… .
Nụ của giải thoát.
Sáng hôm , dù là Chủ nhật, dậy sớm hơn cả ngày việc.
lập tức liên hệ luật sư, giao bộ bằng chứng công chứng.
Yêu cầu khởi kiện ly hôn.
Lý do rõ ràng: ly hôn, và buộc Lục Trạch trả bộ tài sản chung âm thầm chuyển nhượng trái phép, đồng thời yêu cầu phân chia công bằng theo luật định.
Làm xong việc, về nơi từng gọi là “nhà”.
Không khí trong căn hộ lạnh tanh, thứ rối tung như dư âm của trận kịch tối qua vẫn còn âm ỉ.
quan tâm.
mở điện thoại, chặn bộ liên lạc của Lục Trạch, , Lục Hải, và bất kỳ ai mang họ Lục – từ điện thoại, WeChat, đến cả QQ.
Thế giới của , lấy sự yên tĩnh nguyên bản.
Những ngày đó, dốc lực công việc.
Kể từ khi lên chức giám đốc dự án, càng bận hơn, nhưng cũng thấy rõ đang bước một giai đoạn phát triển đột phá.
cùng đội ngũ phụ trách một dự án quốc tế quan trọng, ngày đêm chạy kế hoạch, họp, phản biện.
Còn bên phía Lục Trạch?
Nghe , từ tiệc mừng thọ đó, như c.h.ế.t đuối chới với giữa tâm bão.
Một mặt đối diện với đơn kiện ly hôn và trát triệu tập từ tòa án.
Một mặt chính gia đình ruột – từng là đồng minh – sang đòi nợ.
Mẹ và em trai , còn là “hậu phương”, mà hóa “chủ nợ”. Mỗi ngày đều đến nhà đòi chia phần, nhắc từng lời hứa “nuôi cả nhà” mà từng thốt .
Dù gì thì… cũng lương mười vạn một tháng mà, ?
Bê bối trong tiệc sinh nhật hôm đó cũng nhanh ch.óng lan công ty, qua miệng những đồng nghiệp mặt hôm .
Danh tiếng “tinh giàu ”, “chồng quốc dân” mà từng vẽ , sụp đổ còn mảnh.
Cơ hội thăng chức giám đốc – từng nắm chắc trong tay – loại khỏi danh sách chỉ một tuần.
Lục Trạch còn định kiện ngược vì xâm phạm quyền riêng tư.
vì bằng chứng đều do tự nguyện ký ủy quyền cung cấp, nên tòa bác bỏ thẳng thừng.
Hai tuần , dự án quốc tế phụ trách thành xuất sắc.
Công ty thưởng cho một khoản bonus lớn.
Trần Hi giúp tìm một căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố: tầm thoáng, nội thất sang trọng, khu dân cư văn minh.
quyết định chuyển .
Cuối tuần, bắt đầu đóng gói.
Trong phòng đồ, gấp gọn váy áo, túi xách, giày dép từng thùng carton cẩn thận.
Còn đồ của Lục Trạch – từ sơ mi đến đôi tất – nhét hết túi rác, ném thẳng tiếc tay.
Phòng việc, dọn sạch. Phòng tắm, gom hết đồ cá nhân.
Tay ôm thùng đồ cuối cùng bước khỏi phòng ngủ, ngoái đầu căn phòng trống.
Lặng lẽ. Gọn gàng. Trong lành đến lạ.
Ngày tòa, trời nắng rực.
mặc vest công sở chỉn chu, bước phòng xử án cùng luật sư.
Phía đối diện, Lục Trạch trông tiều tụy đến đáng thương: hốc mắt trũng sâu, tóc bù xù, vẻ ngoài chẳng còn tí phong độ nào của từng “kiếm mười vạn/tháng”.
Phiên xử diễn nhanh gọn.
Trước những chứng cứ cung cấp, biện hộ của đều trở nên vô nghĩa.
Hành vi chuyển nhượng tài sản hôn nhân xác định là trục lợi chủ đích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chong-dan-nguoi-than-o-cung-toi-chia-tien-thue-nha-cho-tung-nguoi/7.html.]
Phán quyết công bố:
Ly hôn chính thức.
Khoản thưởng 345.000 tệ chia đôi.
Do hành vi gian dối và tổn thương tinh thần nghiêm trọng, cùng phần trả góp kết hôn, Lục Trạch bồi thường thêm cho 200.000 tệ.
Khi đến con đó, sắc mặt xám ngoét, phịch xuống ghế.
thì chỉ khẽ gật đầu, lên, cảm ơn luật sư và thẩm phán.
Bước khỏi tòa, trời xanh trong vắt.
rời khỏi sân, thấy ba và em trai lao tới.
“Tiền ?”
“Phán bao nhiêu? Phải chia cho tụi tao!”
“Anh lo cho nhà cửa! Không thì đừng trách!”
Tiếng c.h.ử.i bới chút kiêng dè vang vọng khắp con phố.
đeo kính râm, lặng lẽ bước về phía chiếc BMW trắng mới tinh của — phần thưởng tự tặng dự án thành công.
Chiếc xe lướt êm ru.
Bỏ phía là tiếng la hét và cả một gia đình rách nát.
— còn thuộc về thế giới đó nữa.
dùng bộ tiền bồi thường và phần thưởng để thanh toán trọn gói căn hộ mới.
Ngày dọn , Trần Hi và hội bạn đến giúp. Chúng bật nhạc, khui sâm-panh, ăn bánh kem, giòn trong ánh nắng chiều tràn ngập.
ô cửa kính lớn, ngắm thành phố sáng đèn rực rỡ.
Cuộc đời mới của , chính thức bắt đầu.
Một năm .
— trở thành nữ giám đốc vùng trẻ nhất trong công ty.
Tài chính vững vàng, tinh thần tự do.
Còn Lục Trạch?
Phải bán căn hộ hôn nhân để trả nợ.
Phần còn gia đình “chia chiến lợi phẩm”.
Bị ép dọn về ngoại ô, thuê một căn hộ cũ chật chội 60m² cho 5 .
Mẹ bệnh triền miên. Em trai vẫn ăn bám. Gia đình mỗi ngày là một cuộc chiến.
Công ty cắt chức, điều sang bộ phận nhàn rỗi. Lương giảm mạnh.
Anh – từng là “tinh đô thị” – giờ chỉ là một gã đàn ông trung niên bệ rạc và cáu bẳn.
Một ngày nọ, lái xe đến lễ trao giải.
Đèn đỏ.
thấy — đang cãi với nhân viên thu phí vì năm tệ.
Áo sơ mi nhăn nheo, đầu tóc bết dầu, c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Là Lục Trạch.
Ánh mắt chạm .
Vẻ mặt cứng đờ. Hoảng loạn. Nhục nhã.
chỉ im lặng, một giây, nhấn ga.
Xe lướt .
Qua gương chiếu hậu, chỉ còn là một vết mờ.
Vài tháng , Trần Hi gọi:
“Cậu ? Lục Trạch nhờ tớ xin cho vay tiền. Mẹ sắp mổ lớn, vay ai nữa.”
im lặng một lúc mỉm :
“Tớ còn nợ điều gì.”
Tưởng là hết.
Vài hôm , xuất hiện cổng công ty, quỳ gối, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Nguyệt Nhiên… giúp …”
chỉ xuống, bình thản :
“Chúng thanh toán xong .”
Rồi lưng bước , để lưng tiếng t.h.ả.m thiết của một từng chọn sai.
Về , vướng nợ nần, sống vật vờ.
Còn — sân khấu Hội nghị Kinh doanh Châu Á, đại diện cho lớp doanh nhân trẻ xuất sắc.
Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống.
— trong bộ vest trắng thanh lịch — tự tin chia sẻ, ánh mắt ngời sáng.
trở thành ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời chính .
HẾT