Chín Năm Cũng Hoá Hư Vô - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:13:49
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

Cuối cùng, vẫn thuyết phục Vi Vi. 

Sau khi xử lý xong xuôi việc, một bay sang Anh. Vi Vi cứ đòi theo, khuyên can mãi cô mới chịu đợi đến mùa xuân sang năm mới qua thăm .

Khi hạ cánh xuống Anh, lúc gặp một trận tuyết nhỏ. Gió lạnh thấu xương khiến rụt cổ , xách hành lý thì thấy thầy Đỗ mà Vi Vi nhắc tới. bước tới với chút áy náy. 

"Ngại quá, thầy Đỗ, phiền ."

Đỗ Phụ mỉm : "Vi Vi dặn dò kỹ , giao tình của chúng sâu, cô là bạn nhất của cô , đây cũng là việc nên ."

Nói nghiêng mở cửa xe cho .

"Trời lạnh, lên xe ."

Dáng vẻ như một quý ông khiêm nhường khiến cảm thấy thiện. Trên đường , chuyện chừng mực. 

Quãng đường nửa tiếng khiến chúng dần trở nên quen thuộc hơn. 

Đến khách sạn, ngoài phòng : " , cô đường mệt cũng nên nghỉ ngơi sớm ."

Đi nửa đường : " , thứ Hai tới buổi hội chẩn chuyên gia về trường hợp của cô, sáng qua đón cô."

"Cảm ơn ."

Tiễn , bên cửa sổ. Cửa sổ mờ sương, xuyên qua ánh đèn vàng vọt bên ngoài. Tiếng chuông điện thoại đột ngột phá tan sự tĩnh lặng thoáng chốc

Trên màn hình nhấp nháy ba chữ "Từ Lệ Dương". sững một lát. Khoảnh khắc thuận tay nhấn , bên truyền đến giọng trầm thấp quen thuộc , mang theo một chút gấp gáp.

"Nhan Nhan, em bán nhà ?"

"Ừ."

"Bây giờ em đang ở ?"

"Có việc gì ?"

Bên im lặng

Trong tiếng rè rè của dòng điện, dường như thấy một giọng nữ nhẹ: "Lệ Dương, đang gọi điện cho ai ?"

Sau đó là tiếng sột soạt như ai đó đang dậy. 

bên cạnh cô gái mới, tuy tận mắt thấy mà đều là khác kể. 

lúc thấy tiếng phụ nữ rõ ràng qua điện thoại, một câu "Lệ Dương" khiến lập tức kiềm chế cảm xúc, quát khẽ: 

"Từ Lệ Dương, mới thì còn gọi điện cho hỏi hỏi nọ cái gì!"

Anh trả lời , ngược vờ như thấy mà hỏi một câu: 

"Em Anh gì? Em định Isle of Man mở nhà hỏa táng thật ?"

Những câu hỏi dồn dập khiến bực bội bất an, liền cúp máy. Chưa đầy hai giây gọi tới, ngắt máy, cứ lặp như thế vài , điện thoại cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

11.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chin-nam-cung-hoa-hu-vo/chuong-4.html.]

Màn hình tắt lịm.

Suy nghĩ trong đầu cũng theo đó mà lắng xuống. Những câu hỏi từng bủa vây như yêu yêu, rốt cuộc hóa thành từng lớp cam tâm và hận thù. 

Sau đó dày một trận cuộn nhào. 

nén đau, mở camera video.

Trong màn hình, sắc mặt trắng bệch, đôi má gầy rộc. Nhìn qua đúng là bộ dạng của một bệnh còn sống bao lâu. ghi như một lời tự thuật, đến cuối cùng giọng kìm mà nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe đầy vẻ đáng thương.

Những ngày đó, bận rộn thủ tục cho nhà hỏa táng ở Isle of Man. Mọi việc thuận lợi đến lạ thường. Tài sản còn phần lớn quyên góp cho viện mồ côi , còn một phần nhỏ gửi thẻ để để cho Vi Vi.

Cứ thế, thứ Hai đến. 

Đỗ Phụ đón đến bệnh viện.

 Buổi hội chẩn kéo dài ba tiếng đồng hồ, kết luận cuối cùng gần như gì khác biệt so với thông báo của bệnh viện trong nước. Chẳng qua là tiếp tục hóa trị để kéo dài sự sống mà thôi. 

, một khi bắt đầu hóa trị, thể chất của sẽ sa sút nhanh ch.óng. Khi đó chẳng nữa , suốt ngày ở trong bệnh viện.

Đỗ Phụ áy náy : " vốn nghĩ sẽ hy vọng..."

"Không , cũng chẳng ôm hy vọng gì nhiều, mệnh con định, cứ thuận theo tự nhiên thôi."

Ánh mắt thoáng qua vẻ thương cảm, im lặng một lúc, thở dài : "Qua văn phòng một lát nhé?"

thầm nghĩ cũng cần một tiếng với Vi Vi, Đỗ Phụ ở đó chắc cô sẽ mắng nên đồng ý.

Quả nhiên, Vi Vi thấy Đỗ Phụ cũng ở đó, dù chữa trị nữa cũng kiềm chế cảm xúc hơn chút, chỉ lo liệu xong visa sẽ qua ngay. 

Cúp máy, Đỗ Phụ hiệu cho xuống sofa, rót một ly cacao nóng. uống một ngụm thì

" học tâm lý, nếu cô sẵn lòng thể trò chuyện với ."

Nghĩ đến việc sự sống của đang đếm ngược, còn gì mà thể nữa?

hắng giọng, kể hết chuyện giữa và Từ Lệ Dương .

12.

Hồi cấp ba , đầu tiên gặp Từ Lệ Dương là ở sân thượng của trường. 

Gió xuân thổi khiến dáng chao đảo như sắp ngã, kìm gọi một tiếng, mở chương truyện giữa .

Không ngờ kỳ thi cuối kỳ, Từ Lệ Dương mặc áo thun trắng, chạy bước nhỏ đến mặt , mặt đỏ, thở chặn xe đạp của

"Nhan Nhan, thích em."

Một lời tỏ tình giản đơn, ánh mắt chân thành. Gió thổi qua, tỏa một mùi hương thanh khiết thoang thoảng. thẹn thùng đỏ mặt đồng ý. 

Bốn năm đại học, cách một nghìn cây , vô vé tàu hỏa và vé máy bay đều minh chứng cho tình yêu của chúng .

 

Sau khi nghiệp, công việc liên quan đến nghĩa trang. Anh hề chê bai, ngược còn cổ vũ , mỗi ngày tan đều dùng lá ngải cứu để xua vận rủi cho

Một mối tình thanh xuân ngây ngô cho đến khi yêu chín năm, chớp mắt trở thành thù hận thế .

 

Loading...