Chiết Khanh Hoan - Chương 7 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:09:51
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm đó, ý chỉ của phụ hoàng về việc sắc phong Tam hoàng thái t.ử chính thức công bố rộng rãi khắp thiên hạ.
Ám vệ báo về rằng Bùi Hành ở trong phủ tức giận đến mức đập phá tan hoành thư phòng của .
Khó khăn lắm mới chờ đến cơ hội khai phá đường buôn bán biển, liền tác động để phụ hoàng giao hai tuyến hàng hải khác cho Bùi Hoàn và Bùi Hành cùng thực hiện.
Thêm đó, đặc biệt giới thiệu Trịnh Khuê cho Bùi Hoàn.
Đó là một kẻ tinh thông tình hình biển cả, tài ăn khéo léo.
Trước khi khởi hành, cả hai đều lập quân lệnh trạng.
Bùi Hành thề thốt đầy tự tin.
"Thần nhất định nhục mệnh."
Còn Bùi Hoàn thì c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt.
"Thần nếu xong việc , xin đem đầu đến gặp."
Cuối cùng, dù Bùi Hành cũng thành nhiệm vụ nhưng Bùi Hoàn xuất sắc hơn hẳn.
Công trạng rạng rỡ của đại công t.ử Bùi gia khiến đều đổ dồn sự chú ý mà ngó lơ những gì Bùi Hành .
Bùi Hành hận đến phát điên, xông thẳng phủ công chúa của để loạn.
"Trường Doanh, ngươi đúng là đồ độc phụ, dám hết đến khác phá hoại tiền đồ của . Hừ, ngươi chỉ cưới ngươi thôi ? Ta cưới là chứ gì!"
Ta thật sự cho đến phát nghẹn.
"Bùi Hành, là ai cho ngươi cái gan đó, dám hết đến khác tới khiêu khích đương triều công chúa?"
Bùi Hành bằng ánh mắt cực kỳ tự tin.
"Mau dẹp cái trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t đó , ngay bây giờ hãy đuổi tên ngốc họ Lục ngoài, sẽ dọn đây ngay trong hôm nay."
Chát!
Ta vung tay tặng một cái tát nảy lửa mặt.
"Ngươi cũng xứng nhắc đến Trường An ?"
"Người !"
"Vả miệng hai mươi cái cho ."
"Chỉ cần c.h.ế.t, cứ việc đ.á.n.h thật mạnh tay , rõ ?"
Tiếng tát vang lên chát chúa liên hồi trong sân viện.
Cơn uất hận tích tụ trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng giải tỏa phần nào.
Đang tiếng vả miệng sướng tai thì ngoài cửa xin kiến diện.
Bùi Hoàn xách theo lễ vật hậu hĩnh bước , cúi hành lễ.
"Thần Bùi Hoàn, đặc biệt tới bái tạ ơn đề bạt của Trưởng công chúa."
So sánh hai bên, kẻ mà kiếp dốc lòng phò trợ mà chẳng bằng một góc của .
Ta liếc Bùi Hành đang đ.á.n.h đến lảo đảo, thản nhiên bồi thêm một câu.
"Đánh thêm mười cái nữa."
Đánh đến khi nào thấy thoải mái thì thôi.
Nửa năm , cuộc binh biến của Ngũ hoàng nổ , sớm hơn kiếp một tháng.
Dưới chân hoàng thành, quân phản loạn đen kịt như mây mù che lấp mặt trời.
Ngũ hoàng cưỡi ngựa đầu, Bùi Hành bám sát bên cạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ âm hiểm.
Điều khiến bất ngờ là tay quân lính của chúng cầm những món binh khí mà kiếp Bùi Hành vốn chẳng thèm ngó ngàng tới.
Ngũ hoàng ngạo mạn ngẩng đầu lên thành cao, hét lớn.
"Tứ hoàng tỷ! Hoàng đại thế mất, ngoan cố kháng cự cũng vô ích! Chỉ cần lúc tỷ mở cổng thành đầu hàng, trẫm thể tha cho tỷ một mạng!"
Mới đó tự xưng là trẫm ! Ta lạnh một tiếng, giọng vang vọng khắp thành.
"Hoàng định tha cho thế nào đây?"
Hắn tưởng thực sự ý định đầu hàng, liền cao hứng đáp lời.
"Trẫm thương lượng kỹ càng với Bùi ái khanh! Hắn để ý chuyện tỷ là tái giá, nguyện ý nạp tỷ . Bảo đảm tỷ vẫn cẩm y ngọc thực, hưởng tận vinh hoa!"
"Nạp ? Vinh hoa phú quý ?"
Ta sang Bùi Hành, mỉa mai hỏi.
"Chẳng ngươi thà c.h.ế.t cũng nguyện ý phò mã nữa ? Sao bây giờ cam lòng cưới ?"
Bùi Hành lộ rõ vẻ đắc ý đáy mắt.
"Là nạp chứ cưới vợ. Trường Doanh, thời thế mới là tuấn kiệt. Chẳng mấy chốc nàng sẽ hiểu , ngoài việc hạ theo , nàng chẳng còn lựa chọn nào khác . Nếu còn ngoan cố... e là đến danh phận thị nàng cũng cầu !"
" là si tâm vọng tưởng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chiet-khanh-hoan/chuong-7-het.html.]
Ta lười phí lời thêm, dứt khoát phất tay hạ lệnh.
"Bắn tên!"
Ngũ hoàng thấy lập tức lệnh cường công.
Thang mây dựng lên, những cây gỗ lớn liên tục va đập cổng thành.
Tiếng g.i.ế.c ch.óc, tiếng la hét vang trời dậy đất.
Chờ cho đến khi xác nhận Ngũ hoàng và Bùi Hành đều tiến trong vòng vây của lớp cửa cung thứ nhất, mới khẽ hiệu.
Uỳnh một tiếng, cổng thành nặng nề đóng sập .
Ta tựa lan can, xuống đám phía mà mỉm .
"Bùi Hành, ngươi thế nào gọi là đóng cửa đ.á.n.h ch.ó ?"
Bùi Hành hoảng loạn thấy rõ khi thấy bên trong thành một bóng , mà tường thành, hàng nghìn binh sĩ đang giơ cao hỏa tiễn sẵn sàng chờ lệnh.
Ta chỉ đống binh khí mà Bùi Hành cho là kiệt tác đang cầm tay quân phản loạn, lớn tiếng .
"Mấy thứ đồ chơi của ngươi thời từ lâu . Hôm nay cho ngươi xem thế nào mới thực sự là v.ũ k.h.í g.i.ế.c ch.óc."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Bắn!"
Vô hỏa tiễn lao xuống, khoảnh khắc chạm đất liền nổ tung, đất đá bay mù mịt.
Những cửa thành những tảng đá nghìn cân chặn , cách nào mở .
Ngũ hoàng sớm sợ đến mất mật, chui rúc một góc lóc van xin.
"Hoàng tỷ! Hoàng ! Tha cho ! Là Trường Hữu sai ... cầu xin giữ cho Trường Hữu một mạng!"
Thật đúng là hạng hèn nhát. Quân phản loạn tan rã nhanh ch.óng.
Cuộc cung biến kết thúc với việc Trường Hữu và Bùi Hành bắt sống.
Vài ngày , cùng Lục Trường An đạp thanh trở về thì tin Bùi Hành trong ngục truyền lời, nhất quyết gặp một cuối.
Khi bước căn ngục tối tăm ẩm thấp, Bùi Hành vẫn mang gương mặt đầy oán hận, chằm chằm.
"Trường Doanh, tất cả là tại ngươi! Chính ngươi một nữa hủy hoại thứ của !"
"Hủy hoại ngươi ?" Ta khẩy, "Từ mà ?"
Hắn nghiến răng kèn kẹt.
"Nếu ngươi, kiếp vốn dĩ vị trí một vạn ! Chứ trở thành kẻ tù tội như bây giờ!"
"Kẻ tù tội?"
Ta lạnh lùng thốt từng chữ rõ ràng mặt .
"Bùi Hành, ngươi tưởng rằng kiếp nếu , ngươi thể leo cao như thế ? Đê điều Hoàng Hà là do phái những tinh thông thủy lợi bí mật giúp đỡ ngươi. Khai thác hải thương là do tìm những vị đại thần khéo léo mở đường cho ngươi. Ngay cả cái gọi là đoạt đích cứu giá cũng chỉ là một vở kịch do sắp đặt để tạo tiền đồ cho ngươi mà thôi!"
Ta tiến gần, nhạt nhẽo.
"Bản lĩnh của ngươi cùng lắm chỉ đủ một tên huyện lệnh quèn. Nếu tận mắt ngươi leo lên thật cao ngã xuống thật đau, thì kiếp ngươi còn chẳng cơ hội bước chân triều đình ."
Nhìn gương mặt trắng bệch vì kinh hãi, bồi thêm một đòn chí mạng.
"Có những hỏa tiễn nổ tung ngày hôm đó là do ai ?"
Hắn ngẩng đầu lên hỏi với giọng khản đặc.
"Là ai?"
Ta chậm rãi nhả chữ.
"Phu quân của , Trưởng công chúa Trường Doanh, đương triều Binh bộ Thượng thư, Lục... Trường... An."
"Không thể nào!"
Bùi Hành c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mắt nứt vì phẫn uất.
"Tại thể chứ? Ngay cả những binh khí ngươi bắt chước ở kiếp cũng chỉ là đống sắt vụn mà phu quân loại bỏ từ lâu. Đến việc bắt chước mà ngươi cũng chỉ nhặt đồ thừa của khác, bản lĩnh như thế thì..."
"A!"
Bùi Hành đột nhiên điên cuồng lao về phía cửa ngục nhưng ngăn .
Hắn gào thét như kẻ mất trí.
"Ta thua, thể thua! Nương là Văn Khúc Tinh hạ phàm, là thiên tài!"
Hắn trừng mắt đầy độc địa.
"Ngươi tưởng ngươi thắng ? Ta thể sống một đời thì nhất định sẽ thứ hai! Ngươi cứ đợi đấy... kiếp nhất định khiến ngươi c.h.ế.t chỗ chôn!"
Hắn dùng hết sức bình sinh lao đầu tường đá.
Một tiếng động khô khốc vang lên, tất cả rơi tĩnh lặng.
Bước khỏi địa ngục, ánh nắng rực rỡ khiến nheo mắt .
Lục Trường An vẫn lặng lẽ đằng xa chờ đợi .
Bùi Hành thể trọng sinh nữa thì , nhưng chắc chắn rằng kiếp sẽ sống thọ đến trăm tuổi.