Chiết Khanh Hoan - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:02:53
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa đêm, lặng lẽ lẻn khỏi hoàng cung, tìm đến tận Lục phủ.
Dưới ánh trăng mờ ảo, trèo qua tường bao bên trong, tìm đến nơi ở của Lục Trường An.
"Trường An!"
Một tiếng động lanh lảnh vang lên, những mảnh sứ vỡ b.ắ.n tung tóe chân.
Hắn thấy thì giật kinh hãi.
"Nàng... nàng đến đây?"
Ta tháo chiếc mũ trùm đầu xuống, ngập ngừng lên tiếng.
"Có một chuyện, thương lượng với ngươi."
"Chuyện là như thế , ngươi nguyện ý... nguyện ý cưới ?"
Ta nghĩ rằng dù cũng trực tiếp thông báo và sự đồng ý của mới là đạo.
Ta cứ ngỡ sẽ im lặng thật lâu, hoặc giả là sẽ nảy sinh tức giận.
Tóm bất kể thế nào, nếu , sẽ tìm một cách khác.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, thấy tiếng đáp .
"Được, nhưng móc ngoéo."
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt .
"Ngươi đang về chuyện gì ?"
"Ta ."
Hắn khựng một chút từng bước tiến gần , giọng như đang nhấn mạnh một điều gì đó quan trọng.
"Ta ngốc."
Khá khen cho , mà còn khẳng định ngốc ?
mà... tiến gần như để gì chứ?
Ta ngước mắt lên chạm ngay đôi đồng t.ử trong veo, thuần khiết của .
Ánh mắt tựa như gió mát, giống như trăng thanh.
Trái tim bỗng nhiên đập một nhịp.
Sống một đời, ngờ chẳng chút sức kháng cự nào một thuần khiết và sạch sẽ đến nhường .
Ta sợ còn ở đây thêm chút nữa sẽ những hành động đúng mực, thế là lập tức lùi nửa bước, vội vàng tìm đường chạy thoát .
Ngày thành cũng đến.
Vốn gả Lục phủ, mà là Lục Trường An chuyển ở trong phủ công chúa của .
Tình cảnh xét theo lễ tiết dân gian thì phần mang hướng ở rể.
Đêm ngày đại hôn, Tú Vân cô cô đặc biệt cung tìm .
Bà nắm c.h.ặ.t lấy tay , trong mắt đong đầy những cảm xúc phức tạp khó thành lời, cuối cùng tất cả chỉ hóa thành những tiếng thì thầm nghẹn ngào.
"Đứa nhỏ ngoan... thật sự là khổ cho con quá."
Ta nắm ngược tay bà, khẽ lắc đầu mỉm .
Thực chất cảm thấy chuyện vẫn , cũng chẳng thấy gì uất ức.
So với việc đấu trí đấu lực cả đời, càng nguyện ý cùng một tâm tính thuần khiết, liếc mắt một cái là thể thấu tâm can như Lục Trường An bầu bạn đến cuối đời.
Ngày đại hôn, phủ công chúa chăng đèn kết hoa, khách khứa tấp nập.
Giữa tiếng huyên náo chúc tụng của , thoáng thấy bóng dáng của Bùi Hành.
Kể từ khi hoàng ruồng bỏ, chuyển sang đầu quân trướng của Ngũ hoàng .
Lúc giữa đám đông tân khách, ánh mắt hề che giấu sự khinh miệt và mỉa mai.
Dáng vẻ đó như rằng: Xem , cuối cùng nàng vẫn là kẻ thất bại.
Ta điềm nhiên tới mặt , đưa một phong thư tận tay Bùi Hành.
Hắn nhận lấy mở xem, sắc mặt tức khắc biến đổi liên tục.
Đến khi ngước mắt , trong ánh mắt tràn ngập sự âm u và lòng ghen ghét tột độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chiet-khanh-hoan/chuong-5.html.]
Ba ngày , phụ hoàng hạ chỉ ban cho Lục Trường An chức vị Binh bộ Thị lang hàm nhị phẩm, còn đặc cách cho cần đến nha môn điểm danh hằng ngày.
Đây chính là vị trí mà kiếp Bùi Hành dùng hết ba mươi năm ròng rã, dựa mới miễn cưỡng chạm tới .
Ta đối diện với ánh mắt hằn học của , nụ môi hề giảm bớt.
Trong phong thư đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ.
"Bùi Hành, điểm cuối mà ngươi dùng cả đời để leo lên, chẳng qua cũng chỉ là điểm khởi đầu bẩm sinh của mà thôi."
Còn về ... ngày tháng vẫn còn dài, chúng cứ thong thả mà xem.
Đêm tân hôn, mang theo thể mệt mỏi rã rời ngả lưng xuống giường.
Lục Trường An rón rén tiến gần bên cạnh .
"Nương , cởi y phục ngủ mới thoải mái."
Động tác của tuy phần vụng về nhưng vô cùng nghiêm túc.
Hắn tiên giúp cởi giày, đó kiên nhẫn tháo bỏ những trâm cài và trang sức vàng ròng nặng trịch tóc .
Cuối cùng, cẩn thận cởi bỏ lớp áo khoác bên ngoài kéo tấm chăn gấm nhẹ nhàng đắp lên .
"Xong , ngủ thôi!"
Ta nghiêng , nương theo ánh nến ấm áp mà lặng lẽ ngắm .
Làn da vốn dĩ trắng trẻo, nay sắc đỏ của hỷ phục càng thêm phần thanh tú và sạch sẽ.
Đôi môi khẽ mím , phủ lên một lớp nước ẩm ướt đầy sức sống.
Thật là... trông mềm mại đến mức khiến nếm thử.
Ta vô thức nuốt nước miếng một cái.
Lục Trường An sang, nghiêng đầu hỏi .
"Nàng khát nước ?"
Hắn tự rót một chén nước ấm đưa đến mặt .
"Này, nàng uống ."
Lúc nhận lấy chén nước, đầu ngón tay vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay .
Cảm giác thật mịn màng.
Quả nhiên là trẻ tuổi, dáng vẻ lúc nào cũng non nớt và tràn đầy sinh khí như .
Lục Trường An khẽ rùng một cái, nhanh ch.óng thu tay về.
"Ngứa quá."
Ta nhân cơ hội đó ghé sát gần để dò xét.
"Ngứa ? Có giúp ngươi hết ngứa ?"
Lục Trường An mang theo gương mặt ngây thơ tiến sát hỏi.
"Làm mới hết ngứa ?"
Đột nhiên, một cuốn sổ nhỏ từ trong ống tay áo rơi ngoài.
Hắn định nhặt lấy nhưng nhanh tay hơn một bước cướp lấy nó.
"Cái... cái là ai đưa cho ngươi?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Là ma ma đưa cho , là bảo học cách xem."
Thần sắc vô cùng thản nhiên, còn tò mò ghé đầu .
"Ta vẫn xem ... bên trong là cái gì ?"
Ta lập tức gấp mạnh cuốn sổ .
"Không gì, cái ... tịch thu ."
"Ồ."
Hắn ngoan ngoãn đáp lời một tiếng.
Sau khi cởi bỏ áo ngoài, cũng xuống cạnh .
Thế nhưng chỉ đơn giản là đó mà thôi.
Ta bộ dạng tin tưởng, chút đề phòng của , trong lòng chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.