Chiết Khanh Hoan - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:59:12
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta thản nhiên dậy, tiến lên phía hành lễ.
"Phụ hoàng, sứ giả từ xa đến đây, chắc hẳn là nhi thần hôn ước nên mới đưa lời thỉnh cầu . Người tội, mong phụ hoàng đừng trách phạt sứ giả."
"Hôn ước ?"
Sứ giả nước Ngô đầy vẻ nghi hoặc lên tiếng.
"Ngoại thần đây từng đến."
Ta điềm nhiên mỉm đáp lời.
"Sứ giả cũng là lẽ thường. Cách đây lâu, bổn công chúa cẩn thận rơi xuống nước, may mắn một vị quân t.ử liều cứu giúp. Phụ hoàng cảm kích ân đức của đó nên đích ban hôn ước cho nhi thần, chỉ đợi ngày lành tháng là cử hành đại lễ."
"Ân nhân cứu mạng ?"
Sứ giả truy vấn thêm.
"Thứ cho ngoại thần mạo , đó là vị tài tuấn của nhà nào?"
"Tự nhiên là..."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ánh mắt thoáng qua Bùi Hành.
Nụ mặt ngay lập tức đông cứng .
Ta xoay chuyển tầm mắt, quét qua trường chỉ tay về phía Lục Trường An.
"Con trai của Trấn Bắc tướng quân, Lục Trường An."
Lục Trường An tức khắc trợn tròn mắt sang phía .
Phụ hoàng trầm ngâm trong chốc lát, đó vuốt râu lớn.
" , trẫm hứa gả Trường Doanh cho con trai của Lục khanh, quả là một đôi trời ban, chỉ chờ ngày lành mà thôi."
Phụ hoàng lên tiếng, sứ giả đành thôi nhắc chuyện cầu nữa.
Tiệc tan, lặng lẽ tìm đến chỗ Lục Trường An.
"Hoảng sợ ?"
Thấy xuất hiện, đôi gò má tức khắc đỏ bừng, năng lộn xộn thành câu.
"Chúng ... chúng ... hôn ước..."
Ta nhịn mà bật khẽ, vỗ nhẹ vai trấn an.
"Đừng sợ, đó chỉ là lời đùa lúc tình thế cấp bách, tính là thật ."
Hắn tâm tính đơn thuần, sợ vì chuyện mà kinh hãi nên mới đặc biệt tới giải thích một phen.
Thế nhưng Lục Trường An lộ rõ vẻ thất vọng khuôn mặt.
"Ồ."
Dáng vẻ hệt như một chú cún nhỏ nước mưa dầm ướt sũng, ngay cả sợi tóc cũng toát lên vẻ tủi .
Lòng bỗng thắt , dâng lên mấy phần áy náy.
"Trường An... xin ngươi, là ngươi đ.á.n.h một cái cho hả giận ?"
tình hình lúc đó chẳng còn lựa chọn nào khác.
Nếu chỉ đích danh khác, khi chuyện êm xuôi e rằng sẽ kẻ đó bám lấy buông.
Lục Trường An thì khác, tính cách thuần khiết như thế.
Nghĩ , thấy hình như quá đáng, chẳng khác nào đang bắt nạt .
"Trường An, Trường An?"
Ta gọi tên , nhưng Lục Trường An mặt , một nữa xoay chạy biến mất dạng.
Trong lòng đầy vẻ bất an, đang định đuổi theo thì phía đột nhiên vang lên một giọng lạnh lẽo đầy vẻ mỉa mai.
"Trường Doanh Trường Doanh, gả sang nước Ngô hoàng t.ử phi tôn quý ? Sao nàng cứ nhất quyết chọn một kẻ phế vật như chứ?"
Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chằm chằm kẻ lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chiet-khanh-hoan/chuong-4.html.]
"Ngươi nữa xem."
Bùi Hành mà thực sự lặp một nữa.
"Ta , nàng thà chọn một kẻ phế..."
Lời còn dứt, dồn lực đ.ấ.m thẳng mặt .
"Ta nể mặt ngươi quá ?"
"Bàn về phế vật? Ai thể vượt qua ngươi đây?"
"Kẻ hiến kế cho sứ giả cầu là ngươi đúng ? Ngươi cứ đợi đấy, sẽ với Tam hoàng , chức quan của ngươi, địa vị của ngươi, sẽ bảo thu hồi từng thứ một."
"Trường Doanh!"
Bùi Hành ôm lấy gương mặt đau đớn, nghiến răng kèn kẹt.
"Nàng dám !"
"Tại dám?"
Ta lạnh lùng liếc một cái đầy khinh bỉ.
"Nên nhớ rằng, hiện tại ngươi chỉ là một tên quan nhỏ ngay cả phẩm cấp nhị phẩm cũng chạm tới. Chỉ cần bổn công chúa , ngươi thậm chí sẽ lấy một cơ hội để bắt đầu ."
"Trường Doanh..."
Ta thèm để tâm đến tiếng gào thét phẫn nộ của Bùi Hành phía , dứt khoát rời .
Tin tức về hôn sự giữa và Lục Trường An lan truyền khắp kinh thành với tốc độ ch.óng mặt.
Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là thủ đoạn của Bùi Hành.
Hắn dùng dư luận để ép thế .
Thế nhưng chẳng hề bận tâm, bởi hoàng hứa với rằng ngay trong ngày hôm nay sẽ tìm cách đuổi khỏi triều đình, trả về Bùi gia.
Việc tước đoạt cơ hội mà dày công gây dựng còn khiến đau đớn hơn cả cái c.h.ế.t.
Thế nhưng đến buổi chiều, một tin tức khác từ điện của phụ hoàng truyền đến khiến khỏi bàng hoàng.
"Sứ đoàn nước Ngô quốc thư, rằng để tỏ lòng tạ vì sự đường đột khi cầu , họ nguyện ý lưu kinh thành thêm một thời gian. Họ tận mắt chứng kiến đại hôn của công chúa, dâng lên lễ vật chúc mừng mới khởi hành về nước."
Ta đang nhấp ngụm xanh thì suýt chút nữa sặc.
"Cái gì? Phụ hoàng đồng ý ?"
Tiểu cung nữ khẽ gật đầu xác nhận.
, phụ hoàng dù sủng ái nhưng cũng thể hết đến khác khước từ lời đề nghị của sứ thần một nước.
Ta tới lui trong phòng, tâm trí rối bời như tơ vò.
Phải đây?
"Trường Doanh!"
Tiếng của Tam hoàng vang lên đầy gấp gáp từ phía ngoài điện.
Huynh sải bước , nắm lấy tay định kéo .
"Đi, theo gặp phụ hoàng, sẽ xin rút ý định."
Ta định bước thì đúng lúc Vương công công cận bên cạnh phụ hoàng cũng tới nơi.
"Tam hoàng t.ử, Tứ công chúa, xin hai vị dừng bước. Bệ hạ sai nô tài đến truyền khẩu dụ, rằng gả sang nước Ngô gả Lục gia, công chúa hãy tự lựa chọn. Ngoài hai con đường , còn cách nào khác."
Lòng chùng xuống tận đáy vực.
Hoàng vẫn cố gắng tranh luận thêm nhưng kịp thời ngăn .
Hiện giờ hoàng đang phụ hoàng trọng dụng, nếu vì chuyện của mà chọc giận thì lợi bất cập hại.
Chẳng qua cũng chỉ là gả chồng thôi mà, gả cho ai mà chẳng là gả.
Chỉ là...
Trong tâm trí bất chợt hiện lên đôi mắt trong trẻo nhưng đầy vẻ lúng túng của Lục Trường An.
Ta chỉ sợ rằng sẽ tổn thương và khiến chịu uất ức mà thôi.