Chiết Khanh Hoan - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:53:13
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Hành đột nhiên thẳng , ánh mắt lạnh lẽo thẳng .

"Công chúa, cứ quấy rầy như ý nghĩa gì ?"

"Trước khi lâm chung thần rõ, nếu kiếp cầu xin hãy rời xa thần một chút."

"Kiếp thần tuyệt đối cưới công chúa nữa, mong công chúa... tự trọng."

Hay cho hai chữ tự trọng! Ai cho cái gan đó chứ!

Cơn giận dâng lên cực điểm khiến bật , giơ tay vung một cái tát thật mạnh mặt .

"Láo xược!"

"Chỉ bằng một kẻ thứ t.ử của quan viên nhỏ như ngươi mà cũng dám bảo bổn công chúa tự trọng !"

Bùi Hành tát đến lệch mặt sang một bên, nơi khóe môi rỉ một vệt m.á.u đỏ tươi.

Ta vẫn cảm thấy đủ hận, đang định giơ tay tát thêm nhát nữa thì cổ tay nắm c.h.ặ.t lấy.

"Trường Doanh, nàng đủ đó!"

"Ta nhẫn nhịn nàng mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm. Nay sống một đời, tuyệt đối sẽ nhẫn nhịn nàng thêm một chút nào nữa."

Hắn dùng lực hất mạnh khiến lảo đảo lùi nửa bước.

Hắn từng bước tiến gần, áp chế lấy .

"Hiện tại nàng cũng chỉ là một trong các vị công chúa mà thôi. Nếu còn ép , tin sẽ sang phò tá Ngũ hoàng t.ử ? Đến lúc hoàng vị đổi chủ, nàng sẽ chẳng còn là vị Trưởng công chúa duy nhất nữa ."

"Vị Trưởng công chúa duy nhất ?"

Ta hừ lạnh một tiếng, liếc xéo đầy khinh bỉ.

"Ngươi tưởng bản lĩnh lớn đến mức nào mà đòi hoàng vị đổi chủ?"

Bùi Hành ngẩng cao đầu, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo.

"Năm đó hoàng hà lũ lụt là đích đê cùng dân chịu khổ. Quốc khố trống rỗng là mạo hiểm khai phá đường buôn bán biển. Thậm chí khi đoạt đích cứu giá cũng là mang binh liều c.h.ế.t chiến đấu. Từng việc từng việc một, việc nào mà là công lao của ?"

"Nếu , nàng nghĩ ngôi vị Trưởng công chúa của nàng thể vững vàng như ?"

"Nếu lúc đầu mẫu gặp nạn, buộc ủy phò mã cho nàng thì sớm thăng quan nhất phẩm, đầu hàng tể tướng, lưu danh thanh sử . Chứ như bây giờ, vĩnh viễn chỉ trích lưng rằng dựa việc bám víu công chúa mới cái hư danh nhị phẩm đó!"

Hóa .

Nỗi hận thù mấy chục năm của bắt nguồn từ chính cái gọi là chí lớn thành .

Ta bộ dạng tự phụ của , bỗng nhiên cảm thấy nực vô cùng.

"Bùi Hành, ngươi thật sự nghĩ rằng tất cả những thứ đó đều dựa năng lực của chính ?"

Hắn hiên ngang đáp lời.

"Tự nhiên là !"

"Được."

Ta lùi một bước, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

"Vậy thì cứ chống mắt lên mà xem."

"Để xem nếu cái danh phận phò mã , ngươi rốt cuộc thể leo cao đến mức nào."

"Hừ!"

Hắn phất mạnh tay áo rộng, bước .

"Không phiền công chúa nhọc lòng!"

Đợi cho bóng dáng Bùi Hành khuất dạng, mới xoay chằm chằm tối phía hòn giả sơn.

"Ra đây!"

Khối đá tĩnh mịch một chút cử động.

"Còn mau , bổn công chúa sẽ gọi đến san bằng chỗ ."

Lúc cái bóng phía mới lưỡng lự nhúc nhích chậm chạp bước ngoài.

"Là ngươi ?"

Kẻ cứu mạng mấy ngày .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chiet-khanh-hoan/chuong-2.html.]

Hắn cúi gầm mặt, những ngón tay yên vị cứ xoắn c.h.ặ.t lấy gấu áo.

"Đừng... đừng với mẫu ."

Ta ngẩn .

Ai là sẽ tìm song chứ?

"Ngươi là ai?"

Kẻ thể tự do trong cung thế tuyệt đối tầm thường.

Vậy mà chẳng chút ấn tượng nào.

"Trường An."

"Trường An?"

Ta thảng thốt một chút sực nhớ ngay lập tức.

"Lục Trường An? Đứa trẻ của Tú Vân cô cô ?"

Lục Trường An khẽ gật đầu.

Hóa , chuyện dùng hòn đá và dải lụa để báo tin cũng lời giải thích hợp lý.

Tú Vân cô cô là nghĩa nữ hoàng tổ mẫu yêu thương nhất, tuy mang huyết thống hoàng gia nhưng nhận muôn vàn sủng ái.

Phụ hoàng, mẫu phi cho đến những hoàng t.ử công chúa như chúng đều kính trọng bà vài phần.

Dưới gối bà hiếm muộn, chỉ một mụn con trai nhưng tâm trí lanh lợi, từ nhỏ thích gần gũi với lạ.

Hắn thường xuyên nuôi dưỡng trong phủ họ Lục, hiếm khi lộ diện dân chúng.

Cái tên Trường An cũng chính là do đặt cho thuở thiếu thời với mong cầu một đời bình an.

Chỉ là khi trưởng thành, hai ít khi gặp mặt.

"Ngày đó cứu chính là ngươi, đúng ?"

Hắn tiên gật đầu, đó vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.

"Đừng với nương ... bà sẽ lo lắng."

Ta kìm mà bật nhẹ nhàng.

"Được, với Tú Vân cô cô. những lời ngươi thấy hòn giả sơn lúc nãy cũng giữ bí mật giúp , ?"

Hắn nhíu mày, dáng vẻ vô cùng khó xử.

"Nương ... đứa trẻ dối là ngoan."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Vậy ..."

Ta vờ thở dài một tiếng định bỏ .

"Vậy thì đành tìm Tú Vân cô cô để trò chuyện một chút thôi."

"Đừng mà!"

Gấu áo của vội vàng túm c.h.ặ.t lấy.

Gương mặt Lục Trường An đỏ bừng lên, đấu tranh tư tưởng một hồi lâu mới cẩn thận chìa ngón tay thon dài mặt .

"Chúng móc ngoéo ."

"Được."

Ta đưa ngón út móc c.h.ặ.t lấy ngón tay .

"Ngoắc tay đóng dấu, một trăm năm đổi, ai đổi đó là cún con."

Hắn mặt chỗ khác, khẽ lầm bầm một câu trong miệng.

"Nàng vốn dĩ là cún con ..."

"Cái gì cơ?"

Ta rõ nên hỏi .

Hắn đáp lời mà đột ngột buông tay , xoay chạy biến mất dạng.

Ta theo bóng lưng mà bật , đúng thật là tâm tính trẻ con.

giữa chốn thâm cung hiểm độc , sự thuần khiết trở nên trân quý đến lạ thường.

Loading...