Chỉ Muốn Hôn Em - Chương 227:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-08 08:55:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới lầu, Chu Văn Huệ trong phòng khách.

 

Sau khi Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm quần áo xong, họ dẫn Thanh Nịnh cùng xuống lầu.

 

“Bà nội!” Thanh Nịnh vui vẻ chạy đến bên Chu Văn Huệ, “Con gọi ba xuống !”

 

Chu Văn Huệ xoa đầu nhỏ của Thanh Nịnh: “Thanh Nịnh ngoan, cảm ơn con.”

 

Từ khi Hạ Hoài Khâm xuất viện, Ôn Chiêu Ninh gặp Chu Văn Huệ.

 

đó hai cùng trải qua mười ngày cửa phòng chăm sóc đặc biệt, cùng lo lắng cho một . Vì gặp cũng quá gượng gạo.

 

“Mẹ.”

 

“Chào dì.”

 

Chu Văn Huệ gật đầu, sang Hạ Hoài Khâm.

 

“Tuổi già , trí nhớ kém . Hôm qua là sinh nhật con mà quên mất. Lúc nhớ thì khuya , nghĩ chắc con ngủ nên phiền.” Vừa , Chu Văn Huệ lấy từ trong túi một chiếc hộp tinh xảo đưa cho Hạ Hoài Khâm. “Đây là quà sinh nhật bù cho con. Tuy muộn một ngày, nhưng vẫn hy vọng con sẽ thích.”

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Hạ Hoài Khâm nhận lấy chiếc hộp, mở , bên trong là một chiếc đồng hồ.

 

“Cảm ơn .”

 

Hạ Hoài Khâm quan hệ giữa và Ôn Chiêu Ninh dịu . Lúc ba cùng ở chung một gian, lo Ôn Chiêu Ninh sẽ thấy ngại, nên sang với cô:

 

“Ninh Ninh, em ăn sáng , chuyện với một lát.”

 

Ôn Chiêu Ninh gật đầu, đang định rời thì Chu Văn Huệ gọi cô : “Đợi một chút.”

 

Hạ Hoài Khâm khẽ nhíu mày, theo phản xạ nghĩ gây chuyện, nên nghiêng chắn Ôn Chiêu Ninh.

 

Chu Văn Huệ liếc con trai một cái : “Mẹ còn gì mà con bảo vệ . Sao? Con định ?”

 

“Mẹ…”

 

“Ninh Ninh.” Chu Văn Huệ gọi Ôn Chiêu Ninh, ánh mắt vượt qua Hạ Hoài Khâm, dừng cô. “Hôm nay nhân lúc Hoài Khâm cũng ở đây, dì xin cháu mặt nó.”

 

Vừa , Hạ Hoài Khâm phản ứng thế nào.

 

Mẹ … xin Ôn Chiêu Ninh?

 

Kịch bản nhân vật từ khi nào đổi ? Sao mặt trời mọc từ phía tây ?

 

Chu Văn Huệ trông chân thành. Bà đẩy xe lăn đến mặt Ôn Chiêu Ninh :

 

“Chuyện năm đó là của dì. Dì nên lừa nó, cũng nên ép cháu. Hai đứa các cháu đến hôm nay trải qua bao nhiêu vòng vèo, hề dễ dàng. Là dì với các cháu, cũng với Thanh Nịnh.”

 

Ôn Chiêu Ninh thoáng thấy ánh lệ trong mắt Chu Văn Huệ.

 

, với tính cách cố chấp của Chu Văn Huệ, để bà những lời tự kiểm điểm như mặt Hạ Hoài Khâm và Thanh Nịnh, thật sự dễ dàng.

 

“Dì , chuyện đều qua .” Ôn Chiêu Ninh . “Lúc đầu cháu đúng là từng oán dì. khi chính , cháu dần hiểu . Cha yêu con thì luôn tính toán cho tương lai của con. Mỗi đều mong con bình an, mong con tiền đồ rộng mở. Trong cảnh lúc đó, dì chỉ đưa lựa chọn bản năng nhất của một .”

 

Nghe Ôn Chiêu Ninh , nước mắt Chu Văn Huệ rơi xuống: “ là sai, cháu cần đỡ cho dì. Dì thường nghĩ, năm đó dì ép cháu thề độc, bước khỏi cửa xe tông, đó là báo ứng của dì. Cả đời gắn với chiếc xe lăn, cũng là điều dì đáng chịu…”

 

“Mẹ!” Hạ Hoài Khâm bước tới nắm lấy tay . “Được , chuyện cũ chúng đừng nhắc nữa. Con sống đời, quan trọng nhất là tâm thái. Con thể đảm bảo cả đời lo ăn mặc, nhưng sống vui vẻ thì vẫn tự nghĩ thông suốt.”

 

“Ừ.” Chu Văn Huệ gật đầu. “Sau chuyện con xảy , cũng nghĩ thông . Đời ngoài sinh t.ử , chuyện khác đều là chuyện nhỏ. Mẹ còn sống đến hôm nay là ông trời phù hộ.”

 

con trai Ôn Chiêu Ninh.

 

“Chặng đường coi như chúng đều trưởng thành thêm một . Sau , cả nhà cùng sống thật .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-muon-hon-em/chuong-227.html.]

 

 

Sau khi chuyện lắng xuống, Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm vẫn giữ nhịp yêu đương chậm rãi như .

 

Một ở Thượng Hải, một ở Du Sơn. Nếu Hạ Hoài Khâm công tác thì mỗi tuần họ thể gặp hai ba .

 

Mẹ của Ôn Chiêu Ninh là Diêu Đông Tuyết thường xuyên nhắc:

 

“Hai đứa cứ yêu xa như mãi cũng cách. Hoài Khâm từng nhắc chuyện kết hôn với con ?”

 

Ôn Chiêu Ninh nhớ trong hành lang khách sạn, khi Hạ Hoài Khâm quỳ xuống cầu hôn nhưng cô từ chối, từ đó nhắc đến chuyện cầu hôn nữa.

 

cũng .

 

Giờ đây quan hệ của hai ngày càng mật. Ôn Chiêu Ninh đủ niềm tin và cảm giác an với tình cảm , với Hạ Hoài Khâm. Có tờ giấy đăng ký kết hôn, đối với cô mà cũng khác gì.

 

Tháng mười hai, đại học Giang Châu kỷ niệm một trăm năm thành lập.

 

Hạ Hoài Khâm với tư cách cựu sinh viên xuất sắc lãnh đạo nhà trường mời đến tham dự lễ kỷ niệm.

 

Một ngày khi xuất phát đến trường, Hạ Hoài Khâm đến homestay, Ôn Chiêu Ninh cùng .

 

lúc homestay đang mùa vắng khách, Ôn Chiêu Ninh cũng quá bận nên đồng ý.

 

Sáng hôm , hai xuất phát từ Du Sơn đến trường.

 

Trường trang hoàng đèn hoa rực rỡ, bầu khí vô cùng náo nhiệt.

 

Ban lãnh đạo nhà trường dẫn Hạ Hoài Khâm hội trường, vì hôm nay sẽ lên sân khấu phát biểu với tư cách cựu sinh viên xuất sắc.

 

Hội trường chật kín . Ánh nắng tràn xuống từ ô cửa sổ cao, phủ lên sân khấu một vùng sáng rực. Hạ Hoài Khâm sân khấu, vest chỉnh tề, dáng thẳng tắp, cả con như ánh sáng chiếu rọi.

 

Ôn Chiêu Ninh khán đài, lặng lẽ , trong lòng tràn đầy tự hào.

 

“Các thầy cô, các em khóa , xin chào . Hôm nay vui khi ở đây, với tư cách là đàn xuất sắc của các em để phát biểu. Mười năm , cũng chỉ là một sinh viên bình thường khán đài như các em. Khi đó… thật sự nghèo.”

 

Giọng Hạ Hoài Khâm trầm mạnh mẽ, truyền qua loa khắp hội trường, khiến phía vang lên một tràng thiện ý.

 

Ôn Chiêu Ninh cũng , nhưng trong nụ thấp thoáng một chút xót xa.

 

“Đây đùa. Cha mất sớm, điều kiện gia đình lúc đó . Mỗi ngày ngoài việc học, còn thêm kiếm tiền. Món rẻ nhất trong nhà ăn, ăn suốt bốn năm. Lúc , thật tự ti.” Hạ Hoài Khâm , ánh mắt rơi Ôn Chiêu Ninh đang khán đài. “Cho đến một ngày, một cô gái xuất hiện trong cuộc đời như một tia sáng.”

 

“Wow…”

 

Trong hội trường vang lên tiếng trầm trồ và những tràng pháo tay.

 

Ôn Chiêu Ninh ngờ Hạ Hoài Khâm nhắc đến , chút ngại ngùng.

 

Hạ Hoài Khâm chăm chú cô, ánh mắt đầy xúc động.

 

“Chính cô ngừng khẳng định , khích lệ , mới khiến dũng khí vượt qua tất cả. Cũng chính cô khiến hiểu một điều: con nhất định năng lực khẳng định bản . Dù ở trong cảnh nào, hãy tin rằng xứng đáng yêu, tin rằng thể trở nên hơn, tin rằng xứng đáng với những điều . Niềm tin đó mới là sức mạnh thật sự giúp một con vững.”

 

Tiếng vỗ tay dâng lên như thủy triều.

 

Hạ Hoài Khâm thoải mái và tự tin. Bài phát biểu của dài nhưng khiến cảm thấy đang giảng đạo, bởi từng câu đều gắn với trải nghiệm của chính , chân thành vô cùng.

 

Cuối bài diễn thuyết, Hạ Hoài Khâm cúi chào khán giả.

 

“Cảm ơn , cảm ơn trường, cũng cảm ơn—tia sáng của .”

 

Nói xong, ánh mắt vượt qua đám đông, dừng Ôn Chiêu Ninh. Anh mấp máy môi, bày tỏ với cô.

 

“Anh yêu em.”

Loading...