Biệt thự lắp hệ thống sưởi sàn khắp nhà. Sau khi giúp Thanh Nịnh cởi hết áo quần, Ôn Chiêu Ninh cảm thấy cả toát mồ hôi.
Cô tắm, nhưng mang theo quần áo , bởi khi đến đây vốn hề nghĩ sẽ ở qua đêm.
Đang do dự giải quyết thế nào, Hạ Hoài Khâm dường như thấu suy nghĩ của cô.
Anh phòng đồ, tìm trong khu quần áo mặc nhà một lúc, lấy một chiếc áo thun cotton nam rộng, đưa cho Ôn Chiêu Ninh.
“Anh đặt đồ dùng cá nhân cho em , lát nữa sẽ giao tới.” Anh .
Ôn Chiêu Ninh bất ngờ. Anh đặt đồ cho cô từ khi nào?
Chẳng lẽ là lúc dừng chờ đèn đỏ đường?
Quả nhiên, mười phút , dịch vụ giao nhanh mang tới.
Hạ Hoài Khâm xách túi lên đưa cho cô. Ôn Chiêu Ninh liếc những thứ bên trong, ngoài kem đ.á.n.h răng, bàn chải, khăn tắm và khăn mặt dùng một , còn cả đồ lót dùng một , hơn nữa kích cỡ đúng với của cô.
Trong lòng Ôn Chiêu Ninh dâng lên một tia ấm áp.
“Cảm ơn .”
Hạ Hoài Khâm đáp, chỉ : “Tối nay em và Thanh Nịnh ngủ phòng chính.”
Nói xong, ngoài.
Ôn Chiêu Ninh phòng tắm.
Mọi thứ nơi đây đều quen thuộc với cô. Dù rời gần nửa năm, dù trong căn phòng còn dấu vết của cô nữa, nhưng nơi đây vẫn tràn ngập thở của Hạ Hoài Khâm. Ôn Chiêu Ninh mất ngủ suốt một thời gian dài, mà tối nay bất ngờ xuống ngủ .
Chỉ là cô ngủ bao lâu, một tiếng kêu ngắn đầy hoảng sợ lẫn nức nở bỗng vang lên ngay bên tai.
“Hu hu… đừng… ơi… ơi!”
Ôn Chiêu Ninh lập tức tỉnh giấc, tim đập thình thịch.
Cô vội xoay , chỉ thấy Thanh Nịnh từ lúc nào bật dậy. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, trong đôi mắt vẫn còn đọng nỗi sợ tan.
“Mẹ! Có quái vật… con sợ! Con sợ lắm!” Thanh Nịnh gọi.
Rõ ràng là con bé ác mộng cho giật tỉnh giấc.
“Không bảo bối, ở đây, sợ sợ!” Ôn Chiêu Ninh ôm con lòng, một tay nhẹ nhàng vỗ lưng con, dịu dàng dỗ dành, “Không sợ, Thanh Nịnh sợ, quái vật , chỉ là ác mộng thôi.”
“Hu hu… ôm c.h.ặ.t con….” Thanh Nịnh nấc lên, hai tay nhỏ nắm c.h.ặ.t áo thun của Ôn Chiêu Ninh, vùi khuôn mặt đầy nước mắt lòng cô.
Ôn Chiêu Ninh chỉ thể ôm con c.h.ặ.t hơn, hôn lên trán con, lặp lặp những lời an ủi: “Mẹ ở đây… ở đây…”
khi cảm xúc sợ hãi của trẻ con bùng phát, khó lập tức trấn an. Thanh Nịnh càng càng dữ dội, dường như ác mộng đáng sợ ám lấy.
Ôn Chiêu Ninh đang lúng túng thì cửa phòng ngủ chính khẽ mở .
Hạ Hoài Khâm ở cửa. Anh mặc đồ ngủ và dép trong nhà, ánh đèn vàng ấm nơi hành lang hắt từ phía , phác họa đường nét cao lớn của .
“Thanh Nịnh, ?”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Thanh Nịnh đang nức nở, thấy động tĩnh liền ngẩng khuôn mặt ướt đẫm nước mắt về phía cửa.
Khi thấy Hạ Hoài Khâm đó, con bé như tìm thêm một bến đỗ để dựa , ấm ức dang rộng hai tay về phía : “Ba… hu hu… ba bế… quái vật… ba bế!”
Tiếng “ba bế” nghẹn ngào giống như một chiếc chìa khóa mềm mại, trong khoảnh khắc mở tung cánh cửa mềm yếu nhất nơi đáy lòng Hạ Hoài Khâm.
Anh chút do dự, lập tức sải bước phòng ngủ, đến bên giường, cúi xuống dang tay bế Thanh Nịnh từ trong lòng Ôn Chiêu Ninh sang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-muon-hon-em/chuong-157.html.]
Vừa vòng tay ba, tiếng của Thanh Nịnh lập tức nhỏ đôi chút. Con bé áp khuôn mặt ướt sũng hõm cổ ba, nức nở : “Ba ơi, quái vật, quái vật đáng sợ, nó ăn con và .”
“Thanh Nịnh, ác mộng đều là giả, đời quái vật.” Hạ Hoài Khâm bế con, bên giường dỗ dành, “Có ba ở đây thì cần sợ gì hết, ?”
Giọng trầm thấp mà ấm áp, trong đêm yên tĩnh mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ.
“Vậy ba thể ở đây ngủ cùng con và ?”
Bước chân Hạ Hoài Khâm khựng : “Cái gì?”
“Hu hu… con ba và cùng ngủ với con… ba bao giờ cùng ngủ với con cả… hu hu…” Thanh Nịnh , vẻ mặt nhỏ nhắn khiến đau lòng.
Hạ Hoài Khâm sang Ôn Chiêu Ninh, dường như đang hỏi ý kiến cô. Ôn Chiêu Ninh khẽ gật đầu với .
“Nếu Thanh Nịnh , thì ngủ.” Cô bắt chước giọng điệu của .
Hạ Hoài Khâm bế con, xuống giường phòng ngủ chính.
“Vậy ba đây trông Thanh Nịnh ngủ, ?” Hạ Hoài Khâm xoa đầu con.
“Không , ba xuống, cũng xuống, con nhân kẹp giữa ba .”
Hạ Hoài Khâm và Ôn Chiêu Ninh còn cách nào khác, đành mỗi một bên, thẳng hai bên cạnh con gái.
Để tránh ngượng ngùng, cả hai đều cố ý lên trần nhà.
Thanh Nịnh hài lòng lắm: “Ba mặt về phía con.”
Ôn Chiêu Ninh liền nhẹ nhàng xoay , giữ tư thế phần cứng nhắc, mặt về phía Thanh Nịnh.
Hạ Hoài Khâm cũng xoay , đối diện con gái.
Thanh Nịnh nhỏ xíu, lọt thỏm trong tấm nệm mềm, gần như tạo bất kỳ cách nào.
Nhìn từ xa, chẳng khác nào Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm đối diện , cách gần, gần.
Thanh Nịnh vẫn hài lòng: “Ba ôm con nữa.”
Nói xong, con bé kéo tay hai từ hai bên ôm lên , thế là cánh tay của Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm thể tránh khỏi chồng lên .
Tay ở , tay cô ở .
Tim Ôn Chiêu Ninh đập loạn xạ, cánh tay Hạ Hoài Khâm rắn chắc, nhiệt độ và xúc cảm dường như thể xuyên thẳng qua da cô.
Như khác gì hai họ ôm ngủ?
“Ba ngủ cùng con thật .” Thanh Nịnh cọ cọ bên trái, cọ cọ bên , dặn dò, “Tối nay ai , sáng mai con dậy sẽ kiểm tra đó.”
“Biết bảo bối, ba cả, con ngoan ngoãn ngủ nhé?” Ôn Chiêu Ninh khẽ dỗ.
“Dạ, ba ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Đêm dần sâu, vạn vật chìm tĩnh lặng.
Chẳng bao lâu , chiếc giường lớn, Thanh Nịnh cuối cùng cũng chìm giấc ngủ yên trong sự kề bên của Hạ Hoài Khâm và Ôn Chiêu Ninh.
Thân hình nhỏ bé của con bé cuộn trong chăn bông mềm mại, chỉ lộ mái tóc tơ và nửa khuôn mặt nhỏ, thở đều đặn, kéo dài.
Hai bàn tay nhỏ của Thanh Nịnh dù ngủ vẫn buông tay Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm, như thể trong giấc mơ, đôi tay chính là chiếc neo quan trọng nhất giúp con xua tan nỗi sợ.