Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-03-25 19:11:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Quỳ ngoan ngoãn gật đầu.

Thái t.ử tiếp: “Nàng hãy mang theo nhẫn ngọc bích , thấy nhẫn như thấy trữ quân, ám vệ phái đều do nàng điều khiển.”

Vân Quỳ thầm than trong lòng, quả nhiên chiếc nhẫn thể trấn giữ cục diện.

Sắc mặt Thái t.ử nghiêm nghị: “Thu tâm tư, những nam nhân khác, đặc biệt là thuộc hạ của phụ nàng.”

Vân Quỳ: “Ừm…” 

Chưa đến những khác, từ nàng cảm thấy Cẩm Y Vệ là những thị vệ uy phong nhất trong cả hoàng thành. Ngoại trừ vị Chỉ huy sứ mặt mũi hung tợn , những khác đều cao lớn uy mãnh, tướng mạo đoan chính.

Vừa nghĩ đến đó, nàng chợt cảm thấy cổ lạnh lẽo, lúc mới muộn màng nhận tâm! Nàng nghĩ gì đều cả!

Ngước mắt chạm đôi mắt u trầm sâu thẳm của đàn ông, nàng vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy eo , dụi mặt mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c : “Ta tuyệt đối khác! Ta nỡ rời xa điện hạ…”

“Không nỡ?” Sắc mặt Thái t.ử trầm xuống, “Vậy chi bằng ở đây thêm vài nữa, để Thịnh Dự chờ thêm hai canh giờ bên ngoài, thế nào?”

Vân Quỳ: “…”

「Điện hạ xa!」

Thái t.ử giữ c.h.ặ.t gáy nàng, đôi môi mỏng mạnh mẽ phủ xuống. Từ sự cường thế cho phép nghi ngờ dần dần chuyển thành dịu dàng quấn quýt, thở nóng rực của cả hai hòa quyện, ai buông tay .

Ngoài cửa điện, Thịnh Dự chắp tay lưng đợi, càng đợi càng sốt ruột hơn. 

Vừa nhất thời xúc động lời , ngược khiến cô nương rơi thế cưỡi hổ khó xuống, nàng bằng lòng theo ông về phủ .

Điện hạ giữ nàng chuyện, chắc là cũng khuyên nàng về nhà, nếu phí tâm phí sức tìm con gái cho ông gì?

Có điều ông luôn cảm thấy mối quan hệ giữa cô nương và Thái t.ử gì đó đúng.

Nàng thể giúp điện hạ giảm bớt chứng đau đầu, chắc là việc bên cạnh, cung nữ bình thường thể so sánh. hôm nay gặp thích khách phố, điện hạ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, hai chung một chiếc xe ngựa. Bây giờ điện hạ đuổi hết , chỉ giữ một nàng ở tẩm điện chuyện, chẳng lẽ…

Đang hỏi Tào Nguyên Lộc vài câu thì cửa điện vang lên tiếng động. Thịnh Dự lập tức tiến lên, thấy cô nương mắt đỏ hoe từ bên trong

Đôi môi hình như cũng ửng đỏ.

Ông mở lời hỏi nàng suy nghĩ thế nào, song do dự dừng , sợ câu trả lời khiến thất vọng.

Vân Quỳ hôn quá lâu, đôi môi vẫn còn . Nàng nhẹ nhàng mím môi , đó ngước mắt Thịnh Dự, một lúc lâu mới : “Ta ở đây, chỉ sợ sẽ cản trở điện hạ giải cổ, theo đại nhân hồi phủ .”

Thịnh Dự quá đỗi mừng rỡ, vội vàng : “Tốt, !”

Dù cách gọi “đại nhân” xa lạ là điều ông mong , nhưng cô nương bằng lòng theo ông về nhà là niềm vui ngoài ý , ông dám đòi hỏi quá nhiều.

Lúc , Thái t.ử từ trong điện bước , Thịnh Dự lập tức cúi chắp tay: “Vi thần đa tạ điện hạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-207.html.]

Thái t.ử : “Thời gian cô sẽ phái âm thầm bảo vệ an nguy của Thịnh Phủ. Thịnh tướng quân cứ ở phủ dưỡng thương, chờ tin của cô.”

Thịnh Dự lập tức đáp: “Tuân lệnh!”

Vân Quỳ đầu Thái t.ử, nhỏ giọng thầm trong lòng: 「Điện hạ, , nhất định giữ gìn sức khỏe.」

Thái t.ử khẽ gật đầu với nàng.

Nhìn bóng lưng hai cha con rời , bỗng chút hối hận. Giữ nàng ở trong cung phái thêm ít vệ bảo vệ cũng là chuyện khó.

Ngược tiện nghi cho Thịnh Dự .

Không chỉ dễ dàng một đứa con gái, còn cho ông cơ hội bù đắp, con rể nhà ai thể tận tình tận nghĩa như ?

cũng chỉ để ông đắc ý vài ngày thôi. Nếu dỗ dành cô nương, sẽ đích đến cửa đòi về, cả đời cũng cho phép ông gặp con gái.

Vân Quỳ thu dọn hành lý ở thiên điện xong, Tào Nguyên Lộc định tiến lên xách giúp nàng thì Thịnh Dự chủ động nhận lấy: “Để .”

Tào Nguyên Lộc vui hớn hở, tạo cơ hội cho quốc trượng đại nhân thể hiện. Vân Quỳ khó chịu trong lòng, nhưng cũng gì.

Xe ngựa dừng ở ngoài Đông Hoa Môn, Tào Nguyên Lộc đích đưa hai cha con lên xe.

Suốt đường im lặng.

Hai tay Thịnh Dự đặt đầu gối, nắm buông, buông nắm. Ông chậm rãi thở dài, chủ động mở lời: “Con… tên gì?”

Vân Quỳ mím môi: “Vân Quỳ.”

Thịnh Dự đoán là hai chữ nào, : “Sau gọi con là A Quỳ ?”

Vân Quỳ im lặng một lát : “Cứ gọi Vân Quỳ .”

Nụ môi Thịnh Dự khẽ cứng đờ một thoáng: “Được, đều theo con.” 

Vân Quỳ sự thất vọng trong giọng điệu của ông , nàng theo bản năng mở lời giải thích, nhưng lời đến cổ họng vẫn .

Xe ngựa tiến phố chính, dần dần tiếng rao hàng ồn ào vọng tai.

Thịnh Dự vén rèm ngoài, đầu hỏi nàng: “Con đói ? Có ăn kẹo hồ lô ? Còn cả bánh ngọt trái cây nữa, sai mua một ít mang về nhé?”

Vân Quỳ lắc đầu: “Kẹo hồ lô chỉ trẻ con thích ăn thôi.”

Ánh mắt Thịnh Dự ảm đạm hơn. Ông nghĩ đến những năm tháng tuổi thơ cô độc nương nhờ khác của nàng, e rằng ngay cả kẹo hồ lô nàng cũng ít khi ăn, cung sai khiến, bất do kỷ. Ông nghĩ ngợi một lát, vẫn vén rèm dặn dò thuộc hạ vài câu, lập tức lĩnh mệnh rời .

 

 

 

Loading...